112. Kinh 6 Thanh Tịnh

19/05/202011:28(Xem: 28462)
112. Kinh 6 Thanh Tịnh

TAM TẠNG THÁNH KINH PHẬT GIÁO

TẠNG KINH (NIKÀYA)
Thi Hóa
TRUNG BỘ KINH

( Majhima  Nikàya )


Tập IV
Hòa Thượng THÍCH MINH CHÂU
Dịch sang tiếng Việt từ Tam Tạng Pàli

Chuyển thể Thơ :

Giới Lạc  MAI LẠC HỒNG  tự TUỆ NGHIÊM

 ( Huynh Trưởng Cấp Tấn  - GĐPTVN tại Hoa Kỳ )

Email : [email protected]

112. Kinh SÁU THANH TỊNH

( Chabbisodhana sutta )

 

Như vậy, tôi nghe :

 

          Một thời nọ Thế Tôn Thiện Thệ 

          An trú tại Xá-Vệ thành này

              Sa-Vát-Thí  cũng là đây

       Kỳ Viên Tinh Xá  hôm mai tịnh, hòa

          Còn có tên Chê-Ta-Va-Ná

          Cấp-Cô-Độc Trưởng giả tín gia

              A-Na-Thá-Pin-Đi-Ka

       Tín thành dâng đến Phật Đà trước đây.

 

          Tại nơi này Ngài gọi Tăng Chúng :

 

    – “ Này Tăng Chúng ! Hãy khéo nghe đây ”.

 

              Chư Tỷ Kheo tại nơi này

       Vâng đáp lời Phật. Rồi Ngài thuyết ngay :

 

    – “ Các Tỷ Kheo ! Ở đây có vị

          Tỷ Kheo nói đại ý sau đây : 

            ‘Ta nay tuệ tri như vầy :

       Đã thành Phạm hạnh, Sanh đây tận rồi !

          Những việc cần làm thời hoàn tất,

          Không trở lui, có mặt cõi đời’. 

 

              Các Tỷ Kheo ! Căn cứ nơi

       Vị Tỷ Kheo ấy với lời nói trên

          Không tán thán, không nên bác bỏ,

          Cần hỏi rõ câu hỏi như vầy :

            “ Thưa Tôn-giả ! Có trước nay

       Bốn hình thức tuyên bố đây được Ngài

          Chánh Đẳng Giác sâu dày Trí cả

          Bậc Tri-giả, Kiến-giả, Phật Đà,

              Thiện Thệ Thế Tôn từ hòa,

       Đại A-La-Hán – giảng và thuyết minh. 

 

          Thế nào là bốn hình thức ấy ? 

       * Cái gì thấy nói thấy rõ ràng. 

            * Cái gì được nghe, nói rằng

       Được nghe.  * Cảm giác nào hằng có qua

          Thì nói lên như là cảm giác.

       * Cái này & khác nhận thức được vầy

              Nói lên được nhận thức ngay.

       Bốn hình thức tuyên bố đây như vầy.

 

          Nhưng biết ngay cái gì, hoặc thấy   

          Cái gì đấy đối với ở đây

              Bốn hình thức tuyên bố này

       Mà Tôn-giả nói tâm đầy tịnh an,

          Được giải thoát khỏi đàng lậu-hoặc,

          Không chấp thủ, vướng mắc điều gì ”.

 

              Các Tỷ Kheo ! Với một vì  

       Lậu-hoặc đoạn tận, tu trì chánh chân,

          Đã thành mãn việc cần thực hiện

          Đã thực hiện. Gánh nặng buông rồi,

              Thành đạt mục tiêu tốt vời,

       Hữu kiết sử đã dứt rồi, thảnh thơi,

          Nhờ chánh trí, tức thời giải thoát

          Thì câu đáp tùy pháp phải là :

 

            “ Này chư Hiền-giả ! Trải qua

       Tôi không cảm thấy gì mà luyến yêu,

          Không chống đối, có điều độc lập,

          Không trói buộc cùng khắp, đồng thời

              Không hệ lụy, giải thoát rồi,

       Không hạn chế với tâm thời trú an.

          Với những vật mình đang nghe, thấy,

          Cảm giác, nhận thức vậy, cho nên

              Chư Hiền ! Vì rằng như trên

       Tôi biết, thấy đó, nói lên điều này.

