113. Kinh Chân Nhân

19/05/202011:28(Xem: 22142)
113. Kinh Chân Nhân

TAM TẠNG THÁNH KINH PHẬT GIÁO

TẠNG KINH (NIKÀYA)
Thi Hóa
TRUNG BỘ KINH

( Majhima  Nikàya )


Tập IV
Hòa Thượng THÍCH MINH CHÂU
Dịch sang tiếng Việt từ Tam Tạng Pàli

Chuyển thể Thơ :

Giới Lạc  MAI LẠC HỒNG  tự TUỆ NGHIÊM

 ( Huynh Trưởng Cấp Tấn  - GĐPTVN tại Hoa Kỳ )

Email : [email protected]


113. Kinh CHÂN NHÂN

( Sappurisa sutta )

 

Như vậy, tôi nghe :

 

          Một thời nọ Thế Tôn Thiện Thệ 

          An trú tại Xá-Vệ thành này

              Sa-Vát-Thí  cũng là đây

       Kỳ Viên Tinh Xá  hôm mai tịnh, hòa

          Còn có tên Chê-Ta-Va-Ná    (Jetavana - Kỳ Viên)

          Cấp-Cô-Độc Trưởng giả tín gia

              A-Na-Thá-Pin-Đi-Ka

       Tín thành dâng đến Phật Đà trước đây.

 

          Tại nơi này Ngài gọi Tăng Chúng :

 

    – “ Này Tăng Chúng ! Hãy khéo nghe đây ”.

              Chư Tỷ Kheo tại nơi này

       Vâng đáp lời Phật. Rồi Ngài thuyết ngay :

 

    – “ Chúng Tăng này ! Nghĩ sâu hãy đáp

          Thế nào là Phi Pháp Chân Nhân ?

              Có ngưởi là Phi-chân-nhân

       Xuất gia từ một thành phần cao sang

          Một gia đình giàu sang quyền quý,

          Người ấy đã suy nghĩ tự mình :

             ‘Ta xuất gia từ gia đình

       Cao sang quyền quý mặc tình phong lưu,

          Các Tỳ-Khưu khác thì không thế,

          Xuất gia từ gia thế nghèo nàn’.

              Vì thuộc gia đình cao sang

       Vị ấy tự khen mình, năng chê người.        

          Như vậy thời vị này hành pháp

          Là ‘phi chân nhân pháp’, nhiễm trần.

 

              Các Tỷ Kheo ! Vị Chân Nhân

       Suy nghĩ : ‘Không phải thành phần xuất thân

          Từ gia đình cao sang quyền tước

          Mà tham-pháp sẽ được đoạn trừ,

              Sân-pháp, si-pháp đoạn trừ,

       Người xuất gia nếu không từ xuất thân

          Thuộc thành phần giàu sang như vậy

          Mà người ấy đúng pháp hành trì,

              Thuận pháp đúng pháp hành trì

       Thời người ấy được nể vì mọi nơi,

          Được mọi người kính trọng, tán thán’.

          Đạt căn bản đạo lộ quang minh

              Làm chánh yếu cho chính mình,

       Không chê người, không khen mình, khiêm an

          Vì tự mình thuộc hàng cao quý

          Chân-nhân-pháp đích thị là đây.

 

              Lại nữa, các Tỷ Kheo này !

       Phi-chân-nhân có người này xuất gia

          Bỏ gia đình rất là tài lợi

          Hoặc nhiều người biết tới, danh vang,

              Hoặc được các vật cúng dàng

       Y phục, vật thực và sàng tòa riêng,

          Y liền chuyên trị bệnh các thứ,

          Người ấy tự học rộng, nghe nhiều

              Là bậc giữ trọn giới điều,

       Là người thuyết pháp dễ xiêu lòng người,  

 

          Hay là người ẩn cư rừng vắng

          Hoặc theo hạnh mặc phấn-tảo-y,  

              Hạnh chỉ khất thực hành trì,

       Gốc cây, đồng trống mọi thì trú an,

          Hoặc hạnh sống nghĩa trang kinh dị,

          Hoặc chẳng nằm mả chỉ ngủ ngồi,

              Hạnh chỉ ăn một lần ngồi,

       Hoặc là vị ấy ở nơi thiền thời

 

          Ly bất thiện pháp rồi ly dục,

          Chứng và trú vào mục Nhất Thiền,

              Rồi chứng Nhị, Tam, Tứ Thiền

       Vị phi-chân-nhân vượt liền lên trên

          Mọi sắc tưởng, mọi chướng ngại tưởng

          Không tác ý dị tưởng nào liền,

 

              Nghĩ : ‘Hư không là vô biên’

       Chứng và trú Không-vô-biên-xứ này.

          Rồi vượt ngay Không-vô-biên-xứ,

          Nghĩ về sự : ‘Thức là vô biên’

              Chứng, trú Xứ Thức-vô-biên.

