Đảnh lễ Thế Tôn (thơ)

27/08/202019:13(Xem: 10383)
Đảnh lễ Thế Tôn (thơ)
hoa_sen (23)
Đảnh lễ Thế Tôn

Con đã nghe từ xa xưa
Tiếng gọi của Tăng đoàn
Từng bước chân nhẹ bước vào làng
Màu áo vàng ruộng lúa của quê hương
Với tất cả tình thương
Đời hóa độ! 
Trong từng hơi thở của Quê Hương
Của tình thương!
Chân chậm bước, 
Thong thả, nhịp nhàng
Bình bát trong tay
Hóa thân đời nhân thế
Bát cơm người hoá độ
Của tình người nhịp nối nhịp trong tay
Con đảnh lễ Thế Tôn
Người đã cho con diệu pháp
Sự vô thường của kiếp sống nhân sinh
Con đã biết nghĩa nhân
Tứ trọng ân Ngài giảng dạy
Con đã sống hôm nay
Và vẫn sống ngày mai
Trong tình nhân loại
" Thở vào con nhận tình thương
Thở ra trang trải tình thương cho đời"
Đảnh lễ Thế Tôn
Ngài đã cho chúng con muôn vàn diệu pháp
Chuyển hóa đời muôn vạn nẻo khổ đau
Ngục tù thành giải thoát ,
Trời rưới mưa Cam lồ
Trần gian thành Tịnh Độ
Cúi đầu con đảnh lễ Đức Thế Tôn.
Thơ của Diệu Danh


hoa sen 2a

Vô thường

Nếu mai này ta chết 
Ta cũng lên bàn thờ
Bát cơm lời kinh nguyện
Hồn ta cũng về thăm
Nhớ ngày nào dương thế
Đến bàn thờ khấn nguyện
Cho người được siêu thăng
Nay ta về hội họp
Hiểu được pháp vô thường
Người đi rồi ta đến 
Sanh tử rồi tử sanh
Có pháp nào bất diệt?
Có pháp nào vô sanh?
Hóa thân ta ẩn hiện
Sanh tử rồi tử sanh
Ta cúng cho người mất?
Hay ta cúng cho ta
Âm dương không cách biệt
Có hồn và có ta
Thế gian là cát bụi
Ta từ bụng mẹ ra
Từ giọt máu tạo ra
Cho ta tấm hình hài
Mai này ta có chết 
Cát bụi lại mang ta
Có gì đâu là mất?
Có gì đâu là còn?
Tiếng vọng từ phương xa.

Thơ của Diệu Danh

hoa sen 2a

Thơ của con

Thơ con chẳng có mùi tương
Không có đậu hũ chẳng đường chẳng chao
Thơ con không có tâm cao
Đạo mầu cũng thiếu, đường đời chẳng suông
Không thương những kẻ luông tuồng
Ghét người phụ bạc trăm đường đảo điên
Làm người chẳng thích thành tiên
Sống sao cho khỏi đảo điên với lòng
Có kẻ cứ nói lòng vòng
Miệng thì ái ngữ trong lòng lông bông
Sống như con vụ xoay vòng
Sống mà như thế trong lòng bất an
Cảm ơn Thầy đã chỉ đàng
Cho con sống trọn đạo vàng từ bi

Thơ của Diệu Danh

hoa_sen (25)

Thân tứ đại

Sanh ra từ ngọn lửa
Lửa ái dục mẹ cha
Sống trong cõi Ta Bà
Lòng ta không vướng bận
Không hận cũng chẳng thù
Ta cảm ơn mẹ cha
Đã cho ta hình hài
Đã yêu ta từ khi
Ta còn là giọt máu
Đến lúc có hình hài
Công mẹ cha nuôi dưỡng
Dựng cho mái gia đình
Nối tiếp mẹ cha ta
Ta trọn hiếu làm con
Trọn nghĩa tình chồng vợ
Yêu thương các con khờ
Có con chưa thành đạt
Ta lại phải ra đi
Thuận theo lẽ vô thường
Ngọn lửa bừng bừng cháy
Thiêu rụi cả thân ta
Trả ta về vũ trụ
Ta theo gió bay bay
Theo biển cuồn cuộn chảy
Cát bụi nào có hay
Tứ đại ta khắp nơi
Tung bay khắp phương trời
Ta không  kẹt vào ai
Ta đến rồi ta đi
Thế gian là huyễn mộng
Mất còn như hư không.