          Với hình thức như vầy bốn loại

          Thời tôi có thể nói tâm tôi

              Được giải thoát lậu-hoặc rồi,

       Không có chấp thủ, mọi thời vô ưu”.

 

          Các Tỳ Khưu ! Vị này cần phải

          Được tùy hỷ, cần phải tán dương

              Với lời : ‘Lành thay !’ tinh tường.

       Sau khi tùy hỷ, tán dương như vầy,

          Câu hỏi này cần hỏi đầy đủ :

 

       “ Thưa Tôn-giả ! Năm thủ uẩn này

              Được Phật, bậc Tri & Kiến đầy

       Đại A-La-Hán, Như Lai, Phật Đà,

          Chánh Đẳng Giác – thuyết ra đầy đủ.

          Thế nào là năm thủ uẩn đây ?

              Tức là Sắc-thủ-uẩn này,

       Thọ, Tưởng, Hành, Thức-uẩn ngay mọi thì.

          Nhưng biết, thấy cái gì đối với

          Năm thủ uẩn nói tới do tâm

              Của Tôn-giả giải thoát, nhằm

       Thoát khỏi lậu-hoặc âm thầm trải qua,

          Không có điều gì mà chấp thủ ? ”.

 

          Các Phích-Khú ! Với vị Tỷ Kheo

              Lậu-hoặc không còn dính đeo

       Đã được đoạn tận, dẫn theo tựu thành

          Sự tu hành, hoàn tất cẩn thận

          Việc cần làm. Gánh nặng buông rồi !

              Thành đạt mục tiêu tốt vời,

       Hữu-kiết-sử đã dứt rồi, thảnh thơi,

          Nhờ chánh trí, tức thời giải thoát

          Vị này phải tùy pháp đáp ngay :  

            “ Này chư Hiền-giả ! Tôi đây

       Khi biết vô lực Sắc này, bất an

          Và biến hoại, với toàn sắc hiện

          Là chấp thủ phương tiện sâu dày,

              Là những tâm cố chấp đầy,

       Tùy miên, thiên chấp với ngay sắc này,

          Do đêm ngày đoạn ly, đoạn tận,

          Đoạn diệt, đoạn xả lẫn đoạn trừ,

              Tâm tôi giải thoát an như

       Tôi đạt như vậy do từ tuệ tri. 

          Này Chư Hiền ! Sau khi biết Thọ,

          Tưởng, Hành, Thức-uẩn đó tương đồng

              Như với Sắc vừa nói xong,

       Tâm tôi được giải thoát, không trược phiền.

          Này Chư Hiền ! Vì biết, thấy đủ

          Đối với cả năm thủ-uẩn này,

              Tôi có thể nói như vầy :

      ‘Tâm tôi được giải thoát ngay, không còn

          Các lậu-hoặc, không còn chấp thủ’.

 

          Các Phích-Khú ! Cần phải nói ngay 

              Tán thán, tùy hỷ lời này :

      ‘Thiện tai ! Sa-Thú ! Lành thay ! Cát tường !  (*)

    ________________________

   (*) : Sadhu !  – cũng  có nghĩa là Lành thay ! Thiện tai !     

          Sau khi đã tán dương như vậy

          Câu hỏi nữa cần phải hỏi vầy :

 

           “ Thưa Tôn-giả ! Sáu giới này

       Đức Chánh Đẳng Giác, bậc đầy Kiến & Tri

          A-La-Hán, Toàn tri diệu giác

          Đã chân chánh diễn đạt viên thông

              Thế nào là sáu gồm trong ?

       Địa giới, thủy giới, hỏa & phong giới, và

          Không giới và thức giới sẵn có,

          Sáu giới đó được đức Phật Đà

              Chánh Đẳng Chánh Giác nói ra,

       Nhưng cái gì biết, thấy qua đủ đầy

          Sáu giới này ? Nay có thể tả

          Tâm Tôn-giả giải thoát thế nào 

              Khỏi lậu-hoặc, không chấp vào ? ”.

