Cỏ Dại (Thơ của TK Thích Đồng Bổn, bút danh: Quê Chiều, Chiêu Đề, Thôi Kệ, Tát Bà Ha, Ta Bà Hát)

31/10/202219:55(Xem: 8604)
Cỏ Dại (Thơ của TK Thích Đồng Bổn, bút danh: Quê Chiều, Chiêu Đề, Thôi Kệ, Tát Bà Ha, Ta Bà Hát)

co dai


CỎ DẠI


Người nói vô lại như cây cỏ dại
Tôi nghĩ cỏ dại có sức sống dai
Cỏ tồn tại bởi không kẻ đoái hoài
Mặc thế sự, mọc lan tràn khắp ngỏ.

Người nghĩ cỏ là xấu nên nhổ bỏ
Đó là loài có sức mạnh cạnh tranh
Cỏ sống còn đem lại đất màu xanh
Giữ cho đất không xói mòn mưa lũ.

Cỏ không xấu ác như người bảo thủ
Biến thành phân rơm nuôi tốt lúa ngô
Làm tươi xốp lớp đất đá cằn khô
Và thích nghi mọi biến thiên thời tiết.

Người cũng vậy, đâu thiện lành xấu ác
Chỉ do ta không biến đổi tâm mình
Giống tốt xấu từ tâm địa phát sinh
Bởi vọng động nên vô minh hiển lộ.

Hiểu định luật tuần hoàn như thế đó
Thương ngu hèn để giúp họ tiến lên
Đem cỏ kia tạo phân bón làm nền
Đâu cần có niết bàn hay sinh tử.

Hiểu như thế để không phân lành dữ
Vạn vật như nhau sao vội khinh nhau
Tâm bình đẳng nào thấy có thấp cao
Khiến tánh Phật luôn đau vì tranh chấp.

Có đấu tranh là sanh tâm cao thấp
Có tranh giành là mạnh được yếu thua
Có người bán thì sẽ có kẻ mua
Nơi động khua thì có nơi tĩnh lặng.

Đời là bức tranh trước sau hai mặt
Cỏ và lúa hai giống ở ruộng tâm
Thiện và ác hai chiều kích sai lầm
Biết chuyển hóa sẽ về chung một hướng.

Bạn và tôi hãy ngược về thật tướng
Cùng nhau sánh bước vào cửa thiện lành
Phát tâm thành thệ nguyện độ chúng sanh
Cùng nhau đến cuối chân trời Bát nhã.

Quê Chiều 30/10/22
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/09/2016(Xem: 15814)
Hãy thứ tha cho đời bớt khổ Đừng thô lổ với kẻ ta thương Chớ vấn vương cho thêm gánh nặng Bao sân hận làm nát lòng ta.
07/09/2016(Xem: 30548)
Vào năm 2003 khi thảo Vạn Hữu Trường Ca được nửa chừng, bèn nghĩ có lẽ dừng lại để sau này sẽ tiếp để đi vào Việt Nam Thi Sử Hùng Ca trước, và mọi thể dạng mang sắc thái tình tự, dân tộc, quê hương, nhân sinh, mọi ngõ ngách cuộc đời và nhân thế, các sự kiện diễn ra, nghe tiếng kêu đồng loại,... đã hơn 34 năm qua, dĩ nhiên là văn vần, còn văn xuôi thì ít bởi ít khả năng vốn liếng thiên tư. Đến nay đã gần 1,700 bài khác nhau (một ngàn bảy trăm). Hai tuần trước chợt nhớ Vạn Hữu Trường Ca còn dang dở, dành vài ngày đi nốt và hoàn tất.
03/09/2016(Xem: 15963)
Một buổi sáng tinh khôi, Hoa lá hái trên đồi, Bà lão thong dong bước, Tâm lặng miệng mỉm cười
03/09/2016(Xem: 13250)
Biển ô nhiễm dân tôi tìm đất sống Thảm cảnh này quặn thắt tận tim gan Phá môi trường đến cả sự bình an Bao khốn khổ bao cảnh đời đói khát.
03/09/2016(Xem: 12892)
Quê hương muôn đời mãi nhớ thương Tiền nhân dựng nước đổ máu xương Ơn nước đời đời xin đáp trả Tình người sâu đậm đẹp ngàn phương
01/09/2016(Xem: 12369)
Giả dạng làm sư che mắt người Xin tiền bá tánh hưởng thụ đời Nghiệp báo muôn trùng sao trả hết Địa ngục đang chờ khắp mọi nơi
01/09/2016(Xem: 12696)
Niết Bàn chẳng có ở cõi trên Đừng cầu van vái mãi mong lên Mò trăng dưới nước thêm mệt xác Tuỳ duyên mà sống đạo còn hơn
31/08/2016(Xem: 12983)
Đời ta có một quê hương Quê hương nội tại dễ thương vô cùng Nhiều năm mà vẫn lạnh lùng Bây chừ nhớ lại lòng mừng như điên
30/08/2016(Xem: 16151)
Tứ phương hội lại một nhà, Nghe lời giáo huấn bao la Quý Thầy. Bóng hình Sư Trưởng đâu đây, Chúng con giới tử, hôm nay tựu về.
30/08/2016(Xem: 13762)
Cali mát lạnh gió hiu hiu Tôi đến thăm anh một buổi chiều Tình xưa nghĩa đậm chùa mái cũ Kinh kệ tháng ngày lập trí siêu