Về Đi Thôi (cảm xúc khi đọc tin tức, xem hình ảnh sự trở về của người dân nghèo miền Trung bên VN cực khổ chạy trốn dịch Covid)

02/08/202117:13(Xem: 10058)
Về Đi Thôi (cảm xúc khi đọc tin tức, xem hình ảnh sự trở về của người dân nghèo miền Trung bên VN cực khổ chạy trốn dịch Covid)



VỀ ĐI THÔI
Cảm xúc khi xem clip người miền trung rời Sài Gòn tránh dịch
Thơ: Cs Đồng Thanh - Cs Diệu Đạo - Cs Diệu Danh
Diễn đọc: Cs Diệu Danh ; Lồng nhạc: Cs Quảng Phước






Về đi thôi mẹ già đang trông đợi
Nơi Sài thành con ướt đẫm nắng mưa
Đường hun hút bụi mờ thân vạn dặm
Con sẽ về bên mẹ chốn quê xưa

Thành phong kín bóng ma tơi rình rập
Con không về cha thấp thỏm mẹ trông
Về quê ta muối dưa tuy đạm bạc
Miền Trung vui, vui sum họp vợ chồng

Ta sẽ hẹn Sài thành khi sạch bóng
Cúm khựa tàu tàn sạch tiếng hò reo
Rồi trở lại cho quê người ngập nắng
Cháy tan hoang cho vơi bớt kiếp nghèo


Melbourne 31.07.21
Đồng Thanh



doan xe chay ve mien trung-7

THƯƠNG...

Cảm xúc khi đọc tin tức, xem hình ảnh sự trở về của
người dân nghèo miền Trung bên VN cực khổ chạy trốn dịch Covid


Nào ai muốn bỏ quê đâu
Vì sự sống phải đành lìa nơi cắt rún
Đất miền Trung luôn bị thiên tai khốn đốn
Rủ nhau vào Sài Thành làm lụng kiếm miếng cơm ăn.
Đất phương Nam giúp người khó khăn
Họ tất bật không kể nhọc nhằn quanh năm suốt tháng
Chuyện gì cũng làm từ bán vé số, hát rong đến công việc nặng
Cũng chẳng từ nan miễn có đồng tiền mua thực phẩm sống qua ngày.
Dân tôi đó họ vất vưởng lất lây
Với mong ước tìm được việc làm độ nhật
Có những người sau công việc khác nào hành khất
Co ro trong tấm chăn ở công viên lấy sức quần quật ngày mai.
Covid xuất hiện người lây nhiễm đầy
Bị giản cách không việc làm sao mà sinh sống
Dịch bệnh lây lan thành phố Sài Gòn đang gặp biến động
Người tha phương cầu thực không thể ở lại đành phải trở về quê.
Dù xa diệu vợi lắm nhiêu khê
Tay ẳm tay bồng chưa kể nhiều hiểm họa
Nhưng... ở quê nhà Mẹ nghèo nhìn đàn con hối hả
Gánh gồng tất tả quay về nhà giọt nước mắt xót xa rơi... 😔😢😭

***

THƯƠNG... không thể thốt nên lời
Bao giờ cuộc sống dân tôi yên bình
Trầm kha một kiếp điêu linh
Cầu xin Phật độ an sinh dân nghèo.
 🙏🙏🙏🌷🌷🌷🥰🥰🥰

Strasbourg, le 01.08.2021
Diệu Đạo_Phổ Hiền/Pháp

doan xe chay ve mien trung-1doan xe chay ve mien trung-6

doan xe chay ve mien trung-3
Tỵ nạn trên Quê hương



Con ngồi đây giữa xứ người êm ả

Nhìn về Quê Hương không khỏi quặn lòng đau

Đồng bào con kẻ xách người mang

Cùng dắt díu nhau trên đường di tản

Họ đi về đâu? Tìm về quê nghèo tan tác

Nơi khi xưa họ đã rứt ruột ra đi,

Năm 75 nghe nhà nước tuyên truyền

Họ những tưởng đồng bào ruột thịt,

sống đói nghèo vì Mỹ Ngụy ác tâm

„giải phóng miền Nam“, niềm hãnh diện lâng lâng!

Ôi miền Nam đây sao?

Chao ơi con người tươi sáng!

Đủ thứ nào tủ lạnh, ti vi,

những món ăn chẳng thiếu thứ gì

Nhà cửa sao mà trông tráng lệ!