 

       Này Tỷ Kheo Chúng ! Thanh cao các vì 

          Tỷ Kheo đã diệt đi lậu-hoặc

          Tu hành đạt cứu cánh tịnh thanh

              Việc cần làm đã thực hành,

       Đã đặt gánh nặng xuống nhanh tức thì,

          Hữu-kiết-sử diệt đi, giải thoát

          Nhờ chánh trí – Câu đáp phải là :

 

            “ Chư Hiền ! Tôi đã trải qua  

       Đi đến địa giới gần xa, như là

          Không phải là tự ngã, đi tới

          Không tùy thuộc địa giới này đâu.

              Với những pháp là điều nào

       Chấp thủ phương tiện tùy vào địa đây

          Là những tâm có đầy cố chấp

          Và thiên chấp, tùy miên… như vầy

              Thì đối với những pháp này                

       Với sự đoạn tận, diệt ngay, trừ rồi,

          Tôi tuệ tri tâm tôi giải thoát.

          Này Chư Hiền ! Với các giới đồng

              Thủy giới, hỏa giới và phong,

       Cùng với thức giới và không giới này

          Cũng diễn tiến như vầy chẳng khác,

          Tôi tuệ tri giải thoát tự tôi.

              Chư Hiền ! Vì rằng chính tôi

       Đối với sáu giới, tôi thời kiến, tri

          Tôi có thể nói vì đoạn phược,

          Tâm tôi được giải thoát, dứt mau

              Các lậu-hoặc, không chấp sâu ”.

 

       Này Tỷ Kheo Chúng ! Vị nào thanh cao

          Được như vầy, phải mau tùy hỷ,

          Phải tán thán với vị tịnh thanh,

              Nói lời ‘Lành thay’ ! chân thành.

       Một câu hỏi nữa sẵn dành hỏi ra :

 

       “ Thưa Tôn-giả ! Phật Đà đã nói

          Sáu nội & ngoại-xứ ấy đủ đầy.

              Thế nào là sáu điều đây ?

       Mắt đi với sắc, tiếng rày theo tai,

          Mũi với hương, lưỡi đây theo vị,

          Thân với xúc, rồi ý – pháp theo.

              Sáu nội & ngoại-xứ này đều  

       Được bậc Chánh Giác đáng gieo phước điền,

          Bậc Tri & Kiến uyên nguyên, La-Hán,

          Bậc viên mãn, dạy phải hành trì,

              Nhưng biết cái gì, thấy gì

       Với sáu nội & ngoại-xứ ni đặc thù ? ”. 

          Các Tỷ Kheo ! Phích-Khu được hỏi        

          Nhờ chánh trí, đã giải thoát rồi

              Câu tùy pháp phải trả lời :

 

    “ Chư Hiền ! Với mắt đồng thời sắc đây

          Đối với nhãn-thức này những pháp

          Được nhận thức bởi nhãn thức ni,

              Phàm có dục gì, tham gì,

       Hỷ, ái gì đó, đồng thì có ra

          Những pháp mà chấp thủ phương tiện,

          Những tâm hiện cố chấp, tùy miên,

              Với những pháp ấy phan duyên

       Tôi đã đoạn tận, diệt liền, xả đi,

          Tôi tuệ tri tâm tôi giải thoát.

          Chư Hiền-giả ! Vì các điều này

              Với sáu nội & ngoại-xứ đây

       Thời tôi có thể nói ngay như vầy :

         ‘Tâm tôi nay được giải thoát tất

          Các lậu-hoặc, không chấp thủ rồi.

 

              Này chư Hiền-giả ! Đồng thời

       Với tai & tiếng & nhĩ-thức… nơi thân này,

          Với mũi & hương, với ngay tỷ-thức,

          Với lưỡi & vị & thiệt-thức, có vầy

              Với thân & xúc & thân-thức này,

       Với ý & pháp & ý-thức đây âm thầm,

          Pháp nhận thức bởi năm thức ấy 

          Phàm dục, tham, hỷ, ái điều gì

              Phàm nếu có những pháp chi

       Chấp thủ phương tiện, hay vì những tâm

          Cố chấp, tùy miên, tâm thiên chấp,

          Do tu tập – đoạn tận, đoạn ly,                          

              Đoạn diệt, đoạn trừ, xả đi,

       Được giải thoát do tuệ tri của mình,

          Vì rằng tôi đinh ninh biết vậy,

          Thấy như vậy, đối với ở đây       

              Với sáu nội & ngoại-xứ này

       Tôi có thể nói tôi nay viên thành

          Tâm tôi được tịnh thanh giải thoát

          Khỏi lậu-hoặc, không chấp thủ rày ”.

