Bảy Cách Bố Thí (thơ)

14/08/202015:16(Xem: 12993)
Bảy Cách Bố Thí (thơ)



nu cuoi
BẢY CÁCH BỐ THÍ

Dù ta không có bạc tiền
Vẫn còn bảy thứ để đem tặng người.
*
Một là “
nhan thí”: nụ cười
Tặng bằng nét mặt vui tươi của mình
Hân hoan, niềm nở, chân thành
Miệng cười gieo mối cảm tình muôn nơi.

Hai là “ngôn thí”: đẹp lời
Tặng bằng câu nói khiến người an nhiên
Ngợi khen, khích lệ, động viên
Nói lời an ủi, dịu êm tâm hồn.

Ba là “tâm thí”: tấm lòng
Tặng bằng đối đãi tốt cùng thế nhân
Lòng mình rộng mở, thành tâm
Khiến cho cuộc sống muôn phần đẹp thêm.

Bốn là “nhãn thí”: cái nhìn
Tặng bằng ánh mắt dịu hiền, thân thương
Tâm từ tỏa rạng thơm hương
Nhìn bằng thiện ý mười phương an nhàn.

Năm là “thân thí”: việc làm
Tặng bằng hành động bản thân của mình
Giúp người một cách nhiệt tình
Với lòng nhân ái, chân thành khôn vơi.

Sáu là “tọa thí”: chỗ ngồi
Tặng bằng nhường chỗ cho người đứng quanh
Nơi mình ngồi chẳng cần giành
Ai mà cần chỗ thời mình nhường thôi.

Bảy là “phòng thí”: tặng người
Cho người cần chốn nghỉ ngơi qua ngày
Mình đem phòng trống trải này
Mời người an nghỉ, lòng đầy thiết tha.
*
Chúng sinh trong cõi ta bà
Theo lời Phật dạy như là kể trên
Dù tay trắng, chẳng bạc tiền
Nhớ còn bảy thứ đó đem tặng người
Vận may sẽ đến tuyệt vời
Như hình với bóng! Cuộc đời an vui!

Tâm Minh Ngô Tằng Giao
________________________________________________

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/05/2025(Xem: 5369)
Mẹ không là giáo sư hay nhà tư tưởng lỗi lạc ! Thế nhưng trong việc rèn nhân cách, lại hàm chứa nghệ thuật lặng thầm Từ sức mạnh lòng nhẫn nại, sự tử tế mang triết lý nhân sinh quan Để gieo nên một tâm hồn phi thường từ ba viên ngọc! (1)
08/05/2025(Xem: 5397)
Con ơi mẹ chẳng cần chi Mong con ứng xử những khi mẹ còn Cho đúng bổn phận làm con Là gương sáng để con soi con vào Cho dù sức khỏe thế nào Tuổi già, tất phải dựa vào con thôi
08/05/2025(Xem: 4513)
Ngày xưa, vua nước Vệ Rất yêu Di Tử Hà, Luôn hào phóng ban thưởng Cả lời khen, cả quà. Có luật, ai ăn trộm Xe quan hay xe dân, Sẽ bị đánh, sau đó Bị chặt một bàn chân. Một hôm, mẹ ốm nặng, Đêm khuya, Di Tử Hà Không còn kịp bẩm báo,
04/05/2025(Xem: 3228)
Nắng ấm mây lành đón bước ai Gửi trao chân thật ý đơm cài Nhà tranh một góc tình không cạn Cửa rộng bốn mùa nghĩa chẳng phai Uống bát trà xanh ôn kỷ niệm Lưu hương đạo vị suốt canh dài Nâng ly quên hết đời đen bạc Gió cuốn ưu phiền nhẹ lướt bay.
30/04/2025(Xem: 8322)
Sáng mai tĩnh giữa mây bay, Tâm như gương sáng đón ngày nhẹ trôi. Không mong ngộ đạo cao vời, Chỉ xin tỉnh thức giữa đời lặng yên. Bồ Tát đâu cõi xa miền? Mà trong ánh mắt dịu hiền buổi mai. Không cần bước đến thiên thai, Chỉ cần bước vững, nhẹ hoài từng hơi. 🙏🙏🙏🌼🍁🌺🍀🌹🥀🌷🌸🏵️🌼🍁🌺🍀🌹🥀🌷🌸🏵️
26/04/2025(Xem: 4158)
Như một vần thơ Viết từ xi măng, cát đá Như một bài hát Với toàn nốt tròn trắng, viên dung Như những đóa bạch liên Vươn lên nền trời xanh Texas Giữa những con đường nhỏ và những cánh rừng thưa Cảnh vật còn hoang sơ Bao tấm lòng rộng mở Khai phát Bồ Đề tâm Cúng dường Tam Bảo
26/04/2025(Xem: 5713)
Cuộc đời là một chuỗi những sự lựa chọn. Mỗi người có một hướng đi cho riêng mình, Học tập suốt đời với mọi hoàn cảnh mưu sinh Dễ biến thành thói quen khi trải nghiệm phong phú ! Vì kiến thức mọi lãnh vực biết sao cho đủ? Nên mục tiêu cần phải “rèn luyện không mệt mỏi để tự nâng cao bản thân” Vì công việc của một người đã thể hiện thái độ từng cá nhân Đồng thời cũng thể hiện lý tưởng, chí hướng về cuộc sống! (1)
26/04/2025(Xem: 6368)
Con đường Tỉnh Thức được vinh danh Nhất Hạnh Thiền Sư nhiếp lợi hành Tu Viện Làng Mai truyền tĩnh lự Đường xưa mây trắng ngát trời xanh Bốn phương con Bụt tâm quy ngưỡng Giây phút nhận chân nghiệp ác lành Chánh niệm thường hằng tâm chế tác Giồi giàu năng lượng kết tinh anh
22/04/2025(Xem: 5275)
Con ơi mẹ chẳng cần chi Mong con ứng xử những khi mẹ còn Cho đúng bổn phận làm con Là gương sáng để con soi con vào Cho dù sức khỏe thế nào Tuổi già, tất phải dựa vào con thôi
22/04/2025(Xem: 4534)
Một định nghĩa đúng đắn đầy đủ về Chánh niệm (1) Khiến giật mình sao đôi lúc cứ mãi nghĩ vẩn vơ Khó dập tắt nhiều ý nghĩ chợt đến chợt đi một cách bất ngờ Thì ra phải tu tập hoài … từ những thực tế khiếm khuyết !