Tản văn: Pháp Đăng

07/12/201922:25(Xem: 13731)
Tản văn: Pháp Đăng
vhưu 2
Tản văn: PHÁP ĐĂNG
Cuối năm, lên núi thăm Chùa Sắc Tứ Kim Sơn, hầu chuyện với Thầy trụ trì Thích Nguyên Minh, tôi được Thầy ban tặng một cuốn lịch để về treo đón năm mới Canh Tý 2020.
Mang lịch lên đài Quán Thế Âm lộ thiên, tôi ngồi lặng lẽ giữa khung cảnh im ắng tĩnh mịch mà lật giở từng tờ lịch để ngắm nghía nét họa chim hoa ong bướm, xem đọc và nghiền ngẫm từng câu chữ được thể hiện bằng thư pháp của Thiền sư Thích Nhất Hạnh...
Mang lịch về nhà, tôi kính cẩn treo lên trên vách bên trái gian thờ, thắp nén hương trầm, rồi dành mười phút ngồi tĩnh lặng bên dưới tôn tượng Bổn Sư niêm hoa vi tiếu...
Cuốn lịch 12 tờ giấy roki, được gấp lại với hai bìa dầy và cứng, đã được mở ra.
Hình dáng một cây đèn dầu hiển hiện trên vách.
Cây đèn dầu bình dân bình dị thân quen. Không phải là một cây đèn măng-xông (manchon), cũng không là đèn bão, đèn sạc pin, đèn sạc điện đắt tiền thời văn minh hiện đại, mà thật khiêm tốn mộc mạc khi chỉ là một cây đèn dầu. Thật ấn tượng, thích thú!
Tôi biết, tôi hiểu đó là ngọn đèn dầu đến từ thiền môn. Nhưng tôi không thích gọi là "Thiền Đăng", vì sẽ có sự uyển chuyển biến hóa của ngôn ngữ tiếng Việt qua nghệ thuật "nói lái" mà trở thành "Thằng Điên", hi ha hi hô... Vả lại, gọi là "Thiền Đăng" nghe có vẻ cao siêu quá, huyền bí huyền ảo quá, lại thấy xa xăm đâu đó trên mây trên trời mờ mờ mịt mịt, trong khi trước mắt ta đang là một ngọn đèn dầu gần gũi vô cùng. Nên tôi thích gọi đó là "Pháp Đăng", ngọn đèn được thắp sáng bằng pháp đạo soi rọi nẻo trần...
Pháp Phật nhiệm mầu. Nhiệm mầu ngay từ những câu chữ nét chân phương, những thanh âm nhẹ nhàng, những thông điệp chân chất, đọc sao thấy vậy, nghe đâu hiểu đó...
"Con đã về từng bước chân thanh thản"
"Hạnh phúc của ba má là gia tài quý nhất mà ba má để lại cho chúng con"
"Quẳng gánh lo đi"
"Buông bỏ được thì có hạnh phúc tức thì"
"Nghe bằng âm từ bi"
"Có bùn mới có sen"...
Xin cảm ơn Bùn, cảm ơn hôi tanh, cảm ơn chướng duyên, cảm ơn đau khổ... Thơ rằng:
Có Đời mới có Đạo soi
Không Đời thì Đạo trưng chơi khỏi dùng
Có Sen nhờ có vũng Bùn
Không Bùn sao có sắc hương Sen đài?
Có Bùn mới thấy xấu sai
Bùn tanh Bùn sệch thiệt thòi tên kêu
Sen tên thánh thiện mỹ miều
Thơm xinh được biết bao nhiêu nhờ Bùn
Đời lao đao với vô thường
Giữa Bùn mà sống xin đừng bi quan
Đời là bể khổ mênh mang
Làm hoa Sen trắng hồng vàng thanh cao
Cảm ơn Bùn đã tanh tao
Cho Sen xinh đẹp, ngạt ngào hương đưa
Cho Sen thơm ngát cõi Chùa...
Cư sĩ Vĩnh Hữu

