Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Chẳng Trụ Vào Đâu Để Sanh Tâm Mình (thơ)

27/12/202006:06(Xem: 1176)
Chẳng Trụ Vào Đâu Để Sanh Tâm Mình (thơ)



ngoi thien

Chẳng Trụ Vào Đâu Để Sanh Tâm Mình


Đối với các bậc đạo sư thì ngồi trong cung vàng điện ngọc,

Hay ở lều cỏ cũng giống như nhau.

Hãy lên Núi Yên Tử để xem am nhỏ,

Của ông vua từ bỏ ngai vàng.

Đối với bậc đạo sư thì ngồi trên ghế nạm vàng,

Hay ngồi trên tảng đá cũng đều như vậy.

Đối với các bậc đạo sư thì mặc chiếc áo vài ngàn đô-la của Luân Đôn, Ba Lê, Nữu Ước,

Hay mặc chiếc áo vá của các A La Hán thời xưa thì cũng chẳng khác gì.

Đối với các bậc đạo sư thì thuyết pháp cho ba, bốn người nghe,

Thì cũng giống như thuyết pháp cho ngàn vạn.

Tại sao thế?

Bởi vì các bậc đạo sư không chấp vào nhiều-ít để sanh tâm.

Đức Phật khởi đầu chỉ thuyết pháp cho năm anh em Kiều Trần Như.

Sao giáo pháp của Ngài lưu truyền mãi mãi?

Nếu ngàn vạn người nghe,

Chỉ nghe cho sướng mà không tu, giống như giải trí,

Thì cũng chẳng bằng ba bốn người nghe mà quyết chí tu hành.

 

* * *

Đối với các bậc đạo sư thì nghe tiếng chuông, tiếng mõ,

Tiếng sóng vỗ, tiếng chim kêu, tiếng gà, tiếng gió,

Thì cũng giống như những người say mê nghe nhạc Rock, nhạc Rap, nhạc Bolero, nhạc Pop.

Đối với các bậc đạo sư,

Tiếng khen thì cũng chẳng khác tiếng chê.

Đối với người đạt đạo thì tiếng nỉ non, tiếng du dương, tiếng thỏ thẻ,

Thì cũng giống như tiếng chửi, tiếng la của những người thô lỗ.

Tại sao thế?

Bởi vì các đạo sư không chấp vào âm thanh để sanh tâm mình.

                      * * *

Đối với những người đạt đạo thì màu sắc nào cũng là màu sắc.

Da đỏ, da trắng, da nâu, da vàng, da đen, đâu nào có khác?

Quỷ Dạ Xoa và cô hoa khôi, người mẫu,

Người đẹp người xấu cũng giống như nhau.

Vì sao thế?

Bởi vì các đạo sư không chấp vào sắc để sanh tâm mình.

Trong các pháp hội có rất nhiều thiên vương, quỷ dữ.

Mà Phật chẳng hề khen chê xấu đẹp bao giờ.

                                  * * *

Đối với các bậc đạo sư thì miếng tương, miếng chao hay miếng cà, hạt muối,

Thì cũng giống như các món sơn hải hải vị của những nhà giàu.

Tại sao thế?

Bởi vì các đạo sư không chấp vào vị giác để sanh tâm mình.

                             * * *

Đối với bậc đạo sư thì tể tướng, quốc vương,

Công chúa hay gái quê lam lũ,

Người gánh phân hay ăn mày, quét rác,

Cũng đều một thể như nhau,

Tại sao thế?

Bởi vì các đạo sư không chấp vào chức vị để sanh tâm mình.

* * *

Các bậc đạo sư không trụ vào cảm xúc để sanh tâm mình.

Không trụ vào vui để sanh tâm mình,

Mà cũng chẳng trụ vào buồn để sanh tâm mình.

Các đạo sư không vui khi đám cưới.

Mà cũng chẳng buồn chỉ vì đám đưa ma.

Nếu có phân ưu chỉ vì độ sinh mà nói.

Có một người Bà La Môn hỏi Đức Phật ngài có vui không?

Phật đáp: Như Lai có được gì đâu mà vui?

Thế Ngài có buồn không?

Phật đáp: Như Lai có mất gì đâu mà buồn?

Vậy Ngài không vui, không buồn sao?

Đúng vậy, Như Lai không buồn mà cũng chẳng vui.

Như Lai lúc nào cũng như vậy.

