Mang tâm lên Chùa (thơ)

07/08/202017:10(Xem: 13505)
Mang tâm lên Chùa (thơ)

chua ky vien (1)chua ky vien (4)


MANG TÂM LÊN CHÙA

Lên chùa 
Mang một cái Tâm 
Chắp tay
Nương dưới bóng râm Bụt Đà
Niềm tin vững chãi không già
Không vơi không hụt 
Không sà xuống sân...
Cờ treo
Hoa cắm
Đèn giăng
Trang nghiêm Pháp Hội Quan Âm
Quay về
Đuốc trên tay đỏ nguyện thề
Giốc lòng phụng sự chẳng nề gian truân
Cuộc trần suy bại, thịnh hưng
Cuộc chơi tẻ nhạt, tưng bừng
Vòng xoay...
Ôm Tâm mà đứng nơi này
Nhẹ tênh đối đãi
Chực bay lên trời
Sáu mươi năm quá nhiều lời
Chập chùng khẩu nghiệp vun đồi chất non
Thấy rồi!
Trải rộng
Mở toang
Cái Tâm nặng nhẹ, mất còn
Ai hay?
Lên chùa
Quỳ gối
Chắp tay
Bóng ai như Mẹ thoảng bay qua đồi
Thềm hiên
Góc vắng
Mình ngồi
Cho Tâm lắng đọng
Nắng mời... hồi gia!

chua ky vien (3)



VẪN CÒN VÀ VẪN CHƯA


Vẫn còn 
Cười nụ nhẹ tênh
Thản nhiên 
Đón nợ tiễn duyên 
qua ngày
Vẫn còn 
Phận mỏng tay dài
Ôm đồm yêu ghét
Xới cày đất hoang
Vẫn còn 
Bút phẩy dọc ngang
Chữ vui nét thẹn theo hàng lối xưa
Vẫn còn 
Và cũng vẫn chưa
Ngày mai 
Nối tiếp giỡn đùa cuộc chơi
Vẫn còn 
Ngồi đó nghỉ ngơi
Mà tâm nhảy nhót với đời phù vân
Vẫn chưa 
Và cũng vẫn còn
Phập phù 
Cháy bỏng xác hồn vô minh
Còn ôm một trái tim tình
Giữa giòng 
Chộp bắt câu kinh nhiệm mầu
Vẫn còn 
Mà vẫn còn đâu?
Trăng vàng rơi rụng
Cúi đầu thốt thưa
Lệ thầm rơi tối thấm trưa
Sông nay bờ lở
Biển xưa cát bùn
Còn
Chưa
Cũng cuộc vô thường
Nhập nhòa dưới nắng 
Thả buông
Rồi về…

Tâm Không Vĩnh Hữu






Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
03/02/2017(Xem: 12384)
Có những lúc ta ngồi yên nhìn lại Cuộc đời mình từ lúc mới sanh ra Ơn mẹ cha dưỡng dục thật bao la Rồi kế đến nhờ Thầy khai mở trí .
01/02/2017(Xem: 19932)
Ngày xưa Thiền sư Quang Giác (đời nhà Tống bên Trung Hoa) nhân khi mùa Xuân đến, thì nhớ lại ngày nào mình vẫn còn niên thiếu mà bây giờ tuổi đời đã bảy mươi, thời gia trôi quá nhanh như dòng nước chảy và vấn đề sinh tử là một vấn đề mà con người không thể nào tránh khỏi.
01/02/2017(Xem: 13720)
Trải bao kiếp vụng tu nay phải khổ Suốt cả đời nhọc trí lẫn cực thân Sống thì lo mà chết lại phân vân Cùng của cải cháu con thêm nặng gánh .
30/01/2017(Xem: 14987)
Đồi xanh - Phật trắng - Nắng vàng - Mỏi chân tìm bóng dáng nàng Thơ xuân
30/01/2017(Xem: 13950)
Xuân đã về chưa hay ngủ mơ Tin xuân ai đó vẫn ngóng chờ Hoa đã chớm vàng bên bờ dậu Gió lạnh còn run cửa khép hờ.
30/01/2017(Xem: 15203)
Ở đây hốc núi chiều thung lũng Chạnh nhớ mùa xuân của núi rừng Bước chân lữ thứ mòn năm tháng Nhìn hoa lòng bỗng nhớ thêm xuân
27/01/2017(Xem: 15602)
Cha mẹ sinh ra, Thầy giáo dưỡng Biết về đâu không có ơn Thầy Đời bồng bềnh như những áng mây Trôi dạt mãi không nơi dừng lại
25/01/2017(Xem: 16742)
Hoa vẫn nở rồi hoa cũng phải tàn Người sống chết bình thường chuyện thế gian Khi ta sống hết lòng lo phụng sự Chuyện thị phi đừng tham dự luận bàn
25/01/2017(Xem: 13065)
Trump nay chỉ có một ngôi ( nhà trắng ) Ta luôn có cả ba ngôi báu vàng Nay xin kể thật rõ ràng Thứ nhất PHẬT BẢO sáng vầng hào quang
24/01/2017(Xem: 18064)
Đã là người Việt Nam hẳn không một ai lớn lên mà không khắc ghi trong tim hình ảnh hương vị ngày Tết cổ truyền: sắc đỏ phong bao lì xì, màu xanh mơn mởn bánh chưng bánh tét, củ kiệu, dưa hành… và nếu như người dân ở miền Bắc chăm chút cho những cành đào đỏ thắm, thì ở miền Nam, màu vàng chói như ánh mặt trời của hoa mai lại chính là dấu hiệu báo hiệu tết đến, xuân về.