Đảnh lễ Thế Tôn (thơ)

27/08/202019:13(Xem: 10164)
Đảnh lễ Thế Tôn (thơ)
hoa_sen (23)
Đảnh lễ Thế Tôn

Con đã nghe từ xa xưa
Tiếng gọi của Tăng đoàn
Từng bước chân nhẹ bước vào làng
Màu áo vàng ruộng lúa của quê hương
Với tất cả tình thương
Đời hóa độ! 
Trong từng hơi thở của Quê Hương
Của tình thương!
Chân chậm bước, 
Thong thả, nhịp nhàng
Bình bát trong tay
Hóa thân đời nhân thế
Bát cơm người hoá độ
Của tình người nhịp nối nhịp trong tay
Con đảnh lễ Thế Tôn
Người đã cho con diệu pháp
Sự vô thường của kiếp sống nhân sinh
Con đã biết nghĩa nhân
Tứ trọng ân Ngài giảng dạy
Con đã sống hôm nay
Và vẫn sống ngày mai
Trong tình nhân loại
" Thở vào con nhận tình thương
Thở ra trang trải tình thương cho đời"
Đảnh lễ Thế Tôn
Ngài đã cho chúng con muôn vàn diệu pháp
Chuyển hóa đời muôn vạn nẻo khổ đau
Ngục tù thành giải thoát ,
Trời rưới mưa Cam lồ
Trần gian thành Tịnh Độ
Cúi đầu con đảnh lễ Đức Thế Tôn.
Thơ của Diệu Danh


hoa sen 2a

Vô thường

Nếu mai này ta chết 
Ta cũng lên bàn thờ
Bát cơm lời kinh nguyện
Hồn ta cũng về thăm
Nhớ ngày nào dương thế
Đến bàn thờ khấn nguyện
Cho người được siêu thăng
Nay ta về hội họp
Hiểu được pháp vô thường
Người đi rồi ta đến 
Sanh tử rồi tử sanh
Có pháp nào bất diệt?
Có pháp nào vô sanh?
Hóa thân ta ẩn hiện
Sanh tử rồi tử sanh
Ta cúng cho người mất?
Hay ta cúng cho ta
Âm dương không cách biệt
Có hồn và có ta
Thế gian là cát bụi
Ta từ bụng mẹ ra
Từ giọt máu tạo ra
Cho ta tấm hình hài
Mai này ta có chết 
Cát bụi lại mang ta
Có gì đâu là mất?
Có gì đâu là còn?
Tiếng vọng từ phương xa.

Thơ của Diệu Danh

hoa sen 2a

Thơ của con

Thơ con chẳng có mùi tương
Không có đậu hũ chẳng đường chẳng chao
Thơ con không có tâm cao
Đạo mầu cũng thiếu, đường đời chẳng suông
Không thương những kẻ luông tuồng
Ghét người phụ bạc trăm đường đảo điên
Làm người chẳng thích thành tiên
Sống sao cho khỏi đảo điên với lòng
Có kẻ cứ nói lòng vòng
Miệng thì ái ngữ trong lòng lông bông
Sống như con vụ xoay vòng
Sống mà như thế trong lòng bất an
Cảm ơn Thầy đã chỉ đàng
Cho con sống trọn đạo vàng từ bi

Thơ của Diệu Danh

hoa_sen (25)

Thân tứ đại

Sanh ra từ ngọn lửa
Lửa ái dục mẹ cha
Sống trong cõi Ta Bà
Lòng ta không vướng bận
Không hận cũng chẳng thù
Ta cảm ơn mẹ cha
Đã cho ta hình hài
Đã yêu ta từ khi
Ta còn là giọt máu
Đến lúc có hình hài
Công mẹ cha nuôi dưỡng
Dựng cho mái gia đình
Nối tiếp mẹ cha ta
Ta trọn hiếu làm con
Trọn nghĩa tình chồng vợ
Yêu thương các con khờ
Có con chưa thành đạt
Ta lại phải ra đi
Thuận theo lẽ vô thường
Ngọn lửa bừng bừng cháy
Thiêu rụi cả thân ta
Trả ta về vũ trụ
Ta theo gió bay bay
Theo biển cuồn cuộn chảy
Cát bụi nào có hay
Tứ đại ta khắp nơi
Tung bay khắp phương trời
Ta không  kẹt vào ai
Ta đến rồi ta đi
Thế gian là huyễn mộng
Mất còn như hư không.

