Vắng Mẹ

22/06/202119:10(Xem: 7201)
Vắng Mẹ
 Vắng Mẹ

Con cắn nỗi đau vắng mẹ

Thành trăm hạt muối xát lòng
Cồn cào ngày đêm vò xé
Vơi đầy non biển nào đong.

Con ôm nỗi buồn vắng mẹ
Bốn bề lãng đãng thinh không
Từ nay bên thềm quạnh quẽ
Đâu còn bóng mẹ ngồi trông.

Con mang nỗi sầu vắng mẹ
Tháng năm lê bước cõi đời
Buồn vui gừng cay muối mặn
Đâu còn mẹ để phân bôi.

Vui nào hơn vui có mẹ
Bài thơ khúc hát chứa chan
Buồn nào hơn buồn vắng mẹ
Chẳng còn mơ thấy xuân sang.

11.11. Đinh Sửu (10.12.1197)
HẠNH PHƯƠNG
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/10/2007(Xem: 17402)
214 Bộ Chữ Hán (soạn theo âm vận dễ thuộc lòng)
20/10/2003(Xem: 41728)
Tình cờ tôi được cầm quyển Việt Nam Thi Sử Hùng Ca của Mặc Giang do một người bạn trao tay, tôi cảm thấy hạnh phúc - hạnh phúc của sự đồng cảm tự tình dân tộc, vì ở thời buổi này vẫn còn có những người thiết tha với sự hưng vong của đất nước. Chính vì vậy tôi không ngại ngùng gì khi giới thiệu nhà thơ Mặc Giang với tác phẩm Việt Nam Thi Sử Hùng Ca. Mặc Giang là một nhà thơ tư duy sâu sắc, một nhà thơ của thời đại với những thao thức về thân phận con người, những trăn trở về vận mệnh dân tộc, . . . Tất cả đã được Mặc Giang thể hiện trong Việt Nam Thi Sử Hùng Ca trong sáng và xúc tích, tràn đầy lòng tự hào dân tộc khi được mang cái gène “Con Rồng Cháu Tiên” luân lưu trong huyết quản.