 

              Cần phải tán thán vị này,

       Tùy hỷ lên tiếng ‘Lành thay !’ như vầy.

          Câu hỏi nữa hỏi ngay cần thiết :

 

       “ Thưa Tôn-giả ! Do biết, thấy gì  

              Do đối với các thân ni

       Có nhận thức, với phạm vi tưởng ngoài

          Mạn-tùy-miên điều này Tôn-giả

          Có thể nào diễn tả : ‘Ta là

              Người làm, sở thuộc của ta

       Là người làm vậy, trải qua mối giềng

          Mạn tùy miên của Tôn-giả thực

          Được trừ dứt một cách hoàn toàn ”.

 

              Nếu Tỷ Kheo đó tịnh an 

       Các lậu-hoặc đã rõ ràng diệt nhanh,

          Việc tu hành thành mãn lập tức,

          Việc cần làm đã thực hiện rồi,

              Gánh nặng đã đặt xuống rồi,

       Diệt hữu-kiết-sử nhờ thời trí chân,

          Được giải thoát, thì phần câu đáp

          Thật tùy pháp cần phải nói là : 

 

            “ Chư Hiền-giả ! Thuở lâu xa  

       Khi tôi chưa được xuất gia như vầy,

          Còn ngu muội, được Ngài Đại Giác,

          Đấng Thế Tôn thuyết pháp trình bày,

              Sau khi nghe được Pháp này

       Có lòng tịnh tín Như Lai sâu dày.

          Tôi nghĩ ngay : ‘Gia đình, đời sống,

          Đầy triền phược, hư vọng, bụi đời,

              Đời sống xuất gia thảnh thơi,

       Phóng khoáng như giữa bầu trời trăng sao,

          Rất khó cho người nào trong cảnh

          Sống tại gia, Phạm hạnh khó toàn

              Đầy đủ thanh tịnh, nghiêm trang,

       Ta nên cạo bỏ hoàn toàn tóc, râu,

          Y ca-sa đắp vào nghiêm cẩn,

          Xuất gia hẳn, từ bỏ gia đình,

              Sống đời sống không gia đình’.

 

       Nghĩ suy chính chắn, tự mình trước tiên

          Từ bỏ hẳn của tiền, tài sản,

          Lòng thanh thản từ bỏ gia đình,

              Từ bỏ quyến thuộc của mình,

       Tự thân dấn bước hành trình xuất gia.

          Đã xuất gia, thành tựu học giới

          Nếp sống mới của vị Tỷ Khưu

              Từ bỏ sát sinh, oán cừu,

       Bỏ trượng, bỏ kiếm, thường cưu quý, tàm (1)

            Có từ tâm, xót thương muôn loại,

            Của không cho không lấy bao giờ,

                Tránh xa lấy của không cho,   

 _______________________________

 

(1) : Hai pháp có nhiều đặc ân trong các thiện-pháp :

       –  Hiri – Tàm : sự hổ thẹn tội lỗi.

       –  Ottappa – Quý : sự ghê sợ tội lỗi. 

       Chỉ lấy những vật được cho thuộc về,

          Sống thanh tịnh, không hề trộm cướp,

          Phi-Phạm-hạnh từ khước, tránh xa,

              Sống theo Phạm hạnh từ hòa,

       Tránh phi-phạm-hạnh, bỏ tà dâm đi,

 

          Tôi từ bỏ thị phi, nói láo 

          Tránh xa sự nói láo, dối gian,

              Nói lời chân thật, nhẹ nhàng

       Nương trên sự thật vững vàng đáng tin,

          Không phản lại lòng tin người khác,

          Tôi từ thác hai lưỡi bất nhân,

              Tránh nói hai lưỡi rẽ phân

       Đòn xóc hai phía, nghe phần bên đây

          Đến bên kia lại bày nói khác

          Gây chia rẽ, nghi hoặc, thù hằn.

 

              Tôi sống hòa hợp ân cần

       Giữa những kẻ ly gián bằng lởi ngay,

          Khuyến khích những người này hoà hợp,

          Hoan hỷ trong hòa hợp, thảnh thơi,

              Thoải mái, thường nói những lời

       Đưa đến hòa hợp mọi nơi mọi thời.

