Lý thuyết và Thật tế! (Thơ)

05/11/202019:59(Xem: 11157)
Lý thuyết và Thật tế! (Thơ)

buddha_lotus 2
Lý thuyết và Thật tế!
Kính bạch Thầy, đây là bài thơ con viết sau khi được Sư Thúc Giới Đức báo cho hay Ngài có bài pháp thoại trong buổi dâng y tại Huyền Không Sơn Thượng sau mùa an cư của Tăng Đoàn thuộc Nam Tông (còn gọi là Lễ Vu Lan của Nam Tông)

Học từ pháp thoại: 
Hãy trải nghiệm  cuộc đời qua khổ đau phiền trược!
Thất vọng chính là bẫy bản ngã tạo ra,
Còn tham vọng, khao khát... đã đi xa, 
Sống cuộc đời mình chỉ cần một Tâm GIỚI!!

Hiểu biết lẫn nhau khiến nhẹ nhàng phơi phới,
Chấm dứt hồ nghi đấy: tất cả phi thường!
Sạch bóng đô kỵ, hào hiệp rộng yêu thương.
Nhưng... Tâm ta nhà ảo thuật vĩ đại!

Thật tế: mọi cảm xúc đều ngược lại, 
Tuân phục, dạ vâng chưa hẳn kính trọng đâu,
Khiêm tốn bên ngoài... che dấu ngã mạn sâu.
Học hoài lý thuyết nhưng thực hành không dễ!

Thông suốt TÍN, GIỚI, VĂN, THÍ, TUỆ 
Năm điều căn bản giảng dạy của Đức Thế Tôn 
Hiểu Pháp nhiệm mầu cần tinh tấn nhuần ôn 
 Nhưng căn cơ, nghiệp quả rất là vì tế!

Giữa người và người... khó nhất là quan hệ!!!
Tìm mọi cơ hội sống đúng với lý tưởng tâm linh,
Vượt qua vướng mắc... chỉ soi lại chính mình.
Toàn Phật pháp nằm trong Chánh niệm, tỉnh giác!
Thật tế khó làm sao: đừng nghĩ thiện, nghĩ ác!!!

Huệ Hương


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/01/2015(Xem: 15981)
Một cảnh Sati hỏa táng trên dòng sông cạn Niranjana (sông Ni Liên). Đứng ngắm một đỗi rồi thanh thản đi về.. Mùa Đông của trần thế hay mùa đông của đời người ngẫm.. có khác chi nhau?
25/01/2015(Xem: 17003)
Chánh Tinh Tấn quyết tâm làm điều tốt Tứ chánh cần đích thực đấy công phu Thiện và ác như ánh sáng mây mù Ngăn ngừa ác lỡ phát sanh dừng lại
23/01/2015(Xem: 12706)
Là con Phật phải chọn nghề chân chính Hợp duyên sinh lẽ phải lợi ích chung Không riêng mình chân lý mãi chia cùng Niềm hạnh phúc lợi quyền không tổn hại
23/01/2015(Xem: 16121)
Đâu đợi có Mai, Có Đào trước ngõ Hay nến hồng, câu đối, quả đưa. Lòng ta như ngọn gió vờn biếc cỏ Mênh mông về theo mỗi bước chiều trưa.
23/01/2015(Xem: 14934)
Rừng thiền diện mục thị thường thôi! Đông khứ, xuân lai, vận tự hồi! Hang đá, đùn len làn khói núi Triền non, vun thả đám mây trời Nắng mưa biến đổi theo mùa tiết Vui khổ vần xoay đúng nghiệp thời
23/01/2015(Xem: 16256)
Kính Thầy, tôi không hiểu câu: "Tự do là ung dung trong ràng buộc'' là thế nào? Hai chữ " ràng buộc " ở đây có phải là Nghiệp duyên hay nói theo cách khác là Định mệnh đã an bài cho mỗi một con người? Nhưng ở trong tư thế " ràng buộc " thì làm sao có được sự " tự do " và bằng cách nào để chúng sinh "thoát" ra khỏi sự "ràng buộc" này?!
22/01/2015(Xem: 13435)
Có niềm tin khi thực hành Chánh Ngữ Nói chân thành thu nhiếp được người nghe Mang yêu thương qua câu hát lời vè Dùng lời nói nghiệp thiện lành gieo tạo
22/01/2015(Xem: 15976)
Niềm an lạc mọi người đang sẳn có NGŨ DỤC mê làm khổ lụy suốt đời Do tham TÀI phải kiệt sức tàn hơi Tạo của cải bất kể điều thất đức
22/01/2015(Xem: 12864)
Đời hạnh phúc khi không còn phân biệt Với lục căn không đắm nhiễm lục trần (1) Sống buông thư an lạc mãi trào dâng Không dính mắc là cuộc đời giải thoát
22/01/2015(Xem: 15102)
Trắng đục ngàn sương ngọn gió bồng Xa trông chiều quạnh buổi tàn đông. Tiết thời thoáng đã đùa mây bạc Ngày tháng chừng đang kết nụ hồng. Đã biết cành trơ chờ nẩy lộc Mới hay mai lạnh để thơm bông. Bên trời lãng đãng tình hoa cỏ Thì đấy, hương xuân giữa vạn lòng !