       Rồi vượt Xứ Thức-vô-biên dễ dàng.

          Nghĩ miên man : ‘Không có sở hữu’

          Chứng, trú Vô-sở-hữu-xứ ngay.

              Vượt Vô-sở-hữu-xứ này

       Phi-tường-phi-phi-tưởng đây chứng liền

          Và trú yên vào Tưởng Xứ ấy. 

 

          Vị Phi-chân-nhân đấy tiến trình

              Đạt được thành quả tự mình

       Nhưng chê người khác, khen mình mà thôi,

 

          Còn người Chân-nhân thời suy nghĩ :    

         ‘Không phải chỉ vì thuộc gia đình

              Tỷ phú, quý phái, hiển vinh

       Nhiều người biết đến, tự mình có danh   

          Điều chẳng lành tham pháp, sân pháp,

          Hay si pháp sẽ được đoạn trừ,

              Thân tâm vị ấy an như

       Khi tam độc được diệt trừ mãn viên.

          Người xuất gia trước tiên được kiểm

          Không phải từ các điểm nêu trên

              Nhưng hành đúng pháp, vững bền

       Thuận pháp, chân chánh ngày đêm hành trì

          Thời ở đây được vì-nể mãi

          Và người ấy được trọng, tán dương,

              Người ấy chọn lấy con đường

      (Đạo lộ) chính yếu chủ trương hành trình,

          Không khen mình chê người quá đáng

          Vì nghĩ mình thuộc hạng gia đình

              Giàu có, quý phái, hiển vinh

       Nhiều người biết đến, tự mình có danh.

 

          Người Chân-nhân tịnh thanh suy nghĩ :

         ‘Không phải chỉ vì mình nhận ngay

              Về tứ vật dụng đủ đầy’.

       Hoặc là : ‘Không phải là ai nghe nhiều,

          Hoặc ở điều trì luật, thuyết giảng,

          Hoặc sống ở rừng vắng, gốc cây,

              Nghĩa địa, đồng trống… đêm ngày

       Chỉ mặc phấn-tảo-y hay trì bình

         (Hạnh khất thực) tự mình tuân thủ,

          Hoặc lưu trú với hạnh chỉ ngồi,

              Chỉ ăn một lần ngồi thôi,

 

       Người ấy suy nghĩ khúc nôi mọi thì :

         ‘Không phải vì các hạnh như thế

          Mà tham-pháp có thể đoạn trừ,  

              Sân & si-pháp được đoạn trừ.

       Nhưng người nào đó nếu như hành trì

          Đúng pháp và hành trì thuận pháp

          Thời được đáp bằng sự kính nhường,

              Nể trọng và được tán dương

       Người ấy lấy đạo lộ tường tận kia

          Làm chánh yếu, xa lìa tư tưởng

          Luôn hẹp lượng chê người khen mình,

              Chỉ vì nghĩ rằng tự mình

       Thực hành các hạnh đã trình bày đây.

 

          Lại nữa, này Tỷ Kheo Tăng Chúng !

          Có người đúng là Chân-nhân hiền

              Chứng và trú vào Sơ Thiền,

       Chứng, trú Nhị, Tam, Tứ Thiền thanh cao,

          Chứng, trú vào Không-vô-biên Xứ

          Chứng và trú Xứ Thức-vô-biên,

              Chứng, trú Vô-sở-hữu Xứ liền,

       Phi-tưởng-phi-phi-tưởng miền xứ đây

          Chứng, trú ngay. Vị này suy nghĩ :

 

         ‘Tất cả Định khả dĩ tường tri

              Từ Không-vô-biên Xứ ni

       Đến Xứ Phi-tưởng-phi-phi-tưởng đồng

          Thời tự tánh là không tham ái,

          Đức Thế Tôn đã nói như vầy,

              Ai nghĩ thế khác, thế này

       Thời tự tánh liền đổi ngay khác rồi !’. 

 

          Sau khi thời lấy Vô-tham-ái

          Làm chánh yếu như vậy, người này

              Không chê người, khen mình hay,

       Vì định các tưởng trên đây các phần.

          Các ông ! Đây là Chân-nhân-pháp.

          Lại nữa, các Tỷ Kheo ! Sau khi

              Người Chân-nhân này thực thi

       Vượt Xứ Phi-tưởng-phi-phi-tưởng này

          Chứng, trú ngay Diệt Thọ Tưởng Định

          Khi thấy chính với trí tuệ vầy

              Các lậu-hoặc của vị đây

       Được đoạn trừ hết. Và này các ông !

          Tỷ Kheo đó thì không nghĩ tới

          Mình là với bất cứ vật chi,

              Không nghĩ bất cứ chỗ gì,

       Không nghĩ đến bất cứ vì việc chi ”.

