Niệm Quán Âm (thơ)

06/03/202418:31(Xem: 6658)
Niệm Quán Âm (thơ)


bo tat quan am-2



Niệm Quán Âm

 

Nam Mô Quán Thế Âm Bồ Tát

Quán đại nguyện độ khắp chúng sanh

Quán tự tại viên thông trí hạnh

Thí vô uý quảng đại lợi sanh.

 

Nam Mô Quán Thế Âm Bồ Tát

Quán cuộc đời huyễn mộng phù vân

Sanh lão bệnh tử trầm luân khổ

Thân tứ đại thành trụ hoại không.

 

Nam Mô Quán Thế Âm Bồ Tát

Quán tội lỗi tạo tác nhiều đời

Tranh danh đoạt lợi tham tài sắc

Say đắm lắm rồi cũng hoàn không.

 

Nam Mô Quán Thế Âm Bồ Tát

Quán tiếng dội trầm thống lương tâm

Chí thành sám hối tiêu nghiệp chướng

Xin mọi người tha thứ lỗi lầm.

 

Nam Mô Quán Thế Âm Bồ Tát

Quán vô ngã tứ vô lượng tâm

Phá vô minh trở về bản tánh

Như Lai thị hiện ánh trăng rằm.

 

Nam Mô Quán Thế Âm Bồ Tát

Quán Cực lạc nguyện về Tây Phương

Quán hồng liên trái tim Tịnh Độ

Quán duy nhất một niệm Quán Âm.

 

Trí Lạc

 

tuvienquangduc_2

THIỀN MÔN GIẢI THOÁT

 

Nắng xuân hồng ấm lòng lữ khách

Theo lối xưa thanh thản tìm về

Mây trăng trắng một màu thanh bạch

Như tâm người vừa tỉnh cơn mê.

 

 

 

 

 

Phong sương ngàn dặm thân rã rời

Bôn ba lận đận trả nợ đời

Nợ đời trả mãi bao giờ hết

Xanh vàng khô rụng một kiếp người.

 

Cửa thiền môn chỉ có một cửa

Cửa thế gian lắm ngõ ra vào

Ngõ nào cũng in dấu khổ đau

Dấu tủi nhục bi thương uất hận.

 

Cửa thiền môn tuy chỉ một cửa

Nhưng chan hoà ánh sáng tình thương

Không phân biệt trắng đen thiện ác

Hoan hỷ tiếp nhận khách mười phương.

 

Cửa thiền môn dù chỉ một cửa

Nhưng rộng chứa đạo pháp nhiệm mầu

Đạo tỉnh thức sống đời giải thoát

Đạo dạy người tích đức tu tâm.

 

Lữ khách giờ quỳ dưới Phật đài

Thành tâm ngắm tượng Đức Bổn Sư

Sóng gió gian truân thành quá khứ

Hiện tại là phẳng lặng bình an.

 

Trí Lạc

 

 
tuvienquangduc_12

Thốt Nhiên An Lạc Thong Dong

 

Tay vung kiếm vạch ngang trời

Một đường Phong Nguyệt tuyệt vời

Hoài bão của thời thanh thiếu

Gởi vào chiêu kiếm tặng đời

 

Tay phóng bút thảo vần thơ

Mây xanh núi biếc trời mơ

Em đi hoa thơm cỏ lạ

Anh về ong bướm ngẩn ngơ.

 

Tay hứng cánh hoa vừa rụng

Đỏ hồng giọt máu tình chung

Nhớ trăng thu đêm ly biệt

Bóng ai huyễn hoặc mông lung.

 

 

 

Tay nâng ly rượu ngà ngà

Ngâm nga khúc Chánh Khí Ca

Bao la hồn thiêng sông núi

Ào ào gió hú mưa sa.

 

 

Tay lần từng trang Phật pháp

Bát Nhã rộng mở thênh thang

Qua rồi si mê cuồng vọng

Hết rồi mộng mị thương đau.

 

Hai tay chắp búp sen lòng

Nhiệm mầu bổn tánh chân không

Soi suốt mười phương vạn pháp

Thốt nhiên an lạc thong dong.

 

