Mồ Côi

22/06/202119:02(Xem: 7712)
Mồ Côi
MỒ CÔI

Ngày đã hết mặt trời hồng đã tắt
Mẹ đã về với đất với mênh mông
Như em bé từ đây còn lây lất
Đau mồ côi vắng mẹ tái tê lòng.

Vắng đôi mắt mẹ nhìn con âu yếm
Vắng nụ cười hồn hậu ấm chiều đông
Xa vắng mãi tình thương yêu xao xuyến
Mẹ hiền ơi ! Vô tận suối sông...

Con tang mẹ gậy vông mủ mấn
Áo xô gai thụng thịnh khoác lên người
Xé gan ruột từng cơn đau thắt quặn
Hai cõi bờ nay một bước chia phôi.

Ngày đã hết ! Màu trời kia tím biếc
Mẹ hiền ơi thanh thản bước đi rồi
Cao tuổi hạc mệnh trời đành khó vượt
Quá nửa đời con biết phận mồ côi.


HẠNH PHƯƠNG
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/10/2007(Xem: 17402)
214 Bộ Chữ Hán (soạn theo âm vận dễ thuộc lòng)
20/10/2003(Xem: 41728)
Tình cờ tôi được cầm quyển Việt Nam Thi Sử Hùng Ca của Mặc Giang do một người bạn trao tay, tôi cảm thấy hạnh phúc - hạnh phúc của sự đồng cảm tự tình dân tộc, vì ở thời buổi này vẫn còn có những người thiết tha với sự hưng vong của đất nước. Chính vì vậy tôi không ngại ngùng gì khi giới thiệu nhà thơ Mặc Giang với tác phẩm Việt Nam Thi Sử Hùng Ca. Mặc Giang là một nhà thơ tư duy sâu sắc, một nhà thơ của thời đại với những thao thức về thân phận con người, những trăn trở về vận mệnh dân tộc, . . . Tất cả đã được Mặc Giang thể hiện trong Việt Nam Thi Sử Hùng Ca trong sáng và xúc tích, tràn đầy lòng tự hào dân tộc khi được mang cái gène “Con Rồng Cháu Tiên” luân lưu trong huyết quản.