           Tôi từ bỏ nói lời độc ác,

           Nói những lời an lạc thâm trầm,

               Thuận tai, thông cảm đến tâm,

       Lời nói tao nhã, đẹp tâm nhiều người,

 

          Từ bỏ lời phù phiếm, vô ích,

          Tránh xa nói vô ích, ba hoa,

              Nói đúng thời, lời thật thà

       Lời về Chánh Pháp sâu xa nghĩa tình,

          Nói những lời đáng gìn giữ kỹ,  

          Lời hợp thời thuận lý, thẳng ngay.

 

              Cả đến hạt giống, cỏ cây 

       Đều không làm hại, tỏ bày lòng thương

          Chỉ ăn ngọ, sống thường tri túc  

          Không múa hát, trang sức, kịch ca

              Sống thanh đạm, tránh xa hoa

       Không dùng hương liệu, dầu thoa thơm nồng

 

          Lại cũng không giường nằm cao rộng    

          Cũng không nhận thịt sống, bạc vàng

              Nô tỳ trai, gái – từ nan

       Đàn bà, con gái – không màng lưu tâm

        Cừu, dê, heo, gia cầm, voi, ngựa

        Ruộng, đất, vườn, nhà cửa không cần

            Từ bỏ gian lận bằng cân

       Từ bỏ môi giới, không phần gian tham

          Không áp bức, không làm thương tổn

          Không câu thúc, vây khổn, cừu thù.

              Giữ gìn phẩm hạnh người tu

       Hành trì giới luật đặc thù thanh cao

          Hiểu thế nào là sự ‘biết đủ’,

          Hạnh ‘tri túc’ luôn giữ chỉnh tề,

              Bằng lòng ba y  để che

       Bình bát khất thực dễ bề cúng dâng

          Y và bát  luôn gần bên cạnh

          Cũng như chim, đôi cánh luôn mang

             Đó là Tỷ Kheo giới toàn

       Giữ hạnh Biết Đủ, không màng nhiều đâu.

 

          Mắt thấy sắc nhưng nào giữ tướng

          Tướng chung, riêng chẳng nắm giữ gì

              Mắt không chế ngự tại chi

       Khiến bất thiện pháp ưu bi khởi vào

          Nên tham ái dâng trào đủ thứ

          Vị Tỷ Kheo chế ngự nguyên nhân

              Hộ trì tích cực nhãn căn

       Cũng như hộ trợ nhĩ căn cũng cần

          Tai nghe tiếng hay thân cảm xúc

          Mũi ngửi hương, nhận thức : ý căn

              Tỷ Kheo hộ trì các căn

       Nên hưởng lạc thọ, nội tâm sáng ngời.

 

          Luôn tinh cần, thời thời tỉnh giác

          Giữ chánh niệm, an lạc tự tâm

              Tỷ Kheo đi, đứng, ngồi, nằm

       Đều giữ tỉnh giác, trong tâm biết liền

          Khi tới, lui ; biết mình lui, tới

          Khi nhìn quanh, biết bởi mình làm

              Hay khi co duỗi tay chân

       Mặc y, đi bát hay cần uống ăn

          Khi nhai, nuốt, nói năng : tỉnh giác

          Đại, tiểu tiện, nhổ khạc : biết mình

              Như vậy Tỷ Kheo tâm minh

       Chánh niệm tỉnh giác, an bình biết bao.

     

          Với Giới uẩn thanh cao trân quý

          Với các căn nhiếp kỹ, hộ trì

              Chánh niệm tỉnh giác trí tri

       Thêm hạnh tri túc, còn gì quý hơn.

