Phẩm 10: Hình Phạt

14/08/202017:49(Xem: 12198)
Phẩm 10: Hình Phạt
buddha-508 


KINH PH
ÁP CÚ 

Việt dịch: HT Thích Minh Châu
Thi Hóa: HT Thích Minh Hiếu

 

Lưu ý:

Kinh bên dưới bản gốc Việt dịch: HT Thích Minh Châu (câu đầu),

Câu theo sau là phần Thi Hóa của HT Thích Minh Hiếu (chữ nghiêng)

 

Phm HÌNH PHẠT 10




129/ Mi người shình phạt,

Mi người stvong.

Lấy mình làm ví dụ,

Không giết, không bảo giết.



129/ Ở đời ai cũng sợ đau

Sbgiết hi van cầu xin tha,

Xét mình nghĩ đến người ta

Chớ đánh chớ giết, hay hoà vui theo.



130/ Mi người shình phạt,

Mi người ưa sống còn.

Lấy mình làm ví dụ,

Không giết, không bảo giết.



130/ Ai ai cũng muốn thương yêu

Sao nhành phạt làm điu bt nhân.

Thương người như thể thương thân

Mình mong tồn ti, người cn sống lâu.



131/ Chúng sanh cu an lc,

Ai dùng trượng hại người,

Để tìm lc cho mình,

Đời sau không được lạc.



131/ Tạo phước xây lộ,đắp cầu

Nếu dùng đao trượng làm đau khngui.

Đời này lấy đó làm vui

Tái sanh đâu dễ thắm tươi cuc trn.



132/Chúng sanh cu an lc,

Không dùng trượng hại người,

Để tìm lc cho mình,

Đời sau được hưởng lạc.



132/ Nếu người thấu đạt lý chân

Chúng sanh ai cũng rất cn bình an.

Ta không kết ni dây oan

Đời sau thhưởng muôn ngàn nim vui.



133/ Chnói li ác độc,

Nói ác, bnói li,

Khthay li phn nộ,

Đao trượng phản chm người.



133/ Li nói chẳng mất tin mua

Nói li ác độc khổ ùa theo sau,

Không gậy đánh mà vn đau

Nhói tim nóng mặt, gây bao stình.



134/ Nếu tmình yên lặng,

Như chiếc chuông bị bể,

Ngươi đã chng Niết bàn,

Người không còn phẩn n.



134/ Người hin không nói lặng thinh

Như chuông bể ming, như bình kín hơi.

Không phẫn nộ, chẳng phí li

Niết bàn tịch tịnh mt ngôi sn dành.



135/ Vi gy người chăn bò,

Lùa bò ra bãi cỏ;

Cũng vậy, già và chết,

Lùa người đến mng chung.



135/ Đàn bò ăn ccnh tranh

Người chăn gậy trượng sẳn dành lùa đi

Đời người sanh lão, ưu bi

Lùa vào cõi chết còn chi tranh giành.



136/ Người ngu làm điu ác,

Không ý thức vic làm.

Do tnghip, người ngu,

Bnung nu, như la.



136/ Sng không học pháp cao thanh

Thiếu trí phán đoán phải đành phận ngu.

Đoạ trong cõi gii mt mù,

La kia nung nu chẳng chừa mt ai.



137/ Dùng trượng phạt không trượng,

Làm ác người không ác;

Trong mười loi khổ đau,

Chu gp một loại kh.



137/ Khmt ri lên gấp hai,

Cmười thứ khngày ngày thọ thân.

Dùng trượng hành phạt bao ln

Chu khkhc lit muôn phần đớn đau.



138/ Hoc khổ thọ khc lit,

Thân thể bị thương vong,

Hoặc thọ bnh kch lit,

Hay lon ý tán tâm.



138/ Hoc là thọ bnh xanh xao

Hoc bị thương tích, hn trao non ngàn.

Hay btâm ý bất an

Lon trí vọng tưởng, sống tàn kiếp thôi.



139/ Hoc tai hotvua,

Hay bvu trọng tội,

Bà con phải ly tán,

Tài sn btan nát.



139/ Bvu oan ti tày trời

Hoc bvua chúa xuống lời trảm thân.

Bà con không dám đến gn,

Tài sản thiêu huỷ, sung công trọng hình.



140/ Hoặc phòng ốc nhà ca,

Bhoả tai thiêu đốt;

Khi thân hoi mng chung,

Ác tuệ sanh địa ngc.



140/ Ca nhà vườn ruộng đẹp xinh,

Hotai một trận bóng hình tan hoang.

