Người Về (thơ)

27/04/202007:30(Xem: 9237)
Người Về (thơ)

HT Tue Sy 3




NGƯỜI VỀ

 

 

Trời rạng muôn phương với trăng sao

Đất rung bảy lần cùng núi rừng

Người về rực rỡ vườn tuệ giác

Thiên nhạc dặt dìu khúc xưng dương.

 

Trần gian thống khổ bao đời kiếp

Bảy bước đơm hoa mở đường về

Trí tuệ xua tan ngàn năm tối

Từ bi trải rộng vạn nẻo mê.

 

Thị hiện đi ngang đời tục lụy

Hóa độ hằng hà mộng phù sinh

Đại dương ảnh hiện trăng miên viễn

Dạt dào sóng vỗ nhịp vô thinh.

 

Từng đến từng đi từng lưu trú

Hay vẫn chưa từng với mộng trung (1)

Nhẹ cười phiêu diêu thân dặm lữ

Gậy trúc qua đường nghiêng bóng không.

 

Một thuở ngang về

Xôn xao cuộc thế

Căn nhà bốc lửa

Rường cột đổ nghiêng

Hớt hãi bầy đàn

Vẫn còn giành nhau ghế cao ghế thấp

Lặng nhìn thế sự trong đêm

Núi tuyết nghìn năm tịch mặc

Cánh phụng hoàng không lẫn giữa bầy quạ đen

Ôi đời, ôi thế nhân, hãy yên lòng tranh ngôi phù phiếm

Ta về đây không vì quyền chức, cao danh

Ta về đây mở một con đường

Con đường phủ nhận mọi con đường

Con đường cô liêu chỉ một hương vị

Tuyệt nhiên không lời

Bất động như như (2).

 

California, ngày 25 tháng 4 năm 2020

Kính dâng Thầy Tuệ Sỹ nhân mùa Phật Đản

Vĩnh Hảo

www.vinhhao.info

 

 

 

____________

 

(1) “Như lai giả, vô sở tùng lai, diệc vô sở khứ, cố danh Như lai” (Như lai ấy không từ đâu đến, cũng chẳng đi đâu, nên gọi là Như lai. - Kinh Kim Cang).

(2)“Vân hà vị nhân diễn thuyết? Bất thủ ư tướng, như như bất động” (Thế nào là vì người diễn nói? – Không chấp nơi tướng, như như bất động. – Kinh Kim Cang)

 
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
31/07/2011(Xem: 14742)
Xin gửi đến nhau tâm tình của người con Phật, khi chung quanh mây mù của lòng tham sân si còn dày đặc. Bàn tay, tấm lòng của chúng ta đến với nhau với tâm tư vì người, sẽ là những hạt tư lương đẹp tràn lan trên mọi nẽo đường vũ trụ, sẽ làm ấm lòng người và nước mắt có rơi, cũng chỉ là nước mắt của hạnh phúc, vì còn những con người vẫn mang tâm nguyện làm đẹp cuộc đời…
30/07/2011(Xem: 27745)
Tiếng chuông chùa mãi ngân vang, vào lúc buổi bình minh vừa thức giấc hay lúc chiều về, đem theo âm thanh ấm cúng, chan chứa tâm tình, lan rộng ra khắp không gian. Từ bao đời qua, tiếng chuông chùa trở thành nề nếp đẹp của văn hoá tâm linh cho mọi người, với nhịp khoan thai, nhịp nhàng, trong âm vang như chứa những niềm vui, hỷ lạc, một tấm lòng nào đó, khó diễn tả được.
26/07/2011(Xem: 13823)
Quán tưởng (thơ)
26/07/2011(Xem: 13653)
Chiều thăm điệu Hảo (thơ)
25/07/2011(Xem: 12867)
Tôi bước chân qua những phố phường Bụi trần uế tạp gót chân vương… Lòng chưa nhận định niềm Chơn Giả Cảnh hý trường hay bãi chiến trường? Mây quấn non sông hận ngút trời Ngàn năm oán khí vẫn chưa trôi… Danh từ “Dân Tộc” say binh lửa Máu lệ càng thêm ngập Biển Đời.
25/07/2011(Xem: 14093)
Những giọt huyết ngà (thơ khóc con)
24/07/2011(Xem: 13458)
Trầm mặc lầu hương (thơ)
23/07/2011(Xem: 13895)
Mưa rơi trong Chùa (thơ)
23/07/2011(Xem: 16712)
Khóc Cha (thơ)