Dòng thời gian…thoáng vội ! (thơ)

14/07/202209:49(Xem: 9838)
Dòng thời gian…thoáng vội ! (thơ)

hoa sen dep 2


Dòng thời gian…thoáng vội !

Lang thang mãi nhiều năm tìm tri kỷ, 
Cuối cùng chỉ kinh sách làm bạn mà thôi
Trải tâm tình mượn văn bút….bớt chơi vơi
Đại duyên …giờ cuối
…. tìm được chốn để khúc đàn…khẩy dạo


Tình vốn đẹp nếu cùng hiểu sâu lối đạo
Nghĩa càng thâm khi chung một đạo tràng
Quá khứ dù buồn đau …nay có chút huy hoàng, 
Điều gì đó …
…thật ấm áp, thân thương và trân quý!!

Dòng thời gian thoáng vội …
……đời hải ngoại nội tâm vô tận ý
Tuổi vào đông, con chục đứa vẫn cô đơn
Cơ hội tu tập nhắc nhở …Thật, Chơn
Sáng suốt biết mình để sống …tiêu nghiệp cũ !!!


Mỗi một ngày qua …
hạnh phúc trần thế…chưa bao giờ đủ
Chỉ có Phật pháp là vượt khỏi thời gian
Đừng luẩn quẩn tìm mãnh đất bình an
Bát phong lay động …thẩm sâu, tinh tế


Chỉ nhớ rằng …cõi phù vân luôn thế
Mà quỹ thời gian gần hết …đâu là giác, mê ?
Uyển chuyền linh động mới thấy nẻo về
Kính chúc bạn có trí tuệ để vững bước!!
Hưng phấn nhất….túc duyên tiềm ẩn Phước!

Huệ Hương

***

DÒNG THỜI GIAN QUA MAU 
( Bài Hoạ )
 
Năm tháng lang thang mãi tầm bạn thiết
Bỗng một ngày phước duyên gặp Kinh Thư
Ôi niềm Đạo chuyển lòng dâng Thi cảm 
Chốn nương nhờ đúng Tri Kỷ gặp chừ! 
 
Tình tươi đẹp cùng chung thấm Pháp Mầu
Nghĩa bền sâu nương Đạo Tràng tu tiến
Buông quá khứ buồn, tỉnh an hiện tại 
Trân quí sao bước theo Phật trọn nguyền  
Thời trú quang ngoại tâm hơi xao động  
Con cháu đầy mà cảm thán trời Đông
Cơ Hội tốt quyết tu hầu chuyển hoá
Ý thức sống hướng thiện chuyển nghiệp tòng
 
Hạnh phúc ngày qua càng không thấy đủ
Duy Pháp Phật nguồn hỷ lạc vô biên!
Cứ quẩn quanh tìm kiến niềm vui hảo
Bát Phong tinh tế khuấy đảo luỵ phiền
 
Cõi Phù Vân chìm nổi luôn là thế
Thời gian trôi nào để ý... Giác, Mê
Tinh cần định tỉnh mới thấu rõ nẻo về
Kính chúc người tuệ thông bừng khai mở
Hân hỷ khinh an Túc duyên phước giao kề! 
 
Quảng An Houston, Tx USA
Pt Quảng An đọc bài Thơ "Dòng Thời Gian...Thoáng  Vội"
của chị Cư Sĩ Huệ Hương và cảm hứng xin hoạ bài thơ Dòng Thời Gian Qua Mau. Pt QA 
 


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
31/05/2024(Xem: 7739)
Chút băn khoăn về một nơi không thể thay thế! Xin cám ơn, mấy tuần nay truyền thông xã hội đưa người xa xứ trở về Thật sung sướng nhìn lại các tỉnh miền quê Nào Gio linh, cầu Hiền lương, Quảng Bình, Quảng Trị !
31/05/2024(Xem: 6395)
Tôi là người lưu vong Từ thuở còn thanh xuân Mang mối sầu viễn xứ Lòng muôn nỗi nhớ mong. Nhớ phố phường thân yêu Cùng bóng dáng yêu kiều Tà áo bay trong gió Như cánh bướm mỹ miều.
27/05/2024(Xem: 11853)
Thầy nắm bàn tay Mẹ Trong bàn tay của Thầy Lòng tràn đầy xúc cảm Hiếu từ dâng Mẹ yêu, Nhớ ngày xưa còn bé Bàn tay Mẹ thương yêu Săn sóc đàn con dại Tay Mẹ dãi nắng chiều Suốt ngày ngoài đồng ruộng Ươm mầm lúa nuôi con, Một mình Mẹ tần tảo. Về nhà nhìn con thảo, Mẹ quên hết nhọc nhằn
27/05/2024(Xem: 8279)
Ngôn ngữ Việt, chữ “Mùa” tự thân rất huyền ảo Mô tả được chiều dài, rộng, sâu của thời gian Nào mùa gặt, mùa thi, mùa nhãn, mùa mưa, mùa nắng khô khan Ôi đứng cạnh bên chữ Mùa, có đôi khi ước lệ nhưng rất độc đáo!
25/05/2024(Xem: 5446)
Cho con được hưởng ké Tình yêu thương Mẹ hiền Của người con chí hiếu Được nhìn Mẹ tươi vui Sáng chiều trong từng phút
24/05/2024(Xem: 7830)
Con hỏi mẹ tình cha bao lớn? Mẹ nhìn đại dương tít chân trời Kìa con thuyền căng buồm ra khơi Đương đầu với hiểm nguy giông bão.
24/05/2024(Xem: 6878)
Một triết gia cho rằng : “Bản chất con người là tổng hòa các mối quan hệ xã hội”.! Nên hãy tự nguyện “mang ánh sáng của tình thương” Luôn để tâm phát xuất những ý niệm kính nhường Đấy phương pháp tối ưu thanh lọc phiền não.!
21/05/2024(Xem: 8036)
Đường xưa rũ sạch bụi phiền, đường nay rũ sạch đôi miền có, không. Trắng thơm ta có tấm lòng thương ai phiêu dạt giữa dòng thế gian…
21/05/2024(Xem: 15640)
Phật Việt ngót hai ngàn năm Đương cơn pháp nạn lạc lầm truyền thông Dẫu rằng sương khói mênh mông Cũng xin tỏ rõ đục trong nơi mình. Tháng tư mừng Phật đản sinh Nước thơm rưới tắm tơ tình trong ta Mỗi thời khắc, dứt bôn ba Thân-khẩu-ý tịnh: Phật đà hiện thân.
20/05/2024(Xem: 8108)
nhớ thuở xưa – khi ngươi còn là đám bạch vân bay thong dong ta theo nguồn múa ca đi về đại dương mênh mông. ngươi lưu luyến chốn đỉnh cao, lắng tiếng reo cười ngàn thông ta nhấp nhô trên sóng bạc, lên xuống vào ra muôn trùng kịp đến khi thấy trần gian quằn quại lệ chảy thành dòng thì ngươi biến thành mưa, nhỏ giọt tuôn tràn đêm đông mây đen mịt mờ một phương chừ, mặt trời hấp hối ngươi gọi ta về, cùng nhau giăng tay nổi trận cuồng phong.