Phẩm 25: Tỳ Khưu

23/08/202013:05(Xem: 12010)
Phẩm 25: Tỳ Khưu
 
buddha-524

KINH PHÁP CÚ 

Việt dịch: HT Thích Minh Châu
Thi Hóa: HT Thích Minh Hiếu

Lưu ý:
Kinh bên dưới bản gốc Việt dịch: HT Thích Minh Châu (câu đầu),
Câu theo sau là phần Thi Hóa của HT Thích Minh Hiếu (chữ nghiêng)


Phẩm Tỳ Khưu 25



360/ Lành thay, phòng hộ mắt,

Lành thay, phòng hộ tai,

Lành thay, phòng hộ mũi,

Lành thay, phòng hộ lưỡi.



360/ Lành thay, phòng hộ mắt tai !

Nghe nhìn đóng kín bỏ ngoài sắc thanh,

Lành thay, mũi lưỡi khéo hành

Nếm ngưởi phòng hộ vị hương mi ngày.



361/ Lành thay, phòng hthân,

Lành thay, phòng hộ lời,

Lành thay, phòng hộ ý,

Lành thay, phòng tt cả.!

Tỷ kheo phòng tt c

Thoát được mọi khổ đau.



361/ Lành thay, lời với thân này !

Cả hai phối hợp không gây chuyện buồn.

Lành thay, ý mã chớ buông

Dẫm đạp lúa mạ chạy tuông rung vườn.

Tỳ Kheo phòng hộ bốn phương

Khỏi vướng phải khổ, tai ương chịu sầu.



362/ Người chế ngự tay chân,

Chế ngự lời và đầu,

Vui thích ni thiền định,

Độc thân, biết vừa đủ,

Thật xứng gọi Tỷ Kheo.



362/ Nói lời khiến người xa nhau

Ý nghĩ hành đông phi câu thúc thường,

Một mình không để bận vương

Đời sống tri túc đinh nương cõi thiền.

Hướng ni xa lánh chư duyên

Tỳ Kheo xng gi chư hiền đồng tu.



363/ Tỷ Kheo chế ngự miệng,

Vừa lời, không cng cao,

Khi trình bày pháp nghĩa,

Lời lẽ dịu ngọt ngào.



363/ Nói lời hoà ái ôn nhu

Pháp âm vi diệu văn tư diễn bày,

Người nghe cảm được lời hay

Vẫn không ngo mn ta đây hơn người.



364/ Vị Tỷ Kheo thích pháp,

Mến pháp, suy tư Pháp,

Tâm tư niệm chánh Pháp,

Không rời bỏ chánh Pháp.



364/ Chính nhờ chánh pháp sáng tươi

Thm nhuần huệ mạng, dưỡng nuôi trí tài,

Nghĩ nhớ ân đức Như Lai

Trọn đời tu tập không thay tấm lòng.



365/ Không khinh điều mình được,

Không ganh người khác được,

Tỷ Kheo ganh tỵ người,

Không sao chứng Thiền định.



365/ Ít nhiu cũng giữ tâm trong

Ganh ghét nước chy gia dòng thêm dơ,

Người thành tu ta nương nh

Nếu còn phân biệt xa bờ định tâm.



366/ Tỷ Kheo dầu được ít,

Không khinh điều mình được,

Sống thanh tnh, không nhác,

Chư thiên khen vị này.



366/ Tỷ Kheo trú chốn sơn lâm

Tinh cn kham nhẫn tự trân quý mình,

Xem thường hai chữ trọng khinh

Chư thiên tán thán hin minh ở đời.



367/Hoàn toàn, đối danh sắc,

Không chấp, ta của ta,

Không chấp, không sầu não,

Thật xứng danh TKheo.



367/ Không còn sắc là của tôi

Quên đi tên tuổi mây trôi tháng ngày,

Vướng vào đâu theo gió bay

Thênh thang tự tại dấu hài cũng không.



368/ Tỷ Kheo trú từ bi,

n thành giáo pháp Phật,

Chứng cnh giới tịch tnh,

c hnh an tnh lạc.



368/ Còn chăng tnh tín trong lòng

Vào nhà chư Phật nối giòng từ bi,

c hành liễu đạt trí tri

Sum la vạn tượng khác gì huyễn hư.



369/ Tỷ Kheo, tát thuyền này,

Thuyền không nhẹ đi mau,

Trừ tham, diệt sân hận,

Tất chng đạt Niết Bàn.



369/ Con thuyn về bên chân như

Này Tỳ kheo hãy tận trừ tham sân.

t thuyền đến lúc nhẹ tâng

Niết Bàn chốn ấy trong ngần tịnh an.



