Đảnh lễ Thế Tôn (thơ)

27/08/202019:13(Xem: 9771)
Đảnh lễ Thế Tôn (thơ)
hoa_sen (23)
Đảnh lễ Thế Tôn

Con đã nghe từ xa xưa
Tiếng gọi của Tăng đoàn
Từng bước chân nhẹ bước vào làng
Màu áo vàng ruộng lúa của quê hương
Với tất cả tình thương
Đời hóa độ! 
Trong từng hơi thở của Quê Hương
Của tình thương!
Chân chậm bước, 
Thong thả, nhịp nhàng
Bình bát trong tay
Hóa thân đời nhân thế
Bát cơm người hoá độ
Của tình người nhịp nối nhịp trong tay
Con đảnh lễ Thế Tôn
Người đã cho con diệu pháp
Sự vô thường của kiếp sống nhân sinh
Con đã biết nghĩa nhân
Tứ trọng ân Ngài giảng dạy
Con đã sống hôm nay
Và vẫn sống ngày mai
Trong tình nhân loại
" Thở vào con nhận tình thương
Thở ra trang trải tình thương cho đời"
Đảnh lễ Thế Tôn
Ngài đã cho chúng con muôn vàn diệu pháp
Chuyển hóa đời muôn vạn nẻo khổ đau
Ngục tù thành giải thoát ,
Trời rưới mưa Cam lồ
Trần gian thành Tịnh Độ
Cúi đầu con đảnh lễ Đức Thế Tôn.
Thơ của Diệu Danh


hoa sen 2a

Vô thường

Nếu mai này ta chết 
Ta cũng lên bàn thờ
Bát cơm lời kinh nguyện
Hồn ta cũng về thăm
Nhớ ngày nào dương thế
Đến bàn thờ khấn nguyện
Cho người được siêu thăng
Nay ta về hội họp
Hiểu được pháp vô thường
Người đi rồi ta đến 
Sanh tử rồi tử sanh
Có pháp nào bất diệt?
Có pháp nào vô sanh?
Hóa thân ta ẩn hiện
Sanh tử rồi tử sanh
Ta cúng cho người mất?
Hay ta cúng cho ta
Âm dương không cách biệt
Có hồn và có ta
Thế gian là cát bụi
Ta từ bụng mẹ ra
Từ giọt máu tạo ra
Cho ta tấm hình hài
Mai này ta có chết 
Cát bụi lại mang ta
Có gì đâu là mất?
Có gì đâu là còn?
Tiếng vọng từ phương xa.

Thơ của Diệu Danh

hoa sen 2a

Thơ của con

Thơ con chẳng có mùi tương
Không có đậu hũ chẳng đường chẳng chao
Thơ con không có tâm cao
Đạo mầu cũng thiếu, đường đời chẳng suông
Không thương những kẻ luông tuồng
Ghét người phụ bạc trăm đường đảo điên
Làm người chẳng thích thành tiên
Sống sao cho khỏi đảo điên với lòng
Có kẻ cứ nói lòng vòng
Miệng thì ái ngữ trong lòng lông bông
Sống như con vụ xoay vòng
Sống mà như thế trong lòng bất an
Cảm ơn Thầy đã chỉ đàng
Cho con sống trọn đạo vàng từ bi

Thơ của Diệu Danh

hoa_sen (25)

Thân tứ đại

Sanh ra từ ngọn lửa
Lửa ái dục mẹ cha
Sống trong cõi Ta Bà
Lòng ta không vướng bận
Không hận cũng chẳng thù
Ta cảm ơn mẹ cha
Đã cho ta hình hài
Đã yêu ta từ khi
Ta còn là giọt máu
Đến lúc có hình hài
Công mẹ cha nuôi dưỡng
Dựng cho mái gia đình
Nối tiếp mẹ cha ta
Ta trọn hiếu làm con
Trọn nghĩa tình chồng vợ
Yêu thương các con khờ
Có con chưa thành đạt
Ta lại phải ra đi
Thuận theo lẽ vô thường
Ngọn lửa bừng bừng cháy
Thiêu rụi cả thân ta
Trả ta về vũ trụ
Ta theo gió bay bay
Theo biển cuồn cuộn chảy
Cát bụi nào có hay
Tứ đại ta khắp nơi
Tung bay khắp phương trời
Ta không  kẹt vào ai
Ta đến rồi ta đi
Thế gian là huyễn mộng
Mất còn như hư không.