Lúc sng nghip ác đeo mang

Mnh chung đoxmuôn vàn đau thương.



141/ Không phải sống loã thể,

Bn tóc, tro trét mình,

Tuyệt thực, lăn trên đất,

Sng nhp, siêng ngồi xm,

Mà con người được sch,

Nếu không trừ nghi hoc.




141/ Pháp tu mê mui chẳng tường

Khhnh ép xác tìm phương thoát trần.

Không tắm ra, chẳng uống ăn

Ngi xm, nm đất lc căn chẳng màng.

Không trừ nghi hoặc, ly tham

Mun tâm được sch, vic làm uổng công.



142/ Ai sống tự trang sức,

Nhưng an tịnh, nhiếp phục,

Sng kiên trì phm hnh,

Không hại mi sanh linh,

Vị ấy là Phm chí,

Hay Sa môn, Kht sĩ.



142/ Tbỏ tham vọng ước mong

Giữ thân, khu, ý trong vòng giới răn.

Trang sc nhn nhc, nói năng

Nhu hoà thương xót muôn ngàn sanh linh.

Xng danh Kht sĩ hu tình

Sa môn, Phm chí, đức kinh quỷ thần.



143/ Tht khó tìm ở đời,

Người biết thẹn, tchế,

Biết né tránh, chtrích,

Như nga hin tránh roi.



143/ Khó tìm chốn thế gian

Người biết tự chế dục tham não phin

Xa ri chtrích ác duyên

Như tránh roi vọt, nga hin chy xa.



144/ Như nga hin chm roi,

Hãy nhiệt tâm, hăng hái,

Vi tín, gii, tinh tn

Thiền định, cùng trạch pháp,

Minh hnh đủ, chánh nim,

Đon khổ này vô lượng.



144/ Thiền định, tinh tn vượt qua

Trạch pháp, tín, gii xông pha tháng ngày

Người trí như con nga hay

Thẳng đường chơn chánh,đủ đầy hạnh môn.

Nim, tumt dsc son

Vô lượng khhi tiêu mòn sch không.



145/ Người trị thuỷ dn nước,

Klàm tên un tên,

Người thợ mc un ván

Bc tự điều, điều thân.



145/ Như người dẫn thuỷ ngp đồng,

Thợ mc bào ván, lp khung dng nhà.

Thợ tên vuốt thẳng bắn xa,

Tự điu, người trí thoát ra luân hi.

 