Trí Lạc

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/02/2026(Xem: 2661)
Chớ mong chờ sẽ có kỳ tích xuất hiện ! Mà chỉ cần mỗi ngày thêm một chút yêu thương So với hôm qua, đã có tiến bộ hơn, về dũng cảm, khiêm nhường Luôn giữ được ngọn đèn tâm sáng rực giữa mê cung thế giới
06/02/2026(Xem: 3347)
Tuấn mã ung dung bước thảnh thơi, Yên cương là giới, lộ là đời Chân không lùi bước dù sương gió Trí đảm trung can giữa đất trời. Gánh nặng trần lao không oán thán Vượt qua lục đạo thoát luân hồi Ngày đêm tinh tấn không dừng nghỉ Mã đáo thành công viên mãn rồi.
06/02/2026(Xem: 3671)
Hai không hai sáu đến rồi Hân hoan chào đón trên môi mỉm cười Dù trời mưa gió vẫn tươi Tâm yên cành tịnh tình người dễ thương Bao la ân nghĩa muôn phương Thiền môn luôn đẹp đồng hương thạnh hành Mây trôi chầm chậm hay nhanh Tuỳ duyên nhìn ngắm không sanh mong cầu
06/02/2026(Xem: 2710)
Nghêu ngao khúc hát mục đồng Thong dong bãi lục đất dồng dắt trâu Hiền ngưu vẫn đó chứ đâu đôi sừng lẫm liệt đại đầu vờn mây Cỏ non hoa dại rợp dầy Vi vu sáo thổi tháng ngày dọc ngang Đồi cao gió hú kinh vàng Đường trần khúc khuỷu
04/02/2026(Xem: 2701)
Là một nữ tu sĩ chân yếu tay mềm, Phật sự đa đoan, lòng tôi vẫn cảm thấy tràn đầy nguồn an ủi vô biên trong những lúc mệt nhọc. Những ngày gần đây, các bài thơ trong tập thơ Hoa Thiền, mang tâm ý Phật Pháp, được Cô Đặng Lan và các thi sĩ ngâm vịnh, được Phật tử Tâm Nghiêm đọc vào đĩa, được Nhạc sĩ Nguyễn Nhật Tân phổ nhạc… với những niềm khích lệ đó, khiến tôi cố gắng sáng tác thêm những vần thơ mới. Và hôm nay, tập thơ Hoa Thiền tái bản, mang vóc dáng trang trọng, gói trọn một nội dung hồn thơ và ý nhạc, khiến cho lời thơ nhẹ nhàng bay vút khắp nơi và tuôn chảy vào tận cõi lòng người. Tôi xin chân thành cảm nhận tất cả và trân trọng khắc ghi vào lòng một kỷ niệm đẹp trong suốt hành trình dấn thân vì Đạo. 🙏🙏🙏🌼🍁🌺🍀🌹🥀🌷🌸🏵️🌼🍁🌺🍀🌹🥀🌷🌸🏵️
04/02/2026(Xem: 2458)
Phật Sự Mục đích Thế Tôn đến cõi đời, Mở bày tri kiến Phật mà thôi. Trong nhà của báu quên tìm thấy, Búi tóc minh châu sẵn đó rồi. Đương thể hiện tiền đang chính nó, Nhắc ra cái ấy có nơi người. Thấy nghe hay biết lìa hay biết, Trên bước chân như mỉm miệng cười. Thích Nữ Phước Hoàn (Như Thanh)
04/02/2026(Xem: 2993)
Tôi có thói quen, sau khi tụng kinh buổi sáng xong, thường ngồi uống một ly trà trước khi dùng điểm tâm. Vừa uống trà, tôi vừa lướt qua trang Thắng Hoan Thi Tập và tình cờ đọc được bài thơ Thiền Trà của Hòa thượng. Tôi cảm thấy thú vị và bỗng dưng nhớ Hòa thượng. Tôi nhớ không phải vì sự bịn rịn của thế gian, mà nhớ cái đức, cái tài và cái tính hào sảng của Ngài.
04/02/2026(Xem: 2845)
Hôm nay Tháng Chạp hăm ba Táo quân khắp chốn gần xa về chầu Bớ khanh Bắc Đẩu Nam Tào Mau mau mở máy bắt đầu online Táo Quân dưới đó là ai Trẫm đây miễn lễ, trình ngay phương nào ? Trong năm Ất Tỵ ra sao Mà ta bị réo điên đầu điếc tai.
02/02/2026(Xem: 3930)
Có đôi khi trong cuộc sống …nếu bị nhiều mệt mỏi quá lại là không cần thiết nhất là vì những việc mà chẳng hề quan trọng, cũng không đến từ việc phải sống thế nào để an yên mà đến từ việc phải trở thành một ai đó trong đầu mình .
30/01/2026(Xem: 4199)
Nhà hiền triết Krishnamurti đã nhắc nhở gì cho nhân loại hôm nay? Thích Phước An Tôi còn nhớ hồi giữa thập niên 60 của thế kỷ trước, nhà xuất bản An Tiêm đã cho ra đời tác phẩm Tự do đầu tiên và cuối cùng (The First and Last Freedom) của Krishnamurti do Phạm Công Thiện dịch. Mở đầu tác phẩm, dịch giả còn dịch bài viết của Henry Miller, văn hào hàng đầu nước Mỹ thời bấy giờ, trong đó có đoạn Henry Miller tóm tắt tư tưởng của Krishnamurti như thế này: “Con người là kẻ tự giải phóng chính mình”, phải chăng đó là đạo lý tối thượng của đời sống? Biết bao bậc hiền nhân trác việt đã nhắc nhở và đã thể hiện bao lần giữa lòng đời? Họ là những đạo sư, những con người đã làm lễ cưới của đời sống, chứ không phải những nguyên tắc, tín điều, luân lý, tín ngưỡng. Những bậc đạo sư đúng nghĩa thì chẳng bao giờ bày đặt ra lề luật hay giới luật, họ chỉ muốn giải phóng con người. Điều làm nổi bật Krishnamurti và nói lên sự khác nhau giữa Krishnamurti và những bậc giáo chủ vĩ đại tro