Truyện thơ: Đẹp Gái

05/12/201913:17(Xem: 10936)
Truyện thơ: Đẹp Gái
indian elephant_1

ĐẸP GÁI

 

Thành Ba La Nại thuở xưa

Có chàng voi được nhà vua cưng chiều

Chàng voi tính tốt đủ điều

Hiền lành, tuân lệnh, đáng yêu vô cùng,

Ngoài ra voi đẹp lạ lùng

So cùng  với mỹ nhân không thua gì

Mặt voi nhan sắc