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13/09/2018(Xem: 9476)
Giã biệt em tôi giữa cảnh nầy… Lưng trời cỡi hạc thoát ngàn mây. Bao mùa lận đận đời không vẫy, Mấy quãng long đong phận chẳng bày. Hiểu rõ luôn vui cùng chốn ấy… Thôi thì hổng giận cả trần đây… Như làn gió mỏng, duyên đà trẩy… Cầu nguyện đường về thẳng hướng Tây…(*)
12/09/2018(Xem: 21494)
Đọc "Mẹ Hiền", Thi Phẩm của Nguyễn Sĩ Long, Qua sự giới thiệu của anh Phù Vân tôi hân hạnh được biết Thi hữu Nguyễn Sĩ Long hiện ở Áo, là tác giả thi phẩm: Mẹ Hiền. Xuất bản tháng 6 năm 2018. Và tôi được một bản gởi tặng. Xin có đôi lời cảm nhận sau khi đọc thi phẩm cùng lời vô vàn biết ơn. Mẹ Hiền, hai tiếng nầy nghe thân thương, êm ái, ngọt ngào biết bao. Nghe mãi không nhàm, nghe hoài không chán. Bởi chúng ta ai cũng có sự hiện diện của mẹ hiền trong tâm. Mẹ hiền là suối mát, là giọt sương mai tưới tẩm cho hoa lá cỏ cây. Mẹ hiền là nguồn yêu thương đang tuôn chảy bất tận trong huyết quản của chúng ta. Mẹ hiền là hương hoa, đường mật, bánh kẹo, sửa ngọt hiến tặng cho nhu cầu tuổi nhỏ, và hình như kể cả tuổi già nữa. Có một lần tôi nghe Thầy Nhất Hạnh định nghĩa về mẹ như sau: “Ý niệm về mẹ thường không thể tách rời ý niệm về tình thương. Mà tình thương là một chất liệu ngọt ngào, êm dịu và cố nhiên là ngon lành. Con trẻ thiếu tình thương thì không lớn lên được. Người lớn thi
12/09/2018(Xem: 11338)
Sáng nay, 11-9 nhớ lại hai toà cao ốc ở New York bị khủng bố tấn công biết bao mạng người đã chết. Con đã có giây phút yên lặng nguyện cầu và viết bài này để chia sẻ. Chung một niềm đau xót tim gan Tháng chín mười một cảnh hoang tàn Lửa ngùn bốc cháy toà cao ốc Cả biết bao người xác nát tan. Sáng nay ngồi lặng trong giây phút Nhớ lại cảnh xưa thật bẽ bàng Chắp tay nguyện cầu người đã chết Mong người còn lại sống bình an.
08/09/2018(Xem: 12603)
Trì bình khất thực hạnh Tăng Già (1) Đệ tử truyền thừa Đức Thích Ca Một bát ba y (2) hành chánh Pháp Bát phong (3) tam độc chuyển thành hoa Thong dong tự tại trên đường giác Lận đận cứu mê thoát lửa nhà (4) Pháp Ấn (5) cẩm nang hành Phật sự Ta Bà Tịnh Độ vốn không xa (6)
05/09/2018(Xem: 11999)
Ngày xưa có một ông sư Ngồi thiền tinh tấn, rất ư chuyên cần Nhiều năm tu tập qua dần Một ngày trong lúc chú tâm ngồi thiền
05/09/2018(Xem: 11461)
Kính bạch Thầy, con có vài vần thơ để cảm tạ Thầy đã sách tấn và quan tâm giúp con tìm được cái ảo tưởng về Cái Tôi mà Sư Viên Minh thường gọi là Bãn Ngã trong các mục hỏi đáp Phải hồn nhiên thật chớ nên ....giả tạo Tiếp nhận cuộc đời với một Tâm an Tỉnh thức rằng mình đã được cho ban Sống đúng thế......đừng mang thêm mặt nạ !!!
04/09/2018(Xem: 20063)
Tuyển Tập Thơ Tánh Thiện_2018, Thơ là một thể loại ngôn ngữ gắn liền từ xa xưa với Phật Giáo. Mở bất kỳ một kinh nhật tụng nào, dù truyền thốngNam Tông hay Bắc Tông, bạn cũng sẽ thấy thơ. Đôi khi, kinh nhật tụng là thơ, ngay từ dòng đầu tới dòng cuối. Thơ, hiển nhiên là một phương pháp của đạo. Thơ là một dạng ngôn ngữ cô đọng, từ rất xưa đã gắn liền với nhà Phật. Kinh Pháp Cú là thơ. Một phần rất lớn trong Kinh Tiểu Bộ là thơ. Trong nhiều kinh khác, sau khi Đức Phật thuyết giảng, Ngài tóm tắt bằng mấy đoạn thơ.
03/09/2018(Xem: 11609)
Vu lan lại sắp về rồi Lòng con lại nhớ mưa rơi hôm nào Mẹ già tóc bạc gầy hao Nuôi đàn con dại xanh xao tháng ngày
03/09/2018(Xem: 25151)
Nhiều lời Đức Phật dạy trong kinh điển có thể được nhìn thấy qua nhà thơ Bùi Giáng. Toàn thân Bùi Giáng chính là Khổ Đế hiển lộ qua cái được thấy. Tương tự, với Tập Đế. Nụ cười của Bùi Giáng chính là Đạo Đế hiển lộ an lạc qua cái được thấy. Tương tự, với Diệt Đế. Bùi Giáng đùa giỡn ca ngâm với lời lời ẩn nghĩa chính là diệu chỉ tâm không dính mắc của Kinh Kim Cang, hiển lộ qua cái được thấy và cái được nghe. Bùi Giáng đi đứng nằm ngồi giữa phố như không một nơi để tới chính là diệu chỉ sống với cái Như Thị của Kinh Pháp Hoa, hiển lộ qua cách thõng tay vào chợ. Bùi Giáng viết xuống chữ nghĩa xa lìa có/không, dứt bặt đúng/sai, hễ viết xuống là gửi vào tịch lặng bờ kia chính là diệu chỉ gương tâm rỗng rang của Bát Nhã Tâm Kinh. Đó là hình ảnh nhà thơ Bùi Giáng trong tâm tôi nhiều thập niên qua.
03/09/2018(Xem: 11572)
Nhị vị Tôn Sư tóc bạc phơ Phút giây hội ngộ thật không ngờ Nụ cười giải thoát, thanh nghiêm tướng Toả sáng vườn tâm đẹp nét thơ