Dạy Điều Tối Cao (thơ)

12/10/202018:49(Xem: 11036)
Dạy Điều Tối Cao (thơ)

DẠY ĐIỀU TỐI CAO

 japanese-lantern-ramen-yellow

Người xưa ở Nhật đi đêm

Bà con qua lại thường đem đèn lồng

Đèn dùng tre nứa làm khung

Dán ngoài giấy bóng, gắn trong đèn cầy.

Có chàng mù nọ đêm nay

Đến thăm viếng bạn lâu ngày xa nhau

Hàn huyên tâm sự dài lâu

Khi về tăm tối bạn đâu yên lòng

Tặng chàng mù chiếc đèn lồng

Sẵn sàng nến thắp bên trong soi đường,

Chàng mù từ chối cười vang:

"Đèn này tôi chẳng cần mang làm gì

Với tôi sáng, tối khác chi

Cả đời chỉ thấy bốn bề mầu đen!"

Bạn chàng bèn nói: "Đi đêm

Dù cho anh chẳng cần đèn để soi

Nhưng bà con lúc tối trời

Khi anh qua lại ai người thấy đâu

Thế là sẽ đụng lẫn nhau

Đèn lồng đây hãy cầm mau mà về!"

Lời nghe hợp lý mọi bề

Chàng mù từ tạ, ra đi an lòng

Trong tay cầm chiếc đèn lồng

Nghĩ thầm dù tối mịt mùng sá chi.

Nào ngờ tới khúc quanh kia

Đụng vào kẻ lạ lầm lì đi ngang

Chàng mù lên giọng oang oang:

"Hãy coi chừng chứ các ông các bà!

Sao mà chẳng thấy đèn ta

Đèn lồng thắp nến sáng lòa đây thôi!"

Chợt nghe kẻ lạ cả cười:

"Đèn anh bạn tắt ngóm rồi còn đâu!"

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(thi hóa, phỏng theo Teaching The Ultimate trong tập truyện

101 ZEN STORIES của Nyogen Senzaki và Paul Reps)

Teaching the Ultimate

     In early times in Japan, bamboo-and-paper lanterns were used with candles inside. A blind man, visiting a friend one night, was offered a lantern to carry home with him.

     "I do not need a lantern," he said. "Darkness or light is all the same to me."

     "I know you do not need a lantern to find your way," his friend replied, "but if you don't have one, someone else may run into you. So you must take it."

     The blind man started off with the lantern and before he had walked very far someone ran squarely into him.

     "Look out where you are going!" he exclaimed to the stranger. "Can't you see this lantern?"

     "Your candle has burned out, brother," replied the stranger.

 

_____________________________________

 




***
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/01/2014(Xem: 24918)
Xuân về đất khách đẹp bao la Toàn thể bà con người Việt ta Buồn tiễn Rắn đi, lời tạm biệt Vui chào Ngựa đến, tiếng hoan ca Thân mong tự tại dù sương phủ
28/01/2014(Xem: 21147)
Nắng vàng rơi đầu ngõ, Vang ngân lời chuông gió, Vi vu suốt buổi trưa, Trầm hương thơm giờ ngọ. Trời tĩnh mặc cao xanh, Chim líu lo chuyền cành, Bỏ sau lưng quãng nắng, Tình khúc trưa dỗ dành. Lọn gió rung theo chuông, Niệm kinh thơ - cội nguồn,
27/01/2014(Xem: 23195)
Một tờ Giấy khai sinh Đời bắt đầu từ đó Khổ, vui.. rình lấp ló Theo gót ta vào đời.
27/01/2014(Xem: 20526)
CÓ MỘT MÙA XUÂN Dòng thời gian Biết đâu là ước hẹn Dấu chân xưa còn vết mộng cô phương Gió bạt đỉnh ngàn mây trời tiễn biệt Mùa xuân nào rụng xuống gót phong sương !
27/01/2014(Xem: 20524)
Mai Nở Hiên Trăng Nửa đêm gió thoảng hiên chùa Hồ như.. trời đất gọi mùa xuân sang Nhà sư bước khỏi thiền sàng Lặng nhìn mấy giọt trăng vàng nhẹ buông.
25/01/2014(Xem: 26111)
Tự do tự tại là đây Là buông xuống hết gánh đầy nặng mang Chỉ còn thực tại ngọc vàng Vốn là trọn vẹn ngay đang bây giờ
23/01/2014(Xem: 25559)
Nhân Sinh Nhật 65 tuổi Tây (1949 – 2014) tức 66 tuổi Ta của Hòa Thượng Thích Như Điển, Phương Trượng Chùa Viên Giác, sáng lập Chủ Nhiệm Báo Viên Giác tại Hannover, Đức Quốc; và kỷ niệm 50 năm xuất gia (1964 – 2014); đồng thời cũng để kỷ niệm 35 năm Báo Viên Giác (1979 – 2014), chúng con/chúng tôi sẽ thực hiện số báo đặc biệt Viên Giác 201, phát hành vào tháng 6.2014, với chủ đề: Hòa Thượng Thích Như Điển – 50 Năm Xuất Gia và Hành Đạo
21/01/2014(Xem: 19967)
Trăm mối âu lo cả đêm ngày So đo tốt xấu chuyện dẫy đầy, MAng nặng kiếp nguời đa nghiệp chướng Nhờ ơn Tam Bảo nhẹ vấn vương.
21/01/2014(Xem: 16807)
Sống đời tranh thủ hướng Đạo đi Tập Khí mon men chực níu ghì Niệm Phật niệm Kinh dừng bất giác ! Thì tâm tịnh lặng dứt thị phi
15/01/2014(Xem: 16729)
Ở quê nhà ruộng đồng khô cỏ cháy Sông cạn dòng không còn chỗ dung thân Gần tuyệt lộ làm sao mà sống nổi Nên điêu linh như một kẻ phong trần