Giải phóng chi khi miền Nam hoa lệ?

Nhìn đất Bắc cửa nhà sao xơ xác!

đồng ruộng khô hợp tác xã thi đua

cả nhà ngồi với chén cà rau luộc

Bao năm rồi đói khổ!

Hòa bình rồi vẫn đói kém khát khao

Thèm tự do, thèm tình nghĩa đồng bào

nên quyết định vào Nam, miền đất hứa,

Mấy mươi năm tạm quên đói khổ

trong miền Nam không giống đất quê nhà.

Rồi năm nay dịch bệnh lan tràn

Phong tỏa, mọi nơi đều phong tỏa!

thành phố chết chỉ thấy công an

đứng khắp ngõ đường để rình dân trấn lột,

cướp của, cướp tiền!

cướp công khai đàng hoàng theo chỉ thị

chữa dịch cách ly: bệnh nhân dồn cả đám

Hàng chục người chen chúc như tù

trong phòng nhỏ, thuốc men chẳng có

đói cơm ăn, chỗ ngủ chen chung!

như nhà tù giam những tội nhân!

Sống sao đây? rồi đến lượt thân mình

Tiền trọ, tiền ăn, ốm đau không thuốc,

đành quay về nơi họ đã bỏ ra đi,

dù có chết về quê mình cũng thỏa

còn hơn bỏ xác ở chốn người

Từng đoàn người thất thểu trở về quê!

Như năm nao trong mùa hè đỏ lửa!

Quê Hương con đó,

46 năm trước dân lìa quê hương tìm nơi tị nạn

46 năm sau người tỵ nạn trên chính Quê Hương

Ôi có đất nước nào tang thương bằng đất nước VN!

Bởi cái đảng Hồ Chí Minh gian ác

Không thương dân, chỉ theo lệnh giặc Tàu

Dịch đến chỉ biết hô hào

Kêu gảo dân hãy cùng nhau đóng góp

Từ cụ già đến trẻ thơ không sót

Vét hầu bao ủng hộ đảng quang vinh

Chỉ thị nọ, chỉ thị kia bóp nghẹt đồng bào

Dân đang đói, đảng không nhìn ngó

Còn hãnh diện trao 10 tấn gạo cho bạn Cu Ba

để cứu người hay cứu lấy đảng ta?