370/ Đoạn năm, từ bỏ năm,

Tu tập năm tối thượng,

Tỷ Kheo vượt năm ái,

Xứng danh “ Vượt bộc lưu.”



370/ Đoạn năm căn bản di gian

Thượng phần kiết sử, năm hàng cũng buông,

Ngũ lực tối thượng cúng dường

Tháo neo trói buộc xứng hàng TKheo.



371/ Tỷ Kheo, hãy tu thiền,

Chớ buông lung phóng dật,

m chớ đắm say dục,

Phóng dật, nuốt sắt nóng,

Bị đốt, chthan khổ.!



371/Thiền định pháp môn cn theo

Chế ngự phóng dt triệt tiêu ý tà,

Đừng rơi vào lưới của ma

Đắm say dc lc phải sa ngục hình.

Nuốt hòn sắt nóng hãi kinh

Khóc than cũng chng bin minh được nào.



372/ Không trí tuệ, không thiền,

Không thiền, không trí tuệ,

Người có thin có tuệ

Nhất định gn Niết Bàn.



372/ Không thin có trí được sao

Nhờ thiền tâm định trí làu làu thông.

Có thin có tuệ vun trồng

Bồ đề quả giác không mong cũng gần.



373/ Bước vào ngôi nhà trống,

Tỷ Kheo tâm an tnh,

Thọ hưởng vui siêu nhân,

Tịnh quán theo chánh pháp.



373/ Vào ngôi nhà vắng đơn thân

Giữ lòng trong sch, giữ tâm an bình,

Tỳ Kheo an trú Tâm kinh

Hưởng pháp hỷ lạc siêu nhân trên đời.



374/ Người luôn luôn chánh niệm,

Sự sanh dit các uẩn,

Được hoan hỷ, hân hoan,

Chỉ bậc bất tử biết.



374/ Tỉnh thức không hề buông lơi

Sanh dit các un thi thi tuệ tri,

n hoan thành tựu vô nghì

Là sự bất tử không chi sánh cùng.



375/ Đây Tỷ Kheo có trí,

Tu tập pháp căn bản

Hộ căn, biết vừa đủ,

Gìn giữ căn bản giới,

Thường gần gũi bạn lành,

Sống thanh tnh tinh cần.



375/ Thường gần bạn tốt tu chung

Khuyên nhc hộ giới, tự thân hành trì.

Giới bổn và các oai nghi

Tỳ Kheo có trí thường tri túc xài.

Sống phòng hộ biết đổi thay

Tinh cn thích hp mi ngày tấn tu.



376/ Giao thip khéo thân thiện,

Cử chỉ mực đoan trang,

Do vậy hưởng vui nhiều,

Sẽ dứt mọi khổ đau.



376/ Giao thip thái độ hiền từ

Đoan trang khiêm hạ tâm tư hiếu hoà,

Như mùa xuân thêm gấm hoa

Đất trời vui vẻ, mọi nhà bình an.



377/ Như hoa Vassikà,

Quăng bỏ cánh úa tàn,

ng vậy vị Tỷ Kheo,

Hãy gii thoát tham sân.



377/ Hoa lài kia bỏ cánh tàn

Buông đi úa héo giữ nhan sắc bền,

Này Tỳ Kheo, các vị nên !

Buông đi sân nhuế giữ phần thanh cao.



378/Thân tịnh, li an tinh,

An tnh khéo thiền tịnh,

Tỷ Kheo bthế vật,

Xứng danh “ bậc tịch tịnh.”



378/ Thân khẩu ý giữ trọn lành

Là con đường tắt tiến nhanh vào thiền,

Khéo tu vất bỏ thế duyên

Ung dung thanh tnh Thánh hin cũng khen.



379/Tự mình chỉ trích mình,

Tự mình dò xét mình,

Tỳ Kheo tự phòng hộ,

Chánh niệm, trú an lạc.



379/ Ngọc kia không thể tự rèn

Nhưng Tkheo phải biết răn trách mình,

Xét dò tâm ý bất minh

Kiểm soát duyên khởi mới bình được tâm.



380/ Tự mình y chỉ mình,

Tự mình đi đến mình,

Vậy hãy tự điều phục,

Như khách buôn ngựa hiền.



380/ Không còn cầu vọng xa xăm

Tự mình nương tựa bản năng vng vàng,

Ngồi trên tuấn mã hiên ngang

Chủ nhân thun phc lên đàng thng phi.



381/ Tỷ Kheo nhiều hân hoan,

Tịnh tín giáo pháp Phật,

Chứng cnh giới tịch tnh,

c hành an tnh lạc.



