Lập Hạnh Cần Nên (thơ)

21/05/202318:01(Xem: 6290)
Lập Hạnh Cần Nên (thơ)
thien su-1

Lập Hạnh Cần Nên

“Thủ nhất thanh, Thượng vĩ bệnh”
Vững bước đi về cõi tịnh an
Vững niềm tin Phật kết thiền tâm
Vững lòng thoả nguyện xây bờ thiện
Vững chí kiên nguyền giữ bến chân
Vững ở nơi đời gìn nghĩa trọng
Vững ngồi chốn đạo giữ tình thâm
Vững chân dạo khắp trần gian mộng
Vững trái tim nồng nuôi đức ân…!

Tuổi Ngũ Tuần
Khổ sầu đeo mãi kiếp trầm luân
Luẩn quẩn chưa chi đã ngũ tuần
Lắm lúc trở trời lưng gối mỏi
Nhiều khi đổi gió cẳng tay run
Thì ra bốn đại đà suy lụn
Bởi vậy năm căn cũng lụi dần
Trí nhớ không còn minh mẫn nữa
Cái già ập đến biết đâu phân…?!

Hoài Cảm
Miền quê tĩnh mịch ánh dương cài
Rực rỡ hoa cười mỗi sớm mai
Nụ thắm cành lay trang lối mộng
Hương nồng đóa nở điểm hồn say
Bao thu cách trở ghi ân mãi
Bấy thuở xa xôi niệm nghĩa hoài
Ngõ trước vườn sau thơm nếp đẹp
Thơ dìu đạo dẫn chẳng hề phai…!

Quán Niệm
Chểnh mảng xưa nay luống uổng công
Vui buồn lẫn lộn rốt cùng không
Ngàn ưu tủi phận vây hư cảnh
Vạn khổ sầu đời cuộn huyển dòng
Bởi vậy an yên nào đến được
Nên chi khổ lụy chẳng thôi dừng
Nay đà thức tĩnh quay đầu lại
Quán niệm nơi mình chỗ lặng trong…!

Vui Thú Điền Viên
Một cõi đi về rực sắc hoa
Nhẹ nhàng thả bước ngắm chiều sa
Ngẫm đời huyễn ảo sương trên lá
Vui thú điền viên giữ đạo nhà.


Tu Viện An Lạc, California, 12:00 am, 12-05-2023
Trúc Nguyên-Thích Chúc Hiền (cảm đề)


hoa_sen

LẬP HẠNH CẦN NÊN ( Bài Họa )

Tinh tấn vững tiến nẽo lạc an
Tinh chuyên niệm Phật hướng Đạo Vàng
Tinh thần thơ thới gieo mầm thiện
Tinh thuần nếp Đạo rạng tâm can
Tinh anh sáng sũa là Tánh Chân
Tinh tường đạo nghĩa tình ân cần
Tinh thông dạo chơi trần cảnh mộng
Tinh chuyên nuôi lớn nguồn đức ân!...

********

TUỔI NGŨ TUẦN ( Bài Hoạ )

Đời lần lựa qua mãi gian truân
Mới đó chưa chi đến ngũ tuần
Trải trang sức lực hao thần khí
Đâu còn phong độ của tuổi xuân
Tứ đại vô thường là phải lẽ
Ngũ căn suy thoái nào bình quân
Trí kém dần quên hơn là nhớ
Cái già càng hiển hiện tự tuần

********

HOÀI CẢM ( Bài Hoạ )

Làng quê yên tỉnh vào ban mai
Gió nhẹ điểm qua mấy khóm nhài
Hoa cười lá vẫy hồn lay động
Hương đồng gió nội nhắn cùng ai
Bao mùa cách xa thương nhớ mãi
Mấy thuở trông mong cảm thán hoài
Trước sau vườn cảnh lưu tình nghĩa
Nét thơ hàm súc nào phôi phai!

*******

QUÁN NIỆM ( Bài Hoạ )

Xưa nay buông thả sống luống công
Thất tình lục dục mãi chung đồng
Mịt mờ vây bũa cùng hư cảnh
Khổ hải sầu đời ngập huyễn dòng
An vui tịnh lạc sao có được
Não phiền bi luỵ càng mênh mông
Thống khổ bức xúc bừng tỉnh thức
Quán nội Tâm thấy "mặt trời hồng"

*******

VUI THÚ ĐIỀN VIÊN ( Bài Hoạ )

Cõi về rực rỡ ánh sắc hoa
An nhiên vui bước trở về nhà
Huyễn đời mong manh nào nương gá
Thú điền viên tận hưởng thiền na