          Trang bị đủ những gì cao quý

          Vị ấy lựa vị trí lặng yên

              Như rừng tĩnh mịch, lâm viên

       Gốc cây, khe núi hoặc liền tha ma

 

          Thời ngọ thực đã qua, rửa bát

          Ngồi kiết già, an lạc, thẳng lưng

              An trú chánh niệm, lâng lâng

       Tham ái từ bỏ, thoát dần ái tham

          Bỏ sân hận, từ tâm thương xót

          Chúng hữu tình mỗi một cảnh riêng

 

              Từ bỏ hôn trầm, thụy miên

       Thoát ly khỏi chướng thụy miên, hôn trầm

          Giữ tịnh tâm, hướng về ánh sáng

          Cùng chánh niệm, tỉnh giác, tâm yên

              Gột rửa chúng, được an nhiên

       Từ bỏ trạo cử thì liền tịnh thân

          Hết nghi ngờ, phân vân lưỡng lự

          Gột rửa hết trạo cử, hôn trầm

              Gột rửa tham ái, hận sân

       Đối với thiện pháp, tinh cần hành mau.

          Năm triền cái chừng nào chưa diệt

          Vị Tỷ Kheo mãi miết tinh cần.

 

              Chừng nào khi quán tự thân

       Với năm triền-cái đã cần xả ly

          Do xả ly, tức thì hoan hỷ

          Do hoan hỷ, tâm được khinh an

              Lạc thọ sinh do khinh an

       Đạt được như thế, tâm an định liền

          Ly ác pháp, Tỷ Kheo ly dục

          Chứng, trú mục đệ Nhất Thiền tâm

              Trạng thái hỷ lạc tự tâm

       Sinh do ly dục, với Tầm, Tứ chuyên.

 

          Rồi diệt liền cả tầm và tứ

          Chứng đạt, trú Nhị Thiền tức thì

              Trạng thái không tầm, tứ gì

       Do định sanh, nội tĩnh thì nhất tâm,

          Rồi âm thầm ly hỷ trú xả,

          Chánh niệm đã tỉnh giác, cảm liền

              Sự lạc thọ mà Thánh hiền

      ‘Xả niệm lạc trú’ gọi riêng như vầy. 

          Chứng, trú ngay Tam Thiền tức khắc,

          Rồi xả lạc, xả khổ an hòa,

              Diệt cả hỷ ưu, vốn là

       Đã cảm thọ – Chứng, trú qua Tứ Thiền,

          Trạng thái yên, không khổ không lạc

          Xả niệm đạt thanh tịnh tròn đầy.

 

              Tôi luôn giác sát đêm ngày

       Với tâm định tĩnh thẳng ngay thực hành,

          Không cấu nhiễm, trong lành thuần tịnh

          Tâm tôi không còn dính não phiền,

              Nhu nhuyến, vững chắc an nhiên

       Bình thản như vậy, biết liền đinh ninh

          Liền hướng tâm của mình đến với

           LẬU TẬN THÔNG, dẫn tới biết rành

              Lậu Tận Trí, biết ngọn ngành

       Đây là sự Khổ, nguyên nhân đưa vào

          Đây Khổ Diệt, đường nào diệt khổ

          Biết như thật lậu hoặc loại này

              Nguyên nhân lậu hoặc là đây

       Diệt trừ lậu hoặc, biết ngay con đường

 

          Nhờ hiểu biết, tận tường nhận thức

          Tâm vị ấy rất mực sáng trong

              Dục-lậu, hữu-lậu thoát xong

       Thoát vô-minh-lậu, khỏi vòng trói trăn

          Liền hiểu rõ : Tự thân giải thoát

          Sanh đã tận, phạm hạnh đã thành

              Việc cần làm đã thực hành

       Sau đời hiện tại, Vô sanh hiển bày. 

 

          Chư Hiền-giả ! Do vầy được thấy

          Biết như vậy, đối với các thân

              Có nhận thức này và rằng

       Với tất cả tưởng ngoài phần ở đây

          Mạn tùy miên : ‘Ta đây rốt cuộc

          Là người làm, sở thuộc của ta

              Là người làm’. Khi hiểu ra

       Mạn tùy miên đó phải là diệt tan ”.

 

          Này Chúng Tăng ! Vị Tỷ Kheo ấy

          Cần tùy hỷ và hãy khen ngay

              Với lời : ‘Sa-Thú !’, ‘Lành thay !’

       Sau khi tán thán vị này, cần thêm :

 

        “ Thật lợi ích vững bền khôn tả !

          Thật lợi ích cho cả chúng tôi !

              Khi chúng tôi thấy một người

       Sống đời Phạm-hạnh sáng ngời biết bao

          Như Tôn-giả thanh cao sống thế ! ”.

