Dạo Cửa Không (thơ)

11/09/202317:52(Xem: 7131)
Dạo Cửa Không (thơ)

chu khong
Dạo Cửa Không



Quay về thực tại ngắm trời trong
Quẳng gánh sầu ưu dạo cửa không
Mõ sớm chuông chiều rơi tục bụi
Kinh khuya kệ tối chuyển trần hồng
Xa miền khổ lụy vơi tình sóng
Hướng cõi an yên lánh nghiệp đông
Tĩnh mịch vườn thiền mây ngoạ núi
Tăng nhân tự tại thoát mê dòng.


Gió Tham

Gió tham cuốn sạch nghĩa ân tình
Để lại phiền ưu dân chúng khinh
Nhận giặc làm con tâm chẳng tĩnh
Ôm cây đợi thỏ ý khôn bình
Ngày qua tháng lại xa hương tịch
Khắc lụn thời trôi cuộn đức thanh
Cõi dục người hư phương hại cảnh
Bao niềm khổ luỵ mãi vầy quanh.


Lửa Giận

Lửa giận phừng phừng đốt cõi tâm
Tiêu gan hại phổi khổ nhân trần
Người thân lánh mặt ân tình cạn
Kẻ lạ xa ta nghĩa đạo phân
Cửa nát nhà tan huynh đệ tán
Danh vùi trí tận bạn bè dang
Nên chi gắng tập lơi phiền hận
Để khỏi mê lầm đoạ tấm thân!


Tu Viện An Lạc, California, 9:00 pm, 05-09-2023
Trúc Nguyên-Thích Chúc Hiền (cảm đề)


Tôi học để ngộ Tánh Không.

DẠO CỬA KHÔNG
( Bài Hoạ )

Cửa Không thực tại mãi trời trong
Có sao sầu não mà vướng lòng!
Mõ sớm chuông chiều siêu tục bụi
Kinh khuya kệ sớm rạng tâm đồng
Hồng trần kham nhẫn vương tình sóng
Quy nẽo an yên dạo gót không
Thiền Môn tịch tịnh mây đừa gió
Tăng nhân thanh thoát lặng sóng lòng

*******

GIÓ THAM
( Bài Hoạ )


Phong độc tàn hại thật điêu linh
Hành Thân hoại Thể chúng hữu tình
Ngọn ngành dục nhiễm là giặc bịnh
Đợi thỏ ôm cây mê tưởng sinh
Dần dà ngày tháng xa Bản tịch
Canh tàn khắc lụn mờ Đức thanh
Tham dục phương hại muôn sinh cảnh
Thống khổ luỵ phiền mãi bu quanh!

*****

LỬA GIẬN
( Bài Hoạ )

Lửa giận bừng lên đốt cõi tâm
Trợn mắt, tím tai, mặt đỏ rần
Quát tháo gầm gừ người xa tránh
Vung tay đánh đập nghĩa tình phân
Hể không như ý là sân giận
Danh vùi trí lụn, cửa nhà tan
Chế ngự ( lửa ) Sân mong nhờ Dược Phật
"Tịnh thuỷ" tưới tâm lửa nguội tàn


Quảng An Houston, Tx USA

**********




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
07/10/2010(Xem: 18026)
Tưởng niệm tình ông thật bao la. Địa-cầu tinh tú cõi hằng sa, Viễn vọng ông nhìn trông tận mặt, Ngu hèn chúng chỉ thấy quanh da ! Chúng gieo thiển-cận đầy u-ám ! Ô?g trải văn-minh khắp hải-hà. Siêu nhân thánh chúa sao mà thế ? Trái đất hình " vuông " ôi xót xa.
05/10/2010(Xem: 26221)
Trải vách quế gió vàng hiu hắt, Mảnh vũ y lạnh ngắt như đồng, Oán chi những khách tiêu phòng, Mà xui phận bạc nằm trong má đào.
04/10/2010(Xem: 13521)
1- Thuở trời đất nổi cơn gió bụi 2- Khách má hồng nhiều nỗi truân chuyên 3- Xanh kia thăm thẳm tầng trên 4- Vì ai gây dựng cho nên nỗi này
04/10/2010(Xem: 16270)
Ta ngồi mãi giữa hư vô lòng núi bỗng thấy chiều hớt hải đuổi theo mây khối thời gian rơi vào triền đá lặng hiện tại nào mất hút ở đầu cây
03/10/2010(Xem: 17416)
Mười năm vườn xưa xanh tốt Hai mươi năm nắng rọi lều tranh Mẹ tôi gọi tôi về Bên bến nước rửa chân...
02/10/2010(Xem: 14421)
Thuở ấy lòng tôi thơ thới quá Hồn thơ nguyên vẹn một trời hương Nhưng nhà nghệ sĩ từ đâu lại Êm ái trao tôi một vết thương
02/10/2010(Xem: 15315)
Miền Nam quê hương tôi Ruộng lúa phì nhiêu, cò bay thẳng cánh Đò dọc đò ngang, sông nước hữu tình Thuyền nối sóng thuyền, lạch nối bờ kinh Hương thắm tình nồng, thơm thơm bông lúa Tiếng hát câu hò, tin yêu chan chứa
02/10/2010(Xem: 11249)
Trên bãi cỏ ấy, Có ngọn cỏ rất xanh. Đâm vào bàn chân người con gái. Đâm vào bàn chân người con trai. Bốn bàn chân trần truồng, Trên bãi cỏ rất xanh.
01/10/2010(Xem: 17956)
Vâng lời Thầy con đi quét lá Lá vàng rơi lả tả khắp nơi Lá khô rơi như một kiếp con người Giờ phút cuối là về cùng cát bụi
01/10/2010(Xem: 22865)
Có, không chỉ một mà thôi, Tử, sinh đợt sóng chuyển nhồi tạo ra. Trăng nay, trăng cũng đêm qua, Hoa cười năm mới cũng hoa năm rồi. Ba sinh, đuốc trước gió mồi, Tuần hoàn chín cõi, kiến ngồi cối xay. Tới nơi cứu cánh sao đây ? Siêu nhiên tuệ giác, vẹn đầy “Sa ha” (Thích Tâm Châu dịch )