Con thấy mẹ con vui mỉm cười (thơ)

25/02/202106:54(Xem: 13542)
Con thấy mẹ con vui mỉm cười (thơ)
mehien2


Con thấy mẹ con vui mỉm cười 



Bạch Thầy, hôm nay sau khi đọc Pháp của Thầy con viết cho bà Nội các cháu,
con không thông hiểu giáo lý Phật Đà, con viết từ tâm con cho Nội các cháu


Dâng chén cơm kính cúng Phật Đà
Chí thánh con đảnh lễ Thích Ca
Trần gian sao lắm bao phiền lụy
Nguyện giải Như Lai nghĩa Phật Đà
Rưới mưa thấm nước Cam lồ vị
Quả đất biến thành vạn Pháp Hoa
Nguyện cùng khắp cõi Mười Phương Phật 
Cho con gặp Mẹ tại cung Trời
Cung Trời Đâu Suất cùng nghe pháp 
Pháp của Như Lai đến muôn loài.

Con thấy mẹ con vui mỉm cười
Mẹ không còn khổ , còn bi thống
Tay cầm tràng hạt niệm Di Đà
Đời trần Mẹ đã qua cõi tạm
Nay Mẹ  trở về bến ngàn xưa
Có mưa giáo pháp Cam Lồ Vị
Mẹ nhìn cõi tạm như giấc mơ!


Giấc mơ Mẹ có đàn con dại
Ngụp lội bên đời vạn ước mơ
Ước mơ những tưởng đời miên viễn
Xây mộng nhà cao vọng phù đồ
Đã khiến con quên đời hư vọng
Quên mẹ trông con đến từng giờ
Muốn nhìn con thơ như tuổi dại
Muốn nắm tay con Mẹ ước mơ


Nam Mô A Di Đà Phật
Hannover, 25/2/2021

Kính lễ
Đệ tử Diệu Danh


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
16/06/2014(Xem: 49827)
Ngày ấy cách đây 50 năm về trước, vào một sáng đầu mùa hè của năm 1964, tôi một mình đạp xe đạp từ làng Mỹ Hạc, Xã Xuyên Mỹ, Quận Duy Xuyên, trực chỉ xuống chùa Viên Giác tọa lạc tại Hội An, Quảng Nam. Hôm đó là ngày Rằm Tháng 5 âm lịch của năm Giáp Thìn. Một chặng đường dài 50 năm như vậy, nói cho đúng là nửa thế kỷ của một kiếp nhân sinh- đã, đương và sẽ có nhiều điều đáng nói. Hay có, dở có, không như ý cũng có
16/06/2014(Xem: 15708)
Chia xẻ cùng nhau một miếng mồi, Hai đứa đừng phung phí của trời, Chúng ta đang đói, ăn ngon quá ! Kết nghĩa chân tình, bạn và tôi.
16/06/2014(Xem: 17247)
Tranh thiền minh hoạ cảnh quê nghèo, Thơ thẩn trăng vàng nửa mảnh treo, Lơ thơ cánh liễu buông mành rủ, Trăng hiền soi bóng nước trong veo.
14/06/2014(Xem: 15136)
Bóng đời đổ xuống miền hoa cỏ Ta vẫn ca bài ca nhất phương Vẫn chiếc áo lì năm tháng cũ Vẫn đề thơ hát khúc vô thường.
14/06/2014(Xem: 20708)
Xưa có bầy khỉ nọ Lội xuống hồ vớt trăng Vớt mãi hoài không được Nên mặt mày.. nhăn nhăn.
13/06/2014(Xem: 29784)
Hãy là “ong”(1) chiêu cảm nhiều nét đẹp Góp nhụy hoa tạo mật ngọt cho đời An nhiên bay thong thả khắp muôn nơi Đem ích lợi ít khi nào tác hại Đừng là “ruồi” thấy phân là bu lại Mang hôi dơ truyền nhiễm đến cho người Chỉ thấy xấu việc dơ bẩn thì bươi Gây thiệt hại hơn là điều lợi ích
10/06/2014(Xem: 15795)
Đời an vui nhìn trời xanh mây trắng lượn Với người mù chỉ có thấy một màu nâu Không biết tu luôn ham muốn rất khổ sầu Mê ngũ dục mãi chạy theo vòng danh lợi Sáng mắt rồi cả đất trời đang chờ đợi Bao kỳ hoa lắm dị thảo đón chào ta Đã về nhà cùng vui hát khúc hoan ca
09/06/2014(Xem: 18363)
Thực ra, khổ chỉ xuất phát khi tâm ta vướng mắc vào đối tượng, hay là có ý niệm muốn loại trừ đối tượng đó. Còn ngược lại, khi ta tiếp xúc với mọi hoàn cảnh, nhưng chỉ ghi nhận đơn thuần thôi, mà không khởi tâm muốn chiếm hữu hay là loại trừ, thì khổ đau sẽ không có cơ sở để sinh khởi.
08/06/2014(Xem: 23320)
Lá sen trước gió, khẽ rung mình, Dưới ánh trăng vàng, nước lung linh. Phiền não cớ chi, hồ gợn sóng ? Lắng nào, cho tỏ bóng trăng xinh !
08/06/2014(Xem: 14466)
Bình minh lại trở về Phá tan sương u mê Công phu lờ mờ sáng Mang hứa hẹn tràn trề.