Đó là đại định.

Tâm đại định không xôn xao vì cảnh - chính là tâm Phật.

***

Đối với các bậc đạo sư,

Sự tiếp xúc thân thể là điều tối kỵ.

Thiền ôm, cầm tay nhau ca hát sẽ nảy sinh ham muốn.

Liếc mắt đưa tình, lả lơi lời nói,

Là con đường nguy hiểm.

Cho nên các bậc đạo sư rất sợ hãi đụng chạm xác thân và phô bày cảm xúc,

Như Đức Phật đã dạy trong Kinh Kim Cang:

Không chấp vào Thanh, Hương, Vị, Xúc, Pháp để sanh tâm mình.

***

Xin nhớ cho,

Tu sĩ vẫn chỉ là con người:

“Priests Are Human Beings”.

Với tất cả đam mê dục vọng và thỏa mãn xác thân,

Đã hiện hữu cách đây cả triệu năm.

Ngày nay do văn minh,

Con người có quá nhiều phương tiện để hả hê dục vọng.

Mà muốn thỏa mãn dục vọng thì phải:

Thỏa mãn, con mắt, lỗ tai, cái lưỡi, cái mũi của xác thân này.

Do đó chư Tổ nói rằng phải lo sáu căn điều phục.

Mà phương thức điểu phục ở đây chính là Giới Luật.

Sáu căn giúp ta thành Phật mà cũng đưa ta vào Địa Ngục.


Thiện Quả Đào Văn Bình

(California ngày 26/12/2020)

 


***
 











 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/04/201201:44(Xem: 7271)
Bao la biển rộng sông dài. Tháng Tư ấm đậm tình người Việt Nam Lũy tre hiện mái chùa làng...
16/02/201712:11(Xem: 3705)
Vạn kiếp huân tu đến cõi này, Gặp Thầy, Cha mẹ, quả duyên may. Nỗi trôi xiêu lạc đời vô định, Chẳng gặp ân này khổ lắm thay!
30/07/201416:21(Xem: 7518)
Ân Đức Sanh Thành (thơ) của Lão Thi Sĩ Trần Trọng Khoái
22/02/201722:59(Xem: 3364)
Ân sanh dưỡng từ mẹ cha nuôi lớn Công ơn Thầy khai trí cả đời con Dẫu vô thường sanh diệt mất hay còn Con vẫn nhớ tình Thầy luôn mãi mãi .
27/05/202014:33(Xem: 1604)
Cỏ cây, sinh vật thời xưa Đều cùng biết nói, lại vừa biết nghe Riêng loài người giỏi mọi bề Được tôn chúa tể chính vì trí khôn,
15/01/201707:43(Xem: 5557)
Đạo pháp theo đời cố hiểu thương, Ngày qua hưởng lộc phải am tường. Sinh linh thế mạng đau xương cốt, Hạt gạo nuôi thân nhọc ruộng nương. Thấy được trần gian luôn quán chiếu, Lần tìm chân lý mãi noi gương. Tục thanh xen lẫn vun bi trí, Niệm niệm thâm ân trọn nẻo đường.
23/06/201818:50(Xem: 5034)
Phải vào chửa bệnh ở nhà thương Ngắc ngoải nằm đây đếm đoạn trường Cũng bởi biên đình nhiều ý tưởng Nên chừ thể chất lắm tai ương Mơ thời nâng bút hầu huynh trưởng Nhớ buổi chuốt vần phụng tỷ nương Ký ức còn ghim tình họa xướng Cảm câu giúp đỡ giữa vô thường
28/08/201007:55(Xem: 6429)
Chén cơm trong chốn lao tù, Con xin cúng Phật con tu quá đường ! Thế gian huyết hận đau thương ! Nghẹn nào lệ nhỏ vô phương kêu gào !.
13/09/202020:40(Xem: 1291)
Ăn đi con Chút lộc này Cho qua cơn đói Qua ngày không no Chút tình người gửi gắm cho Chẳng là quà quý lộc to của đời…
23/10/202115:09(Xem: 222)
Có người mắc bệnh dây dưa Rất là trầm trọng, quá ư lâu ngày Nên mời thầy thuốc thật hay Đến nhờ xem mạch. Ông thầy phán luôn: “Anh nên ăn thịt gà con Bệnh thời thuyên giảm chẳng còn ngại chi.”