Sương mùa đông (Thơ)

12/01/202116:54(Xem: 10249)
Sương mùa đông (Thơ)

Sương mùa đông

Tác giả: Tường Vân
hoa_sen












Phương nào đó mùa đông còn man mát

Ở nơi này gió lành lạnh trời đông

Sáng sớm sương rơi trắng cả cánh đồng

Ngồi bên cửa sổ ngắm nhìn sương phủ

 

Hơi sương lạnh nhưng lòng luôn tự nhủ

Lạnh của thiên nhiên trời đất không sao

Mở sưởi lên mặc áo ấm thêm vào

Người đối xử nhau như băng mới ngại

 

Tuỳ duyên sống để cho tâm tự tại

Băng giá chi tự gieo khổ cho mình

Mỗi mùa sang một vẻ đẹp hữu tình

Người mỗi tánh hơi sức đâu mà chấp

 

Hiểu thông thoáng tầm nhìn sâu rộng khắp

Nắng mưa sương gió biết cách là xong

Chướng tai gai mắt đừng để trong lòng

Lặng lẽ ngắm nhìn giữ tâm bình thản.


***
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
24/07/2011(Xem: 14020)
Trầm mặc lầu hương (thơ)
23/07/2011(Xem: 15066)
Mưa rơi trong Chùa (thơ)
23/07/2011(Xem: 18012)
Khóc Cha (thơ)
23/07/2011(Xem: 15391)
Trời mưa sắc thuốc hầu Thầy (thơ)
21/07/2011(Xem: 17554)
Tuy lớn lên trong gia đình Công Giáo, nhưng ‘nhà Chúa’ và ‘nhà Chùa’ không xa nhau và không tách biệt đối với tôi từ thưở nhỏ. Ở xóm tôi, thuộc huyện Gò Công, tỉnh Tiền Giang, nhà Chúa chỉ cách nhà Chùa có năm phút đi bộ. Chuông công phu và chuông nhà thờ ngân vang cả vùng, gửi qua bao tầng không gian những thông điệp hòa bình và tin yêu giữa một xã hội túng bấn cả hai.
21/07/2011(Xem: 16164)
Chọn cành hồng xanh lá, Hương hồng thơm đậm đà, Cắm vào bình cho mẹ, Tình con nằm trong hoa.
21/07/2011(Xem: 16528)
Yêu Tổ Quốc, xin khấu đầu Tiên Tổ Gia hộ cho non nước mãi trường tồn Việt Nam này toàn vẹn khắp núi sông...
18/07/2011(Xem: 13881)
Em đi, chàng theo sau. Em không dám đi mau, Ngại chàng chê hấp tấp, Số gian nan không giầu.
18/07/2011(Xem: 15119)
Lên miền Cực Lạc hội đồng, Mọi người khi ấy đều trông rành rành. Cho hay lành lại gặp lành, Nam mô Di Phật tu hành thì hơn.