 

          Nghe Thiện Thệ thuyết giảng như vầy

              Các Tỷ Kheo tại nơi này

       Hoan hỷ tín thọ lời Ngài Thế Tôn ./-

 

Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật  ( 3 L )

 

*   *

 

( Chấm dứt Kinh số 112 :  SÁU THANH TỊNH  –

CHABBISODHANA  Sutta )



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/11/2021(Xem: 18322)
Thư giản trong âm nhạc ... tăng nguồn năng lực Để xua tan não phiền hệ lụy chốn nhân gian Để trân quý kiếp người được có đủ giác quan Để đồng cảm chia sẻ .... tiếng hát cao vút Gợi nhớ đến Pháp học ...tâm thái hạnh phúc! Chỉ có trường đời ...tìm được giác ngộ mà thôi Đừng vội vã chạy theo ảo tưởng xa vời Luôn nhớ nghĩ Bồ đề tâm ....trong giấc mộng
08/11/2021(Xem: 9971)
Sách đọc ngàn quyển ...giúp ứng xử nhạy bén ! Huynh đệ đạo hữu ... ngày trước có duyên Gặp nhiều Phật tử tâm, tánh thiện hiền Mỗi mỗi người kiệt tác... tạo hoá vẽ ! Thơ văn xướng họa, đổi trao chia sẻ Nhận ra chí hướng lòng hoan hỷ vô biên Đồng hành thành tín nương tựa nhà thiền Kinh kệ sáng chiều công phu hạ thủ !!
07/11/2021(Xem: 9968)
Niềm an bình thoát ra khi lòng thanh tịnh, Phẩm chất tâm hồn vạn hữu bản lai đồng Êm đềm mát trong ...đáy sâu tĩnh lặng dòng sông Như biết rõ hướng đi, điểm phải đến ! Chữ Đức ...quan trọng khi vận hành sinh mệnh ! Hoà nhập không hoà tan, sinh hoạt hằng ngày Uyển chuyển linh động chấp nhận đổi thay Vai trò mẹ có 2 con kẻ bán ô, người bán nón .
06/11/2021(Xem: 28390)
Kinh Hoa Nghiêm là tên gọi tắt của bộ ‘Đại Phương Quảng Phật Hoa Nghiêm Kinh’ do Ngài Long Thọ Bồ tát viết ra vào thế kỷ thứ 2, tức khoảng 600 năm sau khi Đức Thích Ca Mâu Ni nhập diệt. Hoa Nghiêm (Avatamsaka) có nghĩa là đóa hoa tuyệt đẹp, thanh khiết. Phần Hán tự đã được dịch ra từ thế kỷ thứ 5, dưới ba hệ thống Bát Nhã (40 quyển), Giác Hiền (60 quyển) và Nan Đà (80 quyển) . Nhập-Pháp-Giới (Gandavyuha) là phẩm thứ 39 trong số 40 phẩm, cũng là phẩm dài nhất, tiêu biểu cho giáo lý căn bản của kinh Hoa Nghiêm nói riêng và Phật giáo Đại thừa nói chung, diễn tả con đường cầu đạo của ngài Thiện Tài Đồng Tử qua 52 vị Thiện Tri Thức dưới nhiều hình tướng, khởi đầu là ngài Văn Thù Sư Lợi, chư Thiên, Dạ thần, Tỳ kheo, Tỳ kheo ni, Đức Phật Di Lặc..., và cuối cùng là Ngài Phổ Hiền.
06/11/2021(Xem: 14587)
Chép lời kinh mượn khuôn trăng làm giấy, Cõi diêm phù đất vẽ dấu chân xưa Đức ân Người sóng vỗ pháp âm đưa Quy thân mạng mười phương con đảnh lễ.
05/11/2021(Xem: 30157)
