Cỏ Dại (Thơ của TK Thích Đồng Bổn, bút danh: Quê Chiều, Chiêu Đề, Thôi Kệ, Tát Bà Ha, Ta Bà Hát)

31/10/202219:55(Xem: 7466)
Cỏ Dại (Thơ của TK Thích Đồng Bổn, bút danh: Quê Chiều, Chiêu Đề, Thôi Kệ, Tát Bà Ha, Ta Bà Hát)

co dai


CỎ DẠI


Người nói vô lại như cây cỏ dại
Tôi nghĩ cỏ dại có sức sống dai
Cỏ tồn tại bởi không kẻ đoái hoài
Mặc thế sự, mọc lan tràn khắp ngỏ.

Người nghĩ cỏ là xấu nên nhổ bỏ
Đó là loài có sức mạnh cạnh tranh
Cỏ sống còn đem lại đất màu xanh
Giữ cho đất không xói mòn mưa lũ.

Cỏ không xấu ác như người bảo thủ
Biến thành phân rơm nuôi tốt lúa ngô
Làm tươi xốp lớp đất đá cằn khô
Và thích nghi mọi biến thiên thời tiết.

Người cũng vậy, đâu thiện lành xấu ác
Chỉ do ta không biến đổi tâm mình
Giống tốt xấu từ tâm địa phát sinh
Bởi vọng động nên vô minh hiển lộ.

Hiểu định luật tuần hoàn như thế đó
Thương ngu hèn để giúp họ tiến lên
Đem cỏ kia tạo phân bón làm nền
Đâu cần có niết bàn hay sinh tử.

Hiểu như thế để không phân lành dữ
Vạn vật như nhau sao vội khinh nhau
Tâm bình đẳng nào thấy có thấp cao
Khiến tánh Phật luôn đau vì tranh chấp.

Có đấu tranh là sanh tâm cao thấp
Có tranh giành là mạnh được yếu thua
Có người bán thì sẽ có kẻ mua
Nơi động khua thì có nơi tĩnh lặng.

Đời là bức tranh trước sau hai mặt
Cỏ và lúa hai giống ở ruộng tâm
Thiện và ác hai chiều kích sai lầm
Biết chuyển hóa sẽ về chung một hướng.

Bạn và tôi hãy ngược về thật tướng
Cùng nhau sánh bước vào cửa thiện lành
Phát tâm thành thệ nguyện độ chúng sanh
Cùng nhau đến cuối chân trời Bát nhã.

Quê Chiều 30/10/22
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13/08/2016(Xem: 12777)
Mùa Thu một thoáng trôi qua - Muôn cây lá rụng thấy mà hỷ hoan - Trơ trụi cây đứng bạt ngàn - Suối Thu vẫn chảy hiện màn mây xanh.
12/08/2016(Xem: 14443)
Larung Gar! Larung Gar! Sừng sững nguy nga Điện đài tráng lệ Ai đã từng đến với Larung Gar, Để ngắm mặt trời lên sáng ngời trên những ngọn đồi xanh ngát? Và trầm tư soi mình xuống thung lũng lúc về đêm?
11/08/2016(Xem: 11939)
Sống cho đẹp mặt đẹp đời Đẹp duyên đẹp đạo khắp trời yêu thương Sống sao cho nhẹ vấn vương Cho tan nát cả bức tường vô minh
10/08/2016(Xem: 19440)
Vần nên thơ bởi trăng về cùng gió- Phù sa ở lại nhờ nước xa nguồn- Chuồn chuồn bay thấp vì hơi sương đọng- Chiều tê tái bởi tre ngậm khói buồn!
10/08/2016(Xem: 12558)
Trăm năm nước biển mưa nguồn- Ngàn năm học Phật vui buồn tự soi- Cuộc đời cũng vậy mà thôi- Ba ngàn thế giới đến rồi lại qua
10/08/2016(Xem: 18753)
Ngày xưa con còn bé- Mẹ ẩm con lên chùa- Nuôi dạy con khôn lớn- Nay con đã trưởng thành.
10/08/2016(Xem: 17411)
Nhẹ nhàng trong gió dáng tiên- Bóng mênh mông đổ xuống hiên nắng vàng- Dáng tiên chợt đến khẽ khàng- Mà lòng con bỗng ngập tràn an vui
06/08/2016(Xem: 15174)
Mười mấy năm rồi, nay trở lại- Dưới ngôi nhà cũ một chiều sương- Thềm xưa nghe chạnh niềm tê tái- Nhớ thuở hàn vi buổi nhiễu nhương.-
06/08/2016(Xem: 14088)
Thuở ấy- Mẹ còn tươi khoẻ lắm- Bước đầy theo nắng mới ngày lên- Mắt xanh biếc mộng màu quê thẳm- Tóc lộng chiều xuân sóng bập bềnh.
06/08/2016(Xem: 14650)
Tôi sinh ra với một tiếng khóc - Như biết được kiếp người khổ đau- Lớn lên theo bốn mùa thay đổi- Sớm thấy được vạn pháp vô thường.