Cha Dắt Con Đi (thơ)

29/08/202016:30(Xem: 11214)
Cha Dắt Con Đi (thơ)


vinh huu (2)

CHA DẮT CON ĐI

 

 

Khó đi
Cha dắt con đi
Đường trần 
Huyễn
Thực 
còn đầy nợ duyên
Nước kia đục cứ đánh phèn
Đồi cao đá cứng chân mềm nhẹ qua
Khó đi
Con cứ gọi Cha
Cho vần thơ thổi để mà diều bay
Tiếng đàn giải chuếnh choáng say
Nụ cười sảng khoái 
Nắm tay ấm tình
Khó đi vì lối gập ghềnh
Cha
Con
cùng nhảy bồng bềnh cũng vui…

Hôm nay

Sánh bước nhau rồi

Đường qua thanh tịnh

Giữa đời nhiễu nhương

Đi cùng Cha với Yêu Thương

Đến chùa lễ Phật

Thả buông não phiền

Đi cùng Cha

Vào cửa thiền

Dập đầu sám hối nghiệp duyên chân thành

Bạc đầu đi với tóc xanh

Về nhà bỗng thấy yên bình

An tâm!

 

Tâm Không Vĩnh Hữu


vinh huu (1)
NGỒI ĐÂY


Ngồi đây
Suy gẫm
Nghiệp dầy
Nhẩm bài Sám Nguyện
Nhớ Thầy nhớ Sư
Gẫm nhiều hai chữ Chơn Tu
Dưới đài Linh Ứng
Cộng trừ nhân chia
Ngồi đây
Bụng chẳng muốn về
Nắng soi đầu bạc
Ngô nghê cười xòa
Bướm vàng chấp chới bay qua
Hoa rơi cửa Phật
Nhập nhòa duyên sinh
Ngồi đây
Lưu chút bóng hình
Mật âm im bặt
Thâm tình giấu sâu
Chỉ xin vài phút nhiệm mầu
Mang về tư thất
Cúi đầu nam mô…
Dương chi tịnh thủy
Ô hô...
Phất trần rưới rảy
Héo khô tươi rồi
Ngồi đây được chút cũng ngồi
Trần ai đâu biết xa rời khi nao?
Ngồi cười vượt thoát lao đao
Chân về đi nhẹ
Bước vào ngày mai!

Tâm Không Vĩnh Hữu

***



***

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
23/01/2015(Xem: 14514)
Rừng thiền diện mục thị thường thôi! Đông khứ, xuân lai, vận tự hồi! Hang đá, đùn len làn khói núi Triền non, vun thả đám mây trời Nắng mưa biến đổi theo mùa tiết Vui khổ vần xoay đúng nghiệp thời
23/01/2015(Xem: 16172)
Kính Thầy, tôi không hiểu câu: "Tự do là ung dung trong ràng buộc'' là thế nào? Hai chữ " ràng buộc " ở đây có phải là Nghiệp duyên hay nói theo cách khác là Định mệnh đã an bài cho mỗi một con người? Nhưng ở trong tư thế " ràng buộc " thì làm sao có được sự " tự do " và bằng cách nào để chúng sinh "thoát" ra khỏi sự "ràng buộc" này?!
22/01/2015(Xem: 13083)
Có niềm tin khi thực hành Chánh Ngữ Nói chân thành thu nhiếp được người nghe Mang yêu thương qua câu hát lời vè Dùng lời nói nghiệp thiện lành gieo tạo
22/01/2015(Xem: 15119)
Niềm an lạc mọi người đang sẳn có NGŨ DỤC mê làm khổ lụy suốt đời Do tham TÀI phải kiệt sức tàn hơi Tạo của cải bất kể điều thất đức
22/01/2015(Xem: 12547)
Đời hạnh phúc khi không còn phân biệt Với lục căn không đắm nhiễm lục trần (1) Sống buông thư an lạc mãi trào dâng Không dính mắc là cuộc đời giải thoát
22/01/2015(Xem: 14664)
Trắng đục ngàn sương ngọn gió bồng Xa trông chiều quạnh buổi tàn đông. Tiết thời thoáng đã đùa mây bạc Ngày tháng chừng đang kết nụ hồng. Đã biết cành trơ chờ nẩy lộc Mới hay mai lạnh để thơm bông. Bên trời lãng đãng tình hoa cỏ Thì đấy, hương xuân giữa vạn lòng !
20/01/2015(Xem: 16322)
Nhiều lắm Phù Du sống một ngày Đời mình cũng rứa, có ai hay, Diễm mộng đêm qua thành triệu phú Thức giấc, bật cười.. vẫn trắng tay!
20/01/2015(Xem: 13750)
Ta là Tiên Nữ trên trời Mê Thơ nên xuống dạo chơi Dương trần Gặp toàn Tài tử Thi nhân Lời Thơ thanh kiết bội phần ru êm
19/01/2015(Xem: 14615)
Trong giao tế hàng ngày, hàng bữa Gặp bạn bè thù tạc nọ kia Qui kết lỗi người, thị phi vô bổ Tổn thương nhau đào hố rẽ chia
18/01/2015(Xem: 14655)
Về qua cõi tạm nhân gian. Thấy bao nhiêu chuyện kinh hoàng xiết bao ! Lặng im chẳng nói câu nào. Để hơi thở nhẹ tiêu dao vô cùng.