Con ngồi đây nước mắt chan hòa

Khi nhìn thấy dòng người di tản

Chẳng còn tin vào rêu rao của Đảng,

Chỉ trông nhờ vào nghĩa cử nghĩa nhân

Của đồng hương san xẻ chút tình người

Bánh, nước, chút tiền, niềm an ủi

Chúc người về thượng lộ bình an

Họ cúi đầu nhận tình Người ân nghĩa

Lòng quặn đau con tâm thành khấn nguyện

Cho đồng bào con thoát khỏi cảnh lầm than

Đảng cộng sản quay đầu về Dân Tộc

Để khỏi nát tan lòng Mẹ Việt Nanm

Để Việt Nam ca khúc khải hoàn ca

Con cầu nguyện thế giới hôm nay

Rạng rỡ như mặt trời, ấm áp như trái tim

Nuôi dưỡng lớn tình người

Chấp tay con khấn nguyện

Quê Hương con, Quê Hương người

Thanh bình, an lạc

Nam Mô Đại Từ Đại Bi tầm thanh cứu khổ, cứu nạn Quán Thế Âm Bồ Tát

Hannover 3/8/2021
Cư Sĩ Diệu Danh


facebook-1
***
youtube

 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/10/2015(Xem: 17820)
Khi vừa thức giấc mỗi ngày Bạn ơi hãy nghĩ thân này hôm nay Thật là may mắn lắm thay Vẫn còn tỉnh dậy với đầy niềm vui.
12/10/2015(Xem: 17257)
Thầy đi một sáng mùa thu Trong cơn lốc thổi Vô thường tử sinh
11/10/2015(Xem: 11919)
Có người khách hỏi lão hòa thượng: Pháp sư, con muốn hỏi ngài một vấn đề hơi bất kính một chút có được không ạ? Lão hòa thượng: Xin ông cứ nói! Người khách: Lúc ở nơi dân chúng đông đúc thì ngài ăn chay, vậy khi ở một mình trong phòng ngài có ăn thịt không? Lão hòa thượng hỏi người khách: Ông tự lái xe tới đây phải không? Người khách trả lời: Vâng, đúng ạ! Lão hòa thượng: Khi lái xe cần thắt dây an toàn, xin hỏi ông là ông thắt vì sự an toàn của bản thân hay vì cảnh sát? Nếu như vì bản thân mình thì có hay không có cảnh sát ông sẽ vẫn đều thắt thôi. Người khách: A, Con hiểu rồi!
08/10/2015(Xem: 29760)
Khi chim còn sống trên đời Chim ăn kiến nhỏ thấy thời khó chi, Nhưng khi chim bị chết đi Kiến thời ăn nó có gì khó đâu.
06/10/2015(Xem: 23750)
(1) Con nguyện luôn yêu thương tất cả chúng sanh Bằng cách xem họ quý báu Hơn ngọc như ý Để thành tựu mục tiêu tối thượng.
06/10/2015(Xem: 30325)
Con xin đảnh lễ tâm đại bi. Con xin đảnh lễ chư đạo sư cao cả. Con xin đảnh lễ chư Bổn Tôn, Là chư vị ban nguồn cảm hứng về lòng tín tâm và sùng mộ.
05/10/2015(Xem: 12935)
Lại thêm thu nửa trở về, Nghĩ thân đất khách mà tê tái buồn. Nhớ về quê mẹ cội nguồn, Khi nhìn đôi cánh lá vàng nhẹ bay, Nhón chân dạo bước vườn ngoài, Nghiêng mình nhặt lá rụng rơi bên thềm. Sắp từng chiếc lá gọi tên, Thì thầm tên lá theo miền thế gian. Cảnh thu dễ gợi u buồn, Hỏi sao tâm để rộn ràng triền miên. Nhắn lòng ta ráng tịnh yên, Đem sao cho được chữ Thiền vào Thu !
03/10/2015(Xem: 30216)
Bằng nguyện lực của Tam Bảo Tối Thượng đáng tin cậy Và chân lý của tinh thần trách nhiệm toàn cầu của chúng con, Nguyện cho Phật pháp quý báu lan rộng và hưng thịnh Ở mọi vùng đất, theo chiều dài và chiều rộng của phương Tây.
02/10/2015(Xem: 20433)
Bài thơ vô cùng súc động Do not stand at my grave and weep (Đừng đứng khóc bên nấm mồ của mẹ) của Mary Elizabeth Frye (1905-2004) đã được dịch ra không biết bao nhiều thứ tiếng và đã được đọc lên, phổ nhạc, trình bầy không biết bao nhiêu lần bởi các ca sỹ trứ danh. Mary Elizabeth Frye là một bà nội trợ người Mỹ, làm nghề bán hoa. Bà được cả thế giới biết tên vì một lý do độc nhất : bà là tác giả bài thơ « Đừng đứng khóc bên nấm mồ của mẹ », được viết vào năm 1932. Mary Elizabeth sinh ra ở Dayton, Ohio. Mới ba tuổi đã mồ côi. Sau đến ở Baltimore, Maryland. Năm 27 tuổi lập gia đình với Claud Frye, ông làm nghề buôn bán quần áo. Bài thơ làm bà sau này trở nên nổi tiếng được viết trên một chiếc túi mua sắm, lấy cảm hứng từ chuyện một cô gái trẻ tuổi, Margaret Schwarzkopf, ở với gia đình Frye, đã không thể đến thăm mẹ đang hấp hối ở Đức, vì cô gái là dân Do Thái. Bài thơ chỉ vẻn vẹn có 12 dòng, không có chủ đề. Frye thấy bạn bè thích nên đã sao nhiều bản và lưu hành, nhưng chưa bao giờ
29/09/2015(Xem: 12471)
Dáng ngồi như núi như non Trăm năm sương gió vẫn còn uy nghiêm Trên cao sừng sững bóng hiền Mưa sa nắng chiếu địa thiên lưu tình Giữa đời lặng lặng thinh thinh Tỏa hương đạo hạnh hậu sinh hồi đầu Tử tôn gánh đội ân sâu Chuông ngân trưa tối, kinh cầu sớm khuya Bước chân hoằng độ đi, về Vườn ươm tỏa bóng bồ đề mát tươi Như non như núi không dời Đạo thành như ý, dáng ngồi thiên thu.