Vị Đắng của Hư Danh (thơ)

01/09/202220:43(Xem: 10032)
Vị Đắng của Hư Danh (thơ)

hoa_sen (42)

Vị Đắng của Hư Danh

Kính bạch Thầy, con học lại những gì đã ghi chép trong các pháp thoại
và viết lên bài thơ này. Kính dâng Thầy xem thử cho vui. Kính chúc sức khỏe Thầy, HH


Ý thức được …
không để lại đời những hệ lụy !
Dù …âm thanh tuyệt vọng, tiếng đau thương
Những rộn ràng bởi dục vọng điên cuồng
Sống làm sao …bình an, tinh thần trách nhiệm.

Chớ bắt chước kẻ cao ngạo …bản lãnh nguy hiểm.
Học 7 TỘI người đời…không biết mình Sai (1)
Tránh đồng hành …hạng xoay quanh tiền tài
Và danh vọng, địa vị …hư danh huyễn ảo.

Mang nhiều vị đắng hơn vị ngọt của Đạo.
Hãy bắt đầu tu tập, an tĩnh nội tâm
Thiện ác phát xuất …hành vi bản thân
Cần cẩn thận dè dặt trong đối nhân xử thế !

Ai phải, ai trái ..cái nhìn tinh tế
Khi còn tồn tại …ý nghĩ ghét thương
Tính cách đối phương khó thể đo lường
Đặt mình vào chỗ đứng người khác …quan sát!!!!!

Ngu dại nhất…
..mang gánh nặng não phiền to tát :
Vận mệnh có tương đương với nghiệp chăng?
Mặc cảm, khó chịu, buồn lo, lại băn khoăn
Bạn ơi ….
chuyển hoá được khi có tâm nhân ái !!
Trí tuệ sáng suốt …vị đắng hư danh khó tồn tại!

Huệ Hương
——————————————-
Mahatma Gandhi đã chỉ ra 7 tội của người đời
1-Làm Chánh trị mà vô nguyên tắc
2-Có của cải mà không nhờ lao động
3-Hưởng lạc thú mà không có lương tâm
4- Có trí thức mà không có nhân cách
5- Làm thương mại mà vô đạo đức
6- làm khoa học mà không nhân văn
7- Có thờ cúng mà không chịu dâng hiến
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
19/09/2010(Xem: 16555)
Gót tu sĩ bốn phương trời rảo bước Cõi Ta bà, đâu chẳng phải nhà ta Một mình đi với bình bát ca sa, Đói xin ăn, dưới gốc cây nằm ngủ Mùi phú quý mặc tình ai hưởng thú, Bả vinh hoa ta nào có xá gì; Chỉ một lòng cho trọn đạo từ bi Diệt phiền não cõi lòng thường thanh tịnh...
19/09/2010(Xem: 15027)
Sàng tiền minh nguyệt quang Nghi thị địa thượng sương Cử đầu vọng minh nguyệt Đê đầu tư cố hương
19/09/2010(Xem: 15804)
Đứng lên đi em, tiếp tục hành trình... đừng quỵ ngã, Dẫu gai đời đâm rướm máu đôi chân. Những con đường em qua, dẫu mịt mù, mịt mù... gió bụi
19/09/2010(Xem: 22118)
Tự thuở nằm nôi Cha đâu xa vắng Ở quanh con như giọt nắng hiên nhà Ngó trước trông sau vườn rau mướp đắng Giàn cà non vừa trổ nụ hương hoa
19/09/2010(Xem: 30104)
Tiết tháng bảy mưa dầm sùi sụt, Toát hơi may lạnh buốt xương khô, Não người thay buổi chiều thu, Ngàn lau nhuốm bạc, lá ngô rụng vàng.
19/09/2010(Xem: 24614)
Nhấc chiếc phone lên bỗng lặng người Tiếng ai như tiếng lá thu rơi Mười năm mẹ nhỉ, mười năm lẻ Chỉ biết âm thầm thương nhớ thôi
19/09/2010(Xem: 17603)
Hơn nữa thế kỹ, nét mặt của Thầy Vẫn sáng tỏa, không một chút đổi thay Trong gian nan, giữ tâm hồn Bồ Tát! Mượn tiếng đàn gửi theo gió cùng mây.
18/09/2010(Xem: 19473)
Có lần tôi đi ngang Qua vỉa hè Ðồng Khởi Một bà ôm chiếc gối Ðứng hát như người say
18/09/2010(Xem: 18598)
Bao giờ nhỉ tôi về thăm xứ Quảng Mười năm dài mộ mẹ chẳng ai trông Cỏ có cao hơn nỗi nhớ trong lòng Đất có lạnh hơn mùa đông Bắc Mỹ
18/09/2010(Xem: 25198)
Thiền sư Quảng Nghiêm (1121 - 1191) người huyện Ðan Phượng, tỉnh Hà Tây. Ông tu ở chùa Thánh Ân thuộc huyện Siêu Loại (nay là Thuận Thành, Bắc Ninh).