Tiếng Đàn Gieo (Thơ)

26/05/202013:24(Xem: 13173)
Tiếng Đàn Gieo (Thơ)

 

 TIẾNG ĐÀN GIEO

 hoa_sen (24)

 

Một tiếng đàn gieo tự bấy nay

Vẫn rơi nhịp xuống thế gian nầy.

Non sầu đá dựng tình sương khói

Sông vắng chiều nghiêng mộng nước mây.

Ý thoáng, chưa phai mùa dĩ vãng

Đêm tàn, còn thức mộng tương lai.

Tà dương bóng ngả hồn cô tịch,

Thế sự miên man chuyện tháng ngày...

 

Chuyện tháng ngày qua, ý những đâu

Bao phen đời lắm nỗi cơ cầu !

Áo cơm đắp đổi tình nhân thế,

Danh lợi tan tành mộng vó câu.

Sương rụng mới hay vầng nguyệt lạnh

Đàn buồn đâu biết phím cung sầu !

Dẫu trăm năm nữa, ngàn năm nữa,

Đạo-Nghĩa nào phai nghĩa nhiệm mầu.

 

 South Dakota (USA), tháng 5/2020.
 MẶC PHƯƠNG TỬ.

 

 

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12/09/2013(Xem: 21232)
Khi mẹ con qua đời, vì con bệnh nặng nằm một chỗ nên con đã không về được để tiễn đưa mẹ về chặng cuối cuộc đời. Lòng con bức xúc đau khổ vô ngần, con đã làm bài thơ: “Phương Xa Tiễn Mẹ”
11/09/2013(Xem: 18745)
Con người ta sống trên đời, Phải luôn nghĩ đến những người chung quanh. Tâm tư, lời nói, việc làm, Phải luôn cân nhắc kỹ càng trước sau.
11/09/2013(Xem: 20714)
Khuyên ai nếu có lòng tu, Trước tiên phải biết tự tu lấy mình. Tu trong chợ, tu giữa đình, Miễn sao mình biết là mình đang tu.
11/09/2013(Xem: 29224)
Nam mô Từ phụ Thích Ca Vì thương sanh chúng hiện ra trên đời Bạch Ngà báo mộng tuyệt vời Giáng sanh con quý ra đời Thích Ca