 

          Nghe Thế Tôn uy nghi thuyết pháp 

          Chư Tỷ Kheo trong khắp đạo tràng

              Thảy đều vui mừng, hân hoan

       Nhất tâm tín thọ lời vàng Thế Tôn ./-

 

Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật  ( 3 L )

 

*   *

 

( Chấm dứt Kinh số 113 :  CHÂN NHÂN  –

SAPPURISA  Sutta )

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/09/2024(Xem: 5639)
Phật Pháp là cứu cánh Với mỗi một chúng ta, Để sống thiện, hữu ích, Hạnh phúc và an hòa. Khi thấm nhuần Phật Pháp, Hiểu cái khổ chúng sinh, Ta sống có ý nghĩa, Với đời và với mình.
27/09/2024(Xem: 6224)
Hôm nay con vào nghe Ni Sư Tâm Vân giảng Những Người Mẹ Vĩ Đại Sư nhắc Mẹ Tâm Thái Khi Sư qua bên Mỹ Để gieo mầm Phật Pháp Mẹ chia tay dặn Sư: Con gái yêu của Mẹ, con làm con của Mẹ Chỉ được mười mấy năm Duyên của Mẹ cùng con Bây giờ con ra đi Trên con đường của con,
25/09/2024(Xem: 5119)
Đạo Phật ngày nay lắm nhiễu nhương Giới luật lỏng lẻo thiếu kỷ cương Lạm dụng phương tiện sai chánh pháp Khiến đạo vàng dở dở ương ương. Xuất gia không còn đúng lý nghĩa Thế gia, phiền não, tam giới gia Tục gia không còn xuất ra được Mong gì được tự tại an nhiên.
25/09/2024(Xem: 26843)
Con vừa ghi lại buổi pháp thoại Thầy thuyết giảng về "Đại Sư Thiếu Khang, vị Tổ thứ 5 của Tịnh Độ Tông Trung Hoa", con kính gửi Thầy xem và chỉnh sửa thêm trước khi online. Con kính cám ơn Thầy cho phép con phiên tả, vì đây là cơ hội để con chú tâm để hiểu ít nhiều về Phật pháp thêm vào vốn liếng giáo lý quá ít ỏi của con. Bạch Thầy, con chợt nhận ra rằng, Thầy đã dùng phương tiện này để dẫn dắt con, thay vì như Tổ Thiếu Khang cho tiền để trẻ niệm A Di Đà, Thầy đã khéo léo bảo con tường thuật để cột tâm con vào một mối không đi lang thang như khi ngồi nghe giảng hay tụng kinh. Con kính tri ân Thầy.
24/09/2024(Xem: 8722)
Muốn được phước phải có đức và ngược lại ! Đức trong đạo Phật gồm ngủ giới và thập thiện nên làm. Giá trị sống sẽ đổi thay theo thời gian Khi đã trang bị cho mình, những đức hạnh căn bản! Bao gồm sự nỗ lực, cần kiệm tinh thần trách nhiệm can đảm!
24/09/2024(Xem: 7474)
Chín sáu tuổi rồi chửa thấy già Không quên không lẫn mắt chưa lòa Yêu đời luôn thích ngâm thi phú Mến Đạo thường hay tụng sám ca Chí quyết tu hành luôn biết đủ Nếp nhà thanh tịnh chẳng xa hoa Nguyện tu giải thoát dòng sanh tử Tịnh Độ đường về đâu có xa.
20/09/2024(Xem: 7419)
Ngũ Tổ Thiếu Khang tạo thiện duyên Độ hàng thơ ấu hạnh cần chuyên Một đồng một niệm trì danh Phật Ba độc ba đường thoát khổ liền Nhàm chán Ta bà lìa dính mắc Hân sanh Tịnh độ đến uyên nguyên Nhất tâm miên mật thường tinh tấn Khuyến tấn hàm linh Pháp rộng tuyên.
20/09/2024(Xem: 5723)
Tang thương một cõi xé lòng Lệ hoà dòng chảy mênh mang Xót xa vợ đã mất chồng Mắt nhoà linh ảnh khói nhang Tiếng kêu em về ăn bánh Tiếc thương cô giáo gọi trò Lấm lem bùn trên giấy trắng Chơ vơ nước xiết bóng đò
20/09/2024(Xem: 5235)
Bạn ơi, càng nhìn lại càng thấy mình quá diễm phúc Từng đón nhận bao món quà mà tạo hoá ban cho Vượt qua hàng triệu người, về “cái ăn, cái ở”không lo Dù chút thăng trầm, nhưng luôn để… niềm vui, nỗi buồn tan theo gió.
20/09/2024(Xem: 5376)
Tháng tám mưa giăng ngập lối về Nom hình bóng ấy cảm lòng tê Gian nan quẩy gánh bao niềm gởi Khổ cực ươm mầm dặm nghĩa lê Để lại đời sau gương trọng đức Hoài ghi cảnh trước lấy thân kề Bây chừ dáng Mạ còn mô nữa Con cháu xin nguyền sống chẳng chê