Thơ của Diệu Danh


***


Tu Viện Quảng Đức Youtube Channel


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
14/11/2010(Xem: 9874)
Cảnh Thiền Thích Tâm Ngoạn Ngôi chùa đẹp ở phương xa Có thầy phục vụ vị tha ân cần Vui lòng thiện tín xa gần Một trời hạnh phúc, một lần viếng thăm
14/11/2010(Xem: 17772)
Thúy Kiều, con của viên ngoại họ Vương, người ở Bắc Kinh. Nàng yêu kiều diễm lệ, có một thái độ phong lưu, tính thích hào hoa, thích âm luật...
12/11/2010(Xem: 17258)
Đông tàn, tuyết rụng, ánh trời quang Cảnh vật dường như mới điểm trang. Cây cỏ thắm tươi... hoa nở đẹp
08/11/2010(Xem: 20401)
Đức Phật dạy các con phải tự độ Thường ngày đêm y giới luật tu hành Tham nhiễm rời giải thoát như trăng thanh Y pháp Phật tu hành tất giác ngộ.
07/11/2010(Xem: 12871)
Thổ Man Đầu xưa nay vẫn vậy Ngoài thành kia vùng vẫy ra sao Làm cho cây cỏ tiêu hao Thành kia vẫn thế biết bao tháng ngày Người ăn uống xưa nay vẫn thế Chỉ bày trò dâu bể ai hay Chớ chê sanh tử đường ngay Bao nhiêu vị đắng lẫn cay thấm dần.
06/11/2010(Xem: 30284)
Ẩn tu nào phải cố xa đời! Mượn cảnh u-nhàn học đạo thôi! Những thẹn riêng mình nhiều nghiệp chướng Bốn ân còn nặng nghĩa đền bồi.
03/11/2010(Xem: 15402)
Để tạ ơn Tất cả chúng sinh là cha mẹ của tôi, Tôi thực hành tâm linh ở nơi này. Nơi chốn này như một hang ổ của những dã thú hung dữ; Trước cảnh tượng này, những người khác sẽ bị kích động đến độ phẫn nộ. Thực phẩm của tôi thì giống như thức ăn của những con heo và chó; Trước cảnh tượng này, những người khác sẽ phải xúc động đến độ nôn mửa. Thân thể tôi như một bộ xương; Trước cảnh tượng này một kẻ thù hung dữ sẽ phải khóc than.
02/11/2010(Xem: 16101)
Đôi mắt ướt tuổi vàng khung trời hội cũ Áo màu xanh không xanh mãi trên đồi hoang Phút vội vã bỗng thấy mình du thủ Thắp đèn khuya ngồi kể chuyện trăng tàn từ núi lạnh đến biển im muôn thuở Đỉnh đá này và hạt muối đó chưa tan Cười với nắng một ngày sao chóng thế Nay mùa đông mai mùa hạ buồn chăng Đếm tóc bạc tuổi đời chưa đủ Bụi đường dài gót mỏi đi quanh Giờ ngó lại bốn vách tường ủ rũ Suối nguồn xa ngược nước xuôi ngàn
31/10/2010(Xem: 13389)
Giấc đời tỉnh hạt mù sương Chim về bên cửa Phật đường nghe kinh. Mới hay từ buổi vô tình Sắc-Không nào chẳng không hình huyển như.
29/10/2010(Xem: 17431)
Thơ Trong Tuyển Tập Thơ Tuệ Thiền (Lê Bá Bôn) (Trích trong Đường Về Minh Triết; 1989-2005; NXB Văn Nghệ, 2007) --- * Nghìn Câu Thơ Tài Hoa Việt Nam (Bản tái bản lần 4; NXB Hội nhà văn, 2013) Không Đề Chất chứa những cằn nhằn Hồn lô nhô sỏi đá!... Chút lặng thầm hỉ xả Sỏi đá dậy hồn thơ…