Thơ của Diệu Danh


***


Tu Viện Quảng Đức Youtube Channel


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/11/2015(Xem: 10473)
Chân trần đạp núi băng nương Tóe tươm máu đỏ bón ươm chồi mầm Thiêng liêng tỏa ngát hương trầm Bài ca ngất ngưỡng, chiêng cồng âm vang
30/11/2015(Xem: 12119)
Rồi cũng qua đi những nhọc nhằn Đường đời mấy độ bước trầm, thăng Niềm vui, nỗi khổ tìm mây khói Còn lại yên bình mỗi bước chân.
14/11/2015(Xem: 14461)
Khi ta hộ trì cho chính ta là ta đang hộ trì cho người khác. Khi ta hộ trì cho người khác là ta đang hộ trì cho chính ta. - Này các thầy, thế nào là trong khi hộ trì cho mình ta hộ trì cho người khác? Và thế nào là trong khi hộ trì cho người khác là ta đang hộ trì co mình ? Bằng cách nhẫn nhịn, bất hại và tình thương. Khả năng giúp đỡ người khác của ta hoàn toàn phụ thuộc vào sự vững vàng và quân bình của chính mình. (Kinh Tương Ưng Bộ 47.19) Namo Buddhaya
12/11/2015(Xem: 19353)
Sinh ra trên mảnh đất quê hương miền Trung; Quảng Ngãi là một trong những tỉnh nghèo nhất của Việt Nam. Khí hậu rất khắc nghiệt. Nắng gắt bỏng da giữa mùa hè, lạnh buốt da thịt giữa mùa đông. Bảo táp, lụt lội liên miên hằng năm. Do đó dân vùng quê xứ tôi sinh ra và lớn lên trong cảnh bần hàn thiếu thốn tất cả mọi mặt; thêm vào đó là thời kỳ chiến tranh loạn lạc liên miên, chỉ mong sao học cho đến hết tiểu học cũng là điều khó huống hồ là đi xứ khác học, được đi ra nước ngoài học và nay được định cư nơi xứ sở may mắn nầy.
27/10/2015(Xem: 12957)
Trên dưới Trời “ta” là người độc nhất Chỉ có “ta” quyết định hết mọi điều “Ta” tu hành bao nghiệp chướng đều tiêu Theo ngũ dục “ta” tốn nhiều năng lực “Ta” phụng sự khiến lớn dần công đức Hưởng thụ thời “ta” đày đọa phước tiêu Để sinh tồn “ta” tạo tội đủ điều Khi giác ngộ “ta” quay đầu là bến
25/10/2015(Xem: 14578)
Những máy bay ném bom chiến lược tàng hình trông dễ sợ. Những hỏa tiễn siêu thanh liên lục địa xé trời như sấm nổ. Những tàu ngầm âm thầm dưới đáy biển mang đầu đạn hạt nhân. Người ta bảo đó là những phương tiện giữ gìn hòa bình thế giới. Rồi biết bao phi cơ tàng hình mang đầy hỏa tiễn. F-22, F-16, F-35… Những biệt kích, lực lượng đặc nhiệm mang đầy vũ khí ít người biết. Trên không máy bay không người lái rình mò.
22/10/2015(Xem: 17762)
Khi vừa thức giấc mỗi ngày Bạn ơi hãy nghĩ thân này hôm nay Thật là may mắn lắm thay Vẫn còn tỉnh dậy với đầy niềm vui.
12/10/2015(Xem: 16994)
Thầy đi một sáng mùa thu Trong cơn lốc thổi Vô thường tử sinh
11/10/2015(Xem: 11701)
Có người khách hỏi lão hòa thượng: Pháp sư, con muốn hỏi ngài một vấn đề hơi bất kính một chút có được không ạ? Lão hòa thượng: Xin ông cứ nói! Người khách: Lúc ở nơi dân chúng đông đúc thì ngài ăn chay, vậy khi ở một mình trong phòng ngài có ăn thịt không? Lão hòa thượng hỏi người khách: Ông tự lái xe tới đây phải không? Người khách trả lời: Vâng, đúng ạ! Lão hòa thượng: Khi lái xe cần thắt dây an toàn, xin hỏi ông là ông thắt vì sự an toàn của bản thân hay vì cảnh sát? Nếu như vì bản thân mình thì có hay không có cảnh sát ông sẽ vẫn đều thắt thôi. Người khách: A, Con hiểu rồi!