Quảng An Houston, Tx USA







Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
07/11/2010(Xem: 13389)
Thổ Man Đầu xưa nay vẫn vậy Ngoài thành kia vùng vẫy ra sao Làm cho cây cỏ tiêu hao Thành kia vẫn thế biết bao tháng ngày Người ăn uống xưa nay vẫn thế Chỉ bày trò dâu bể ai hay Chớ chê sanh tử đường ngay Bao nhiêu vị đắng lẫn cay thấm dần.
06/11/2010(Xem: 31558)
Ẩn tu nào phải cố xa đời! Mượn cảnh u-nhàn học đạo thôi! Những thẹn riêng mình nhiều nghiệp chướng Bốn ân còn nặng nghĩa đền bồi.
03/11/2010(Xem: 16142)
Để tạ ơn Tất cả chúng sinh là cha mẹ của tôi, Tôi thực hành tâm linh ở nơi này. Nơi chốn này như một hang ổ của những dã thú hung dữ; Trước cảnh tượng này, những người khác sẽ bị kích động đến độ phẫn nộ. Thực phẩm của tôi thì giống như thức ăn của những con heo và chó; Trước cảnh tượng này, những người khác sẽ phải xúc động đến độ nôn mửa. Thân thể tôi như một bộ xương; Trước cảnh tượng này một kẻ thù hung dữ sẽ phải khóc than.
02/11/2010(Xem: 18485)
Đôi mắt ướt tuổi vàng khung trời hội cũ Áo màu xanh không xanh mãi trên đồi hoang Phút vội vã bỗng thấy mình du thủ Thắp đèn khuya ngồi kể chuyện trăng tàn từ núi lạnh đến biển im muôn thuở Đỉnh đá này và hạt muối đó chưa tan Cười với nắng một ngày sao chóng thế Nay mùa đông mai mùa hạ buồn chăng Đếm tóc bạc tuổi đời chưa đủ Bụi đường dài gót mỏi đi quanh Giờ ngó lại bốn vách tường ủ rũ Suối nguồn xa ngược nước xuôi ngàn
31/10/2010(Xem: 16822)
Giấc đời tỉnh hạt mù sương Chim về bên cửa Phật đường nghe kinh. Mới hay từ buổi vô tình Sắc-Không nào chẳng không hình huyển như.
29/10/2010(Xem: 18825)
Thơ Trong Tuyển Tập Thơ Tuệ Thiền (Lê Bá Bôn) (Trích trong Đường Về Minh Triết; 1989-2005; NXB Văn Nghệ, 2007) --- * Nghìn Câu Thơ Tài Hoa Việt Nam (Bản tái bản lần 4; NXB Hội nhà văn, 2013) Không Đề Chất chứa những cằn nhằn Hồn lô nhô sỏi đá!... Chút lặng thầm hỉ xả Sỏi đá dậy hồn thơ…
29/10/2010(Xem: 16244)
May I be free from enmity and danger, May I be free from mental suffering, May I be free from physical suffering
28/10/2010(Xem: 19438)
Một thương chú tiểu dễ thương Hai thương chú tiểu chọn đường đi tu Ba thương sớm tối công phu Bốn thương chú học và tu đàng hoàng Năm thương chú tiểu nhẹ nhàng Sáu thương chú tiểu đoan trang nụ cười
23/10/2010(Xem: 22094)
Nhiều thế kỷ trước, một vị vua đã lãnh đạo dân tộc Việt Nam hai lần đẩy lui quân Mông Cổ xâm lăng. Một hôm, vào năm 1293, vị vua anh hùng này đã rời ngôi vua, và vài năm sau trở thành một nhà sư và đã để lại một di sản Thiền Tông bây giờ vẫn còn phát triển để trở thành dòng Thiền lớn nhất tại Việt Nam. Ngài tên là Trần Nhân Tông, vị vua thứ ba của Nhà Trần và là vị sáng lập Dòng Thiền Trúc Lâm.
22/10/2010(Xem: 26875)
Vào khoảng các năm 1972–1974, Cố Hòa thượng Thích Trí Thủ, thường được Tăng Ni-Phật tử gọi cung kính gần gũi là “Ôn Già Lam”, đang trong thời gian dài hoằng pháp tại Nha Trang và các tỉnh miền Trung, Ôn tạm an trú trên chùa Hải Đức, nơi có Phật học viện Trung Phần, trên ngọn đồi Trại Thủy. Khoảnh vườn và thềm hiên phía trước tịnh thất của Ôn dần dà trở thành một hoa viên nho nhỏ với nhiều cây cảnh hoa lá đẹp lạ, là nhờ ở bàn tay chăm sóc thương yêu của một vị cao tăng đức độ nhân từ.