Chân đất chân trần (thơ)

11/01/202018:28(Xem: 9591)
Chân đất chân trần (thơ)

su co quang tam-chan dat chan tran (1)su co quang tam-chan dat chan tran (2)

CHÂN ĐẤT CHÂN TRẦN


(Kính tặng Sư Cô Thích Nữ Quảng Tâm - "Đôi Chân Đất", một người xuất gia dành phần lớn thời gian để lội suối băng rừng, lặn lội đèo dốc, băng vượt đường đất nẻo xa bất kể mưa nắng đến với đồng bào nhọc nhằn nghèo khổ ở những vùng sâu vùng xa, Sư Cô cũng là nhịp cầu kết nối giữa những tấm lòng yêu thương đầy trắc ẩn của những người thiện nguyện và bà con hoạn nạn bệnh tật, những mảnh đời bé bỏng côi cút thiếu thốn vất vã ở các vùng cao nguyên đìu hiu rét buốt...)

 

Chân trần đạp núi băng nương
Tóe tươm máu đỏ bón ươm chồi mầm
Thiêng liêng tỏa ngát hương trầm
Bài ca ngất ngưỡng, chiêng cồng âm vang...

Chân trần thoăn thoắt dọc ngang
Oán hờn tan biến, lợi danh nát nhừ
An nhiên vượt thoát ngục tù
Đại ngàn hun hút như như mời chào...

Chân trần chân đất hư hao
Tâm ôm thiện nguyện ra vào tử sinh
Trầy vi tróc vẩy quên mình
Đỉnh non sương phủ nghe kinh bềnh bồng...

Chân trần mang dép tổ ong
Bè lau Sư Tổ
Cưỡi rồng đạp mây
Trợt nơi kia
Té nơi này
Nụ cười vẫn nở
Lành thay chân trần!

 

Cư sĩ Vĩnh Hữu

 




su co quang tam-chan dat chan tran (1)su co quang tam-chan dat chan tran (2)su co quang tam-chan dat chan tran (3)su co quang tam-chan dat chan tran (4)su co quang tam-chan dat chan tran (5)su co quang tam-chan dat chan tran (6)su co quang tam-chan dat chan tran (7)su co quang tam-chan dat chan tran (8)su co quang tam-chan dat chan tran (9)su co quang tam-chan dat chan tran (10)su co quang tam-chan dat chan tran (11)su co quang tam-chan dat chan tran (12)su co quang tam-chan dat chan tran (13)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/07/2011(Xem: 27764)
Tiếng chuông chùa mãi ngân vang, vào lúc buổi bình minh vừa thức giấc hay lúc chiều về, đem theo âm thanh ấm cúng, chan chứa tâm tình, lan rộng ra khắp không gian. Từ bao đời qua, tiếng chuông chùa trở thành nề nếp đẹp của văn hoá tâm linh cho mọi người, với nhịp khoan thai, nhịp nhàng, trong âm vang như chứa những niềm vui, hỷ lạc, một tấm lòng nào đó, khó diễn tả được.
26/07/2011(Xem: 13965)
Quán tưởng (thơ)
26/07/2011(Xem: 13763)
Chiều thăm điệu Hảo (thơ)
25/07/2011(Xem: 13014)
Tôi bước chân qua những phố phường Bụi trần uế tạp gót chân vương… Lòng chưa nhận định niềm Chơn Giả Cảnh hý trường hay bãi chiến trường? Mây quấn non sông hận ngút trời Ngàn năm oán khí vẫn chưa trôi… Danh từ “Dân Tộc” say binh lửa Máu lệ càng thêm ngập Biển Đời.
25/07/2011(Xem: 14235)
Những giọt huyết ngà (thơ khóc con)
24/07/2011(Xem: 13480)
Trầm mặc lầu hương (thơ)
23/07/2011(Xem: 14051)
Mưa rơi trong Chùa (thơ)
23/07/2011(Xem: 16864)
Khóc Cha (thơ)
23/07/2011(Xem: 14362)
Trời mưa sắc thuốc hầu Thầy (thơ)