vhưu 3

vhưu 1

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/10/2021(Xem: 8981)
Lá đã chuyển màu nhưng chưa trọn vẹn Như đang còn hứa hẹn với thời gian Thì mưa rơi làm lá sớm phai tàn Đành im lặng không than không hờn trách.
25/10/2021(Xem: 9544)
Kính dâng Thầy bài thơ khi học về Chánh kiến là phải có cái nhìn đúng với chánh pháp là phải thấy vô thường, vô ngã và khổ để rồi diệt cái cái nhân làm cho mình khổ ...Đó là Vô minh và Ái dục mà vô minh lại đến từ mọi sự chấp thủ do tập khí , thói quen lâu ngày làm thành kiết sử . Vì vậy chúng sinh mãi mãi là phàm phu nếu không chịu tu tập để nhìn ra sự thật ( chân đế) . Kính đảnh lễ Thầy và kính tri ân Thầy về những bài pháp thoại Tổ Sư Thiền đã làm nhân cho sự hiểu biết của con rõ ràng hơn trong những bài kinh Trung Bộ từ kim ngôn Phật thuyết được ghi lại. Kính chúc sức khỏe Thầy, HH Có khi ....phải thất bại nhiều lần mới trải nghiêm được ! Phải biết TẤN, THỐI khi sống giữa thế gian Vì mọi vấn đề gắn kết chặt chẽ tương quan Học được " THẾ SỰ MÔN TRUNG BẤT XẢ NHẤT PHÁP ! **
25/10/2021(Xem: 9572)
Bức tượng gỗ Thơ: Hoang Phong Diễn ngâm: Bảo Cường Trên bệ, bức tượng Bụt ngồi im, Tôi nghe âm vang từng thớ gỗ, Có tiếng chim trong rừng, Cả tiếng rì rào của lá, Thì thầm, tiếng hẹn hò của sâu.
24/10/2021(Xem: 13111)
Bài pháp thoại về Kinh Tiểu Sư Tử Hống Dù chưa phải Tăng Ni... Mười tám giờ chú tâm lắng nghe sẽ liễu tri Nhận ra cần thiết... tìm đúng phương tiện thích nghi Làm sao để Văn, Tư, Tu thực hành chuyên nhất ? Được vào nhà Tam Bảo... ...cần tiếng Sư tử hống như Phật ! Phải có Chánh kiến của một bậc sa môn Đạt được cứu cánh ... giáo lý học, hành phải chuyên, ôn Có trí tuệ như Phật ... vô sanh, giải thoát !
23/10/2021(Xem: 7592)
Một đoàn ca kịch nước kia Năm nay trình diễn phải đi xa nhà Chỉ vì nạn đói xảy ra Ở trong nước họ thật là nguy tai Đoàn đành đi ra nước ngoài Đường đi trắc trở chông gai vô vàn
23/10/2021(Xem: 7403)
Có người mắc bệnh dây dưa Rất là trầm trọng, quá ư lâu ngày Nên mời thầy thuốc thật hay Đến nhờ xem mạch. Ông thầy phán luôn: “Anh nên ăn thịt gà con Bệnh thời thuyên giảm chẳng còn ngại chi.”
22/10/2021(Xem: 13976)
Trong thế giới muôn loài của thiên nhiên cẩm tú nầy, chắc chỉ có loài chim yến trong vòng sống cuộc đời ngắn ngủi với tình yêu chung thủy đẹp đẽ nhất, xứng đáng là biểu tượng của tình yêu hạnh phúc mùa xuân!
21/10/2021(Xem: 12325)
Kính chúc mừng Giảng Sư TT.Thích Nguyên Tạng vừa đạt mốc kỷ lục với 300 bài pháp thoại online trong mùa đại dịch ( 20/5/2020-21/10/2021 ) Hôm nay sau 11:59 pm lệnh lockdown được gỡ bỏ !! Thành phố Melbourne 262 ngày ... ......kỷ lục thế giới chẳng ai mong Thế nhưng Đạo tràng online hạnh phúc ấm lòng Được Giảng Sư TT Thích Nguyên Tạng .....truyền trao tâm huyết đúng 300 bài pháp thoại ! Kính tán dương chúc mừng Ngài ...biện tài vô ngại Tác Như Lai Sứ ... từ bi bình đẳng thêm ...trí vô sư Mỗi một ý nghĩa bài pháp chỉ nẻo đến ...Chân Như Từ lời dạy Đức Phật trong Kim Cang Bát Nhã !!! Đó là : “Nhất thiết hữu vi pháp, Như mộng, huyễn, bào, ảnh, Như lộ diệc như điện, Ưng tác như thị quán.” Dịch nghĩa: Tất cả pháp hữu vi, Như mộng, huyễn, bọt, bóng, Như sương, như chớp loé, Hãy quán chiếu như thế. Và CHẤP CÓ , CHẤP KHÔNG cực đoan ... nên buông xả Trích bài kệ được Giảng Sư nhắc nhở nhiều lần Chớ chấp có, phủ nhận không, .....
18/10/2021(Xem: 15646)
Học giả- Hành giả. Người học thức-Người Vô Học Bài kinh Trung Bộ nào ... Phật đều chỉ dạy : Người tu cần nhất ...thanh lọc nội tâm Còn chúng sanh luân hồi ... vì uế nhiễm bụi trần Trả nghiệp cũ chưa xong .. nghiệp thiện mới nào trọn vẹn ?
16/10/2021(Xem: 9310)
Từng đợt xô nhau dưới mái hiên Giọt buồn, giọt khổ cứ triền miên Mưa như gieo rắc sầu nhân thế Điêu đứng từng cơn mọi ưu phiền