Chùm Thơ Mùa Vu Lan

17/08/202112:39(Xem: 13068)
Chùm Thơ Mùa Vu Lan

CHÙM THƠ MÙA VU LAN

Chùm Thơ Mùa Vu Lan 1


THU VỀ
 
Mây chiều tháng bảy lập lờ trôi,
Góc nhỏ đêm về vẫn lặng côi…
Quạnh quẽ Người xa niềm khó đổi,
Trầm tư dạ não cảnh hoang bồi.
Quê nghèo mấy thuở thầm bao nỗi,
Gạo hẫm nhiêu lần khổ khúc nôi.
Mãi hỏi chưa đền… xua thế vội!
Khi nào đáp trọn! … cả đời tôi…
 
Chùm Thơ Mùa Vu Lan 2

NỖI NÀO VƠI
 
Thu về nhớ Mẹ chẳng hề vơi,
Lấy đức thầm gieo giữa cảnh đời.
Cũng khó sai lầm ham mối lợi,
Chưa từng giận dữ để tình lơi.
Dù đang thiếu, chữa than sầu hởi!
Dẫu vẫn nghèo, chùn xót khổ ơi?
Trách nhiệm gia nương nên sống bởi,
Giờ đây cháu chắt thấm ơn Người.
 
 
THÁNG BẢY VỀ
 
Mây mùa tháng bảy nỗi tuôn về
Vắng Mẹ trong đời cảnh mãi thê
Những buổi chiều lên ngồi tựa ghế
Bao thời ngày lụn lội triền khê
Gian nan ngẫm cả chưa hề kể
Lận đận suy cùng chữa trách chê
Vạn chuyện nơi người không khó dễ
Hằng nương lối xóm nhận thân kề
 
 Chùm Thơ Mùa Vu Lan 3

TRƯA HÈ
 
Thương Người gánh đậu giữa hè trưa!
Lận đận truân chuyên nói chẳng vừa.
Lại nhẫn duyên hờn nên khổ tựa,
Còn mang kiếp nợ lấy đau lừa.
Bình thường cuộc sống không niềm vữa,
Nghiệt ngã trần gian vốn phận thừa.
Giã biệt đời nầy qui Phật cửa,
Bao giờ trả hết những ân xưa…
 
XA NGƯỜI
 
Xa Người mãi mãi cháu con trông!
Dưỡng dục ân thâm quặn nỗi lòng.
Hạ trắng khoai ngô quang gánh lộng,
Đông buồn ruộng rẫy tấm lưng cong.
Tiêu điều bốn vách nhà đang hổng,
Vắng lặng tứ phương dáng vẫn không.
Cũng ngẫm duyên xưa nay nghiệp cộng,
Nhưng rồi lại quạnh ẳm niềm hong.
 
8/2021
Minh Đạo



facebook-1

***
youtube
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/08/2015(Xem: 15206)
Tới giờ con phải đi rồi Mẹ ơi con phải đi thôi mẹ à. Khi trong bóng tối nhạt nhòa Bình minh cô tịch hiện ra dịu hiền Mẹ vươn tay xuống giường bên Tìm con bé bỏng. Con bèn thưa mau: “Bé nào còn ở đó đâu!” Mẹ ơi Con phải đi nào còn đây.
30/07/2015(Xem: 11628)
Thơ tôi chết biến làm thân rác mục Đốt thành tro bón lại cỏ bên đường Để ngày ngày tro quyện với hơi sương Cho cỏ tốt dưới chân đi của bạn
29/07/2015(Xem: 13481)
Trước bàn thờ Phật Bóng Từ soi chiếu vô minh Diệu âm Bát Nhã Chúng sinh hồi đầu Chấp tay sen nở nguyện cầu An vui cảnh giới Nhiệm mầu độ sinh
24/07/2015(Xem: 13624)
Mỉm cười không phải là khinh Mỉm cười là để tự mình hiểu thôi Mỉm cười là hiểu xa xôi Mỉm cười là biết nhưng rồi bỏ qua Mỉm cười chấp nhận thứ tha Mỉm cười thông cảm chứ la làm gì Mỉm cười biểu hiện từ bi Mỉm cười như Phật sân si đâu còn Mỉm cười nét đẹp sắt son
24/07/2015(Xem: 13137)
Núi rừng đùa với mây ngàn Chim chao cánh đậu trên tàng cây xanh Mùa về thơm ngát hương lành Ngại ngùng khép mở mấy cành mẩu đơn Ráng chiều đỏ tựa màu son Ngoài vườn tiếng gió từng cơn thổi dài Nắng vàng đón bước chân ai Về đây vui với mấy ngày “Niệm Thân” (2)
21/07/2015(Xem: 17682)
Cõi riêng cửa đóng then cài Không màng những chuyện trần ai Xá chi thắng bại bên đời Mọi điều gác bỏ ngoài tai!
20/07/2015(Xem: 20862)
" Vào thời mạt thế Nhân loại đảo điên, Tai họa liên miên Sóng thần Động đất. Chủ nghĩa vật chất Ngự trị thế gian,
20/07/2015(Xem: 18629)
Chuyện kể rằng: Một ngày kia thầy trò Khổng Tử bị đói ở đất Trần Thái. Nhan Uyên tìm kiếm mãi mới được chút gạo để nấu cơm cho thầy. Nóng ruột, chốc chốc lại mở vung ra xem. Tro bếp rơi vào nồi, vội nhúm chỗ cơm tro bỏ vào miệng. Khổng Tử nhìn thấy học trò nhúm cơm ăn, than rằng: - "Đến Nhan Uyên mà khi đói bụng cũng ăn vụng sao?". Để thử trò, Khổng Tử nói "Hễ lâu không có cơm ăn, khi có thì phải cúng thần linh trước". Nhan Uyên mới vội vàng kêu: "Không được, không được! Lúc nãy tro rơi vào nồi, con nhúm ra định bỏ đi, nhưng tiếc quá nên cho vào mồm ăn. Như vậy cơm này có người ăn rồi không cúng được đâu!".
14/07/2015(Xem: 16803)
Phật từng lên tiếng dạy ta: “Những người tu đạo như là khúc cây Trôi trên dòng nước cuồng quay Khôn ngoan thì hãy trôi ngay giữa dòng Ai muốn vớt cũng khó lòng Quỷ thần ngăn chặn cũng không dễ gì
12/07/2015(Xem: 12460)
Cam Lồ Thủy Nam mô pháp thủy cam lồ Hà giang thanh tinh, biển hồ ngát hương Tưới thơm thấm mát muôn phương Tiêu tan đói khát, mở đường an vui Súc sanh, Ngạ quỷ, Trời, Người... Nước trong mầu nhiệm rưới tươi cõi lòng