Thơ của Diệu Danh


***


Tu Viện Quảng Đức Youtube Channel


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
25/10/2017(Xem: 11861)
sách Vấn đáp Phật Giáo của Giáo Sư Trần Tuấn Mẫn, Kính cảm ơn TT Thích Nguyên Tạng đã chỉ đường dẫn lối cho con đến thăm Thầy Trần Tuấn Mẫn / Phó BBT Tạp chí VHPG . Sách Thầy tặng từ quê hương nắng ấm Ấm cả lòng ấm suốt cả con tim Từ phương xa tôi lặn lội đến tìm Kính trân trọng những gì Thầy đã tặng .
23/10/2017(Xem: 12402)
Hít vào tâm tánh từ bi, thở ra phiền não sân si dứt mòn (thơ của Thích Nữ Trí Anh)
20/10/2017(Xem: 12484)
Nam sinh mà đánh lộn đã khó coi Nữ sinh mà đấm đá nhìn sao được Thời đi học là cái thời đẹp nhất Tuổi học trò là cái tuổi Thần Tiên Sao các em vội đánh đổ lãng quên Hãy nhớ nhé đừng gây ra thêm nữa
20/10/2017(Xem: 14513)
Áo trắng thương thương tuổi học trò Bay bay trước gió thật nên thơ Long lanh giọt nắng loan trên áo Kết nụ thần tiên dệt mộng mơ
20/10/2017(Xem: 11145)
Kính dâng Ôn Thật Tánh, Chùa Bửu Lâm, Xã Suối Trầu, Long Thành (hình tác giả chụp với Ôn cuối tháng 9-2017) Bửu Lâm thiền tự giữa xóm thôn Ba tám năm trời sáng tối hôm Hình ảnh Ôn thường hay quét lá Một mình lặng lẽ ngắm hoàng hôn . Tôi đã vào ra biết bao lần Suối Trầu hẻo lánh lá xanh dần Nước xuôi chảy mãi theo ngày tháng Hoà khói hương cùng tiếng khánh ngân . Thật Tánh thiền sư tóc trắng bay Ngài vẫn một mình sống tại đây Xuất gia nhập đạo mười ba tuổi Giáo hoá dân làng tánh thẳng ngay .
19/10/2017(Xem: 12337)
Nói cùng các em học sinh sinh viên Tuổi học đường là lứa tuổi Thần tiên Ghế nhà trường mài nhẵn để tiến lên Tà áo trắng nhuộm màu thơm phấn mực Cha mẹ trả biết bao nhiêu khổ cực Cho các em đi học để nên người Vào tương lai trên khắp nẻo trường đời Tạo cuộc sống giữa muôn đường vạn lối
19/10/2017(Xem: 22405)
Truyện thơ: Hoàng Tử Khéo Nói và Con Thủy Quái, (thi hóa, phỏng dịch theo bản văn xuôi PRINCE GOODSPEAKER AND THE WATER DEMON của Ven. Kurunegoda Piyatissa & Tod Anderson) , Ngày xưa có một ông vua Trị vì đất nước rất ư công bằng Cạnh bên hoàng hậu đoan trang Vua yêu, vua quý, chứa chan hương tình. Thế rồi hoàng hậu hạ sinh Một trai kháu khỉnh đẹp xinh vô cùng Nhà vua sung sướng vui mừng Nghĩ suy chọn lựa tìm đường đặt tên Mong cho con lúc lớn lên Vẻ vang ngôi vị, êm đềm tương lai Vua bèn đặt tên con trai Hoàng tử Khéo Nói, nhiều tài mai sau.
14/10/2017(Xem: 10481)
Mộng Làm Phật (thơ) Thích Minh Hội, Sống ngày từng phút vui tươi. Cũng như hoa nở khắp trời yêu thương. Về đêm tâm nguyện nhất thành, Lúc say yên giấc an lành chơn tâm. Mộng sâu Phật cảnh hiện rành. Oai nghi như Phật dần thành mai sau.
13/10/2017(Xem: 11979)
Xa vắng lâu nay trở lại nhà Nhìn lên di ảnh dạ xót xa Quỳ bên mộ mẹ, con thổn thức: Mẹ đã đi rồi, đi thật xa !…
12/10/2017(Xem: 20387)
Viết về anh Bùi Giáng là một việc làm cần lòng can đảm. Thậm chí cần rất nhiều can đảm, có khi phải nói nôm na là liều mạng mới dám viết. Những người có thời gần gũi và thương mến anh ai cũng có lần cảm nhận điều đó. Anh thích người ta đọc sách anh, thưởng thức thơ văn anh, nghiền ngẫm tư tưởng của anh. Nhưng ngược lại anh hay nổi nóng nếu ai hiểu sai ý anh. Anh rất giận khi có ai viết sai một chữ, kể cả sai một dấu phẩy, những câu thơ của anh. Có rất nhiều khi anh cho đó là một sự xuyên tạc có hậu ý. Dù sao, anh và tôi đã từng sống chung gần ba năm trời ở Vạn Hạnh chả lẽ không có gì để nói, lâu nay tuy rất muốn viết nhưng tôi vẫn cố tránh, cho đến khi có người nhắc.