Tiếng Đàn Gieo (Thơ)

26/05/202013:24(Xem: 14089)
Tiếng Đàn Gieo (Thơ)

 

 TIẾNG ĐÀN GIEO

 hoa_sen (24)

 

Một tiếng đàn gieo tự bấy nay

Vẫn rơi nhịp xuống thế gian nầy.

Non sầu đá dựng tình sương khói

Sông vắng chiều nghiêng mộng nước mây.

Ý thoáng, chưa phai mùa dĩ vãng

Đêm tàn, còn thức mộng tương lai.

Tà dương bóng ngả hồn cô tịch,

Thế sự miên man chuyện tháng ngày...

 

Chuyện tháng ngày qua, ý những đâu

Bao phen đời lắm nỗi cơ cầu !

Áo cơm đắp đổi tình nhân thế,

Danh lợi tan tành mộng vó câu.

Sương rụng mới hay vầng nguyệt lạnh

Đàn buồn đâu biết phím cung sầu !

Dẫu trăm năm nữa, ngàn năm nữa,

Đạo-Nghĩa nào phai nghĩa nhiệm mầu.

 

 South Dakota (USA), tháng 5/2020.
 MẶC PHƯƠNG TỬ.

 

 

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/10/2007(Xem: 19402)
214 Bộ Chữ Hán (soạn theo âm vận dễ thuộc lòng)
20/10/2003(Xem: 43521)
Tình cờ tôi được cầm quyển Việt Nam Thi Sử Hùng Ca của Mặc Giang do một người bạn trao tay, tôi cảm thấy hạnh phúc - hạnh phúc của sự đồng cảm tự tình dân tộc, vì ở thời buổi này vẫn còn có những người thiết tha với sự hưng vong của đất nước. Chính vì vậy tôi không ngại ngùng gì khi giới thiệu nhà thơ Mặc Giang với tác phẩm Việt Nam Thi Sử Hùng Ca. Mặc Giang là một nhà thơ tư duy sâu sắc, một nhà thơ của thời đại với những thao thức về thân phận con người, những trăn trở về vận mệnh dân tộc, . . . Tất cả đã được Mặc Giang thể hiện trong Việt Nam Thi Sử Hùng Ca trong sáng và xúc tích, tràn đầy lòng tự hào dân tộc khi được mang cái gène “Con Rồng Cháu Tiên” luân lưu trong huyết quản.