Đại sư Ấn Quang nói: “Kẻ câu nệ vào Tích môn thì bảo: “Trong tất cả pháp, mỗi pháp đều sai khác”. Kẻ khéo nhìn sẽ nói: “Trong tất cả pháp, pháp pháp đều viên thông”. Như bốn cửa thành, gần cửa nào thời vào cửa ấy. Cửa tuy khác nhau, nhưng đều đưa vào một thành chẳng khác. Nếu biết ý này thì chẳng phải chỉ có những giáo lý rất sâu do chư Phật, chư Tổ đã nói mới là pháp để quy chân đạt bổn, minh tâm kiến tánh, mà hết thảy Ấm, Nhập, Xứ, Giới, Đại v.v... trong khắp thế gian cũng đều là pháp để quy chân đạt bổn, minh tâm kiến tánh! Mỗi một pháp cũng chính là chân, là bổn, là tâm, là tánh!”. Tập Lời Vàng (Gia Ngôn Lục) dù là toát yếu nhưng với một kẻ hậu học như tôi thì lại tự thấy mỗi mỗi câu nói của Đại Sư Ấn Quang đều bao hàm ý pháp, chỗ nào cũng cần phải học, chẳng thể đọc lướt qua nên phải dịch thuật đến ngàn ngàn câu kệ, hầu mong chuyển đạt lời lời ân cần tha thiết của Đại sư; chỉ để lại phần nói về các chính biến tại Trung Hoa, và những câu nói lập lại từ các bài giảng của Đại sư q
03/11/2021(Xem: 10828)
Trưởng thành khi Tâm có Đạo ! Này em ... Trưởng thành không liên quan gì đến tuổi ! Là khả năng buông bỏ ước vọng đảo điên Tự tin cương quyết điều chỉnh nỗi oan khiên Sẽ toả sáng được khí chất người có giáo dưỡng ! Tâm luôn có Đạo ... để lại ấn tượng ! Rất chân thành, khiêm nhượng biết cúi đầu Đồng cảm trong vấn đề tế nhị chuyên sâu Tích cực, năng động, thông minh luôn hoà nhã ! Vẻ đẹp tâm hồn ... biểu trưng được tất cả ! Không oán trách cuộc đời ... khí khái bao dung Này em ... Trưởng thành....ứng xử sâu sắc biết nhu, cương Ứng dụng tâm đạo vào cuộc sống ...Chánh niệm tỉnh giác ! Cuộc đời một chiều khó quay lại ... đừng để mất mát ! Chấp nhận cuộc đời ...như chiếc gương soi Hãy cười nhìn nó ... đáp trả lại nụ cười thôi ! Chỉ cần bấy nhiêu ... là trưởng thành em nhé !! Huệ Hương
02/11/2021(Xem: 10810)
Thiền trong mỗi lúc Tác giả: Tường Vân Nhân quả nghiệp duyên có ở đời Đừng làm xấu ác nhé người ơi Thiện lành gieo tạo vun bồi đức Quán triệt nội tâm sẽ thảnh thơi Tự tại thong dong từng bước chân Hành vi cử chỉ sáng trong ngần Thân đâu tâm đó đời thanh thản Chánh niệm thường xuyên giữa cõi trần Đi đứng nằm ngồi luôn nhẹ nhàng Tâm tư dừng lại chớ lang thang Bình an thẩm thấu từng hơi thở Thực tại thế nào biết rõ ràng Tỉnh thức nhận ra ngay hiện tiền Từ trong hơi thở rất bình yên Dù đời sóng gió luôn xao động Các pháp diệt sanh mỗi lúc thiền.
30/10/2021(Xem: 11684)
Hạnh phúc đến từ các giác quan ! Kính dâng Thầy bài thơ lấy ý từ chìa khoá vàng Thầy đã ban tặng " thu thúc lục căn ...luôn chánh niệm tỉnh giác " . Kính chúc sức khỏe Thầy, HH Ai cũng có quyền hạnh phúc ... nhưng đôi khi cần giới hạn ! Vì chúng thường đến từ các giác quan Chỉ cần Chánh niệm ...sẽ thư thái nhẹ nhàng Với nhiều loại hạnh phúc giản đơn , vô hại! Hạnh phúc chỉ đi liền khổ đau khi quá tải Bất cứ niềm vui nào ...phải biết chỗ nên dừng Chế ngự bản thân ... chớ kích đông điên khùng Niềm hạnh phúc an toàn ... .......thực sự xuất phát từ Trí Tuệ !
28/10/2021(Xem: 10296)
Lá đã chuyển màu nhưng chưa trọn vẹn Như đang còn hứa hẹn với thời gian Thì mưa rơi làm lá sớm phai tàn Đành im lặng không than không hờn trách.