381/ Chọn con đường thng mà đi

Tín sâu hiu chc nhng gì Phật ban,

Đường xưa hoa nở bạt ngàn

Tâm không cnh tnh, Lc bang hiện tiền.



382/ Tỷ Kheo tuy nhỏ tuổi,

Siêng tu giáo pháp Phật,

Soi rạng thế gian này,

Như trăng thoát khỏi mây.



382/ Tỷ Kheo tuy tui thiếu niên

Nương giáo pháp Pht cn chuyên đêm ngày.

Thế gian rực sáng quý thay!

Như trăng thoát khỏi đám mây rng ngi.

 


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/02/2013(Xem: 16490)
Tưởng niệm Ni Sư Trí Hải Sen trắng vươn cao cơn lốc xoáy Nước xanh trong biển động sóng gào Trăng Bát Nhã soi vùng tâm tối Núi đại thừa sừng sững giữa trời cao
09/02/2013(Xem: 15789)
Mẹ là bài trường ca không đoạn kết Mẹ là thiên thần không ở trên cao Mẹ cho ta từng hơi thở ngọt ngào Mẹ sưởi ấm tim hồng khi giá lạnh
08/02/2013(Xem: 20957)
Nhân một hôm đến tại tư thất thăm cụ Ngô Trọng Anh, Giác Lượng đọc được bài thơ của Cụ Hoàng Văn Minh, tức nhà thơ Điền Viên, đăng trên Đặc San của Hội Người Việt Cao Niên, vùng Hoa Thịnh Đốn Xuân Kỷ Sửu (2009). Với tựa đề: NƯỚC NON
08/02/2013(Xem: 28370)
Cuốn Nhị Thập Tứ Hiếu Được viết vào đời Nguyên. Tác giả - Quách Cự Nghiệp, Một túc nho, người hiền. Hai mươi tư gương tốt Về đạo hiếu xưa nay
08/02/2013(Xem: 14607)
Nối truyền Đức Tổ Minh Quang Du Tăng Khất Sĩ dẫn đoàn hoá duyên, Xưa Tổ hành đạo khắp miền Nay ta noi dấu trọn nguyền kiếp tu.
07/02/2013(Xem: 24026)
Nửa thế kỷ Tôn Sư vắng bóng, Ánh Đạo Vàng tỏa rộng muôn phương Hôm nay tổ chức huy hoàn Hằng năm kỷ niệm, đàn tràng tôn nghiêm. Môn đồ Tứ chúng ngưỡng chiêm,
06/02/2013(Xem: 15134)
Bước đi từng bước vào chánh niệm Dáng khoan thai uy lực vô cùng Phật kinh hành đất chuyển trời rung Oâi! Huyền diệu bước chân giải thoát
06/02/2013(Xem: 10361)
Xuân về thăm lại cố hương Cây đa bến cũ thân thương mái chùa Ngô khoai hương lúa bốn mùa Dòng kinh biến đổi đất chua ngàn đời Nhạn về én lượn nơi nơi Mái chèo khua nước sao rơi đầy thuyền Cô thôn nữ hát đưa duyên Giao mùa nắng ấm hoa viền cành xuân
04/02/2013(Xem: 16080)
Trên đỉnh Phù Vân Đường lên Yên Tử mây dìu bước Qua suối Giải Oan đá dẫn đường Hoa yên dấu ấn thời Điều Ngự Bảo Sát âm vang một cõi Thiền Rừng tháp đây rồi lưu chấn tích Mái chùa che cả một giang sơn Chùa Đồng vang dội linh thiêng núi Cột đá uy nghiêm đứng giữa dòng Hàng tùng che mát lòng nhân thế Gốc sứ nhả hương giữa bụi trần Sỏi đá rêu phong còn biết nói Người đời sao nỡ để ai quên
04/02/2013(Xem: 23710)
Không được gọi là nhà thơ nhưng rất nhiều người VN vẫn có thể làm thơ. Thơ phổ biến khắp nơi với đủ loại người. Thơ không đọc bình thường như văn mà ngâm lên du dương trầm bổng, lại thêm các loại đàn sáo, tranh, bầu... sau thêm đàn nguyệt phụ họa nên ngâm thơ là một loại hình nghệ thuật cổ truyền, thuần túy VN. Ai cũng có thể đọc thơ một cách diễn cảm nhưng để ngâm thì phải biết cách. Bồng mạc, sa mạc, lẩy Kiều... Để nắm những cách thức ấy phải là người chuyên môn, thường xuyên luyện giọng chứ không phải tự nhiên ai cũng ngâm được.