Mang tâm lên Chùa (thơ)

07/08/202017:10(Xem: 9757)
Mang tâm lên Chùa (thơ)

chua ky vien (1)chua ky vien (4)


MANG TÂM LÊN CHÙA

Lên chùa 
Mang một cái Tâm 
Chắp tay
Nương dưới bóng râm Bụt Đà
Niềm tin vững chãi không già
Không vơi không hụt 
Không sà xuống sân...
Cờ treo
Hoa cắm
Đèn giăng
Trang nghiêm Pháp Hội Quan Âm
Quay về
Đuốc trên tay đỏ nguyện thề
Giốc lòng phụng sự chẳng nề gian truân
Cuộc trần suy bại, thịnh hưng
Cuộc chơi tẻ nhạt, tưng bừng
Vòng xoay...
Ôm Tâm mà đứng nơi này
Nhẹ tênh đối đãi
Chực bay lên trời
Sáu mươi năm quá nhiều lời
Chập chùng khẩu nghiệp vun đồi chất non
Thấy rồi!
Trải rộng
Mở toang
Cái Tâm nặng nhẹ, mất còn
Ai hay?
Lên chùa
Quỳ gối
Chắp tay
Bóng ai như Mẹ thoảng bay qua đồi
Thềm hiên
Góc vắng
Mình ngồi
Cho Tâm lắng đọng
Nắng mời... hồi gia!

chua ky vien (3)



VẪN CÒN VÀ VẪN CHƯA


Vẫn còn 
Cười nụ nhẹ tênh
Thản nhiên 
Đón nợ tiễn duyên 
qua ngày
Vẫn còn 
Phận mỏng tay dài
Ôm đồm yêu ghét
Xới cày đất hoang
Vẫn còn 
Bút phẩy dọc ngang
Chữ vui nét thẹn theo hàng lối xưa
Vẫn còn 
Và cũng vẫn chưa
Ngày mai 
Nối tiếp giỡn đùa cuộc chơi
Vẫn còn 
Ngồi đó nghỉ ngơi
Mà tâm nhảy nhót với đời phù vân
Vẫn chưa 
Và cũng vẫn còn
Phập phù 
Cháy bỏng xác hồn vô minh
Còn ôm một trái tim tình
Giữa giòng 
Chộp bắt câu kinh nhiệm mầu
Vẫn còn 
Mà vẫn còn đâu?
Trăng vàng rơi rụng
Cúi đầu thốt thưa
Lệ thầm rơi tối thấm trưa
Sông nay bờ lở
Biển xưa cát bùn
Còn
Chưa
Cũng cuộc vô thường
Nhập nhòa dưới nắng 
Thả buông
Rồi về…

Tâm Không Vĩnh Hữu






Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/06/2024(Xem: 5854)
gối nhẹ mây đầu núi nghe gió thoảng hương trà thiền duyệt tâm bất động rừng cây dâng hương hoa một sáng ta thức dậy sương lam phủ mái nhà hồn nhiên cười tiễn biệt chim chóc vang lời ca đời đi về muôn lối quan san mộng hải hà chút lửa hồng bếp cũ
31/05/2024(Xem: 7186)
Chút băn khoăn về một nơi không thể thay thế! Xin cám ơn, mấy tuần nay truyền thông xã hội đưa người xa xứ trở về Thật sung sướng nhìn lại các tỉnh miền quê Nào Gio linh, cầu Hiền lương, Quảng Bình, Quảng Trị !
31/05/2024(Xem: 5721)
Tôi là người lưu vong Từ thuở còn thanh xuân Mang mối sầu viễn xứ Lòng muôn nỗi nhớ mong. Nhớ phố phường thân yêu Cùng bóng dáng yêu kiều Tà áo bay trong gió Như cánh bướm mỹ miều.
27/05/2024(Xem: 11110)
Thầy nắm bàn tay Mẹ Trong bàn tay của Thầy Lòng tràn đầy xúc cảm Hiếu từ dâng Mẹ yêu, Nhớ ngày xưa còn bé Bàn tay Mẹ thương yêu Săn sóc đàn con dại Tay Mẹ dãi nắng chiều Suốt ngày ngoài đồng ruộng Ươm mầm lúa nuôi con, Một mình Mẹ tần tảo. Về nhà nhìn con thảo, Mẹ quên hết nhọc nhằn
27/05/2024(Xem: 7597)
Ngôn ngữ Việt, chữ “Mùa” tự thân rất huyền ảo Mô tả được chiều dài, rộng, sâu của thời gian Nào mùa gặt, mùa thi, mùa nhãn, mùa mưa, mùa nắng khô khan Ôi đứng cạnh bên chữ Mùa, có đôi khi ước lệ nhưng rất độc đáo!
25/05/2024(Xem: 5276)
Cho con được hưởng ké Tình yêu thương Mẹ hiền Của người con chí hiếu Được nhìn Mẹ tươi vui Sáng chiều trong từng phút
24/05/2024(Xem: 7272)
Con hỏi mẹ tình cha bao lớn? Mẹ nhìn đại dương tít chân trời Kìa con thuyền căng buồm ra khơi Đương đầu với hiểm nguy giông bão.
24/05/2024(Xem: 6209)
Một triết gia cho rằng : “Bản chất con người là tổng hòa các mối quan hệ xã hội”.! Nên hãy tự nguyện “mang ánh sáng của tình thương” Luôn để tâm phát xuất những ý niệm kính nhường Đấy phương pháp tối ưu thanh lọc phiền não.!
21/05/2024(Xem: 6996)
Đường xưa rũ sạch bụi phiền, đường nay rũ sạch đôi miền có, không. Trắng thơm ta có tấm lòng thương ai phiêu dạt giữa dòng thế gian…
21/05/2024(Xem: 14781)
Phật Việt ngót hai ngàn năm Đương cơn pháp nạn lạc lầm truyền thông Dẫu rằng sương khói mênh mông Cũng xin tỏ rõ đục trong nơi mình. Tháng tư mừng Phật đản sinh Nước thơm rưới tắm tơ tình trong ta Mỗi thời khắc, dứt bôn ba Thân-khẩu-ý tịnh: Phật đà hiện thân.