Vị Đắng của Hư Danh (thơ)

01/09/202220:43(Xem: 10189)
Vị Đắng của Hư Danh (thơ)

hoa_sen (42)

Vị Đắng của Hư Danh

Kính bạch Thầy, con học lại những gì đã ghi chép trong các pháp thoại
và viết lên bài thơ này. Kính dâng Thầy xem thử cho vui. Kính chúc sức khỏe Thầy, HH


Ý thức được …
không để lại đời những hệ lụy !
Dù …âm thanh tuyệt vọng, tiếng đau thương
Những rộn ràng bởi dục vọng điên cuồng
Sống làm sao …bình an, tinh thần trách nhiệm.

Chớ bắt chước kẻ cao ngạo …bản lãnh nguy hiểm.
Học 7 TỘI người đời…không biết mình Sai (1)
Tránh đồng hành …hạng xoay quanh tiền tài
Và danh vọng, địa vị …hư danh huyễn ảo.

Mang nhiều vị đắng hơn vị ngọt của Đạo.
Hãy bắt đầu tu tập, an tĩnh nội tâm
Thiện ác phát xuất …hành vi bản thân
Cần cẩn thận dè dặt trong đối nhân xử thế !

Ai phải, ai trái ..cái nhìn tinh tế
Khi còn tồn tại …ý nghĩ ghét thương
Tính cách đối phương khó thể đo lường
Đặt mình vào chỗ đứng người khác …quan sát!!!!!

Ngu dại nhất…
..mang gánh nặng não phiền to tát :
Vận mệnh có tương đương với nghiệp chăng?
Mặc cảm, khó chịu, buồn lo, lại băn khoăn
Bạn ơi ….
chuyển hoá được khi có tâm nhân ái !!
Trí tuệ sáng suốt …vị đắng hư danh khó tồn tại!

Huệ Hương
——————————————-
Mahatma Gandhi đã chỉ ra 7 tội của người đời
1-Làm Chánh trị mà vô nguyên tắc
2-Có của cải mà không nhờ lao động
3-Hưởng lạc thú mà không có lương tâm
4- Có trí thức mà không có nhân cách
5- Làm thương mại mà vô đạo đức
6- làm khoa học mà không nhân văn
7- Có thờ cúng mà không chịu dâng hiến
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
05/10/2010(Xem: 30396)
Trải vách quế gió vàng hiu hắt, Mảnh vũ y lạnh ngắt như đồng, Oán chi những khách tiêu phòng, Mà xui phận bạc nằm trong má đào.
04/10/2010(Xem: 15724)
1- Thuở trời đất nổi cơn gió bụi 2- Khách má hồng nhiều nỗi truân chuyên 3- Xanh kia thăm thẳm tầng trên 4- Vì ai gây dựng cho nên nỗi này
04/10/2010(Xem: 18133)
Ta ngồi mãi giữa hư vô lòng núi bỗng thấy chiều hớt hải đuổi theo mây khối thời gian rơi vào triền đá lặng hiện tại nào mất hút ở đầu cây
03/10/2010(Xem: 18480)
Mười năm vườn xưa xanh tốt Hai mươi năm nắng rọi lều tranh Mẹ tôi gọi tôi về Bên bến nước rửa chân...
02/10/2010(Xem: 15897)
Thuở ấy lòng tôi thơ thới quá Hồn thơ nguyên vẹn một trời hương Nhưng nhà nghệ sĩ từ đâu lại Êm ái trao tôi một vết thương
02/10/2010(Xem: 16772)
Miền Nam quê hương tôi Ruộng lúa phì nhiêu, cò bay thẳng cánh Đò dọc đò ngang, sông nước hữu tình Thuyền nối sóng thuyền, lạch nối bờ kinh Hương thắm tình nồng, thơm thơm bông lúa Tiếng hát câu hò, tin yêu chan chứa
02/10/2010(Xem: 12838)
Trên bãi cỏ ấy, Có ngọn cỏ rất xanh. Đâm vào bàn chân người con gái. Đâm vào bàn chân người con trai. Bốn bàn chân trần truồng, Trên bãi cỏ rất xanh.
01/10/2010(Xem: 20026)
Vâng lời Thầy con đi quét lá Lá vàng rơi lả tả khắp nơi Lá khô rơi như một kiếp con người Giờ phút cuối là về cùng cát bụi
01/10/2010(Xem: 24004)
Có, không chỉ một mà thôi, Tử, sinh đợt sóng chuyển nhồi tạo ra. Trăng nay, trăng cũng đêm qua, Hoa cười năm mới cũng hoa năm rồi. Ba sinh, đuốc trước gió mồi, Tuần hoàn chín cõi, kiến ngồi cối xay. Tới nơi cứu cánh sao đây ? Siêu nhiên tuệ giác, vẹn đầy “Sa ha” (Thích Tâm Châu dịch )
25/09/2010(Xem: 15180)
Chiều mộng hòa thơ trên nhánh duyên Cây me ríu rít cặp chim chuyền Đổ trời xanh ngọc qua muôn lá Thu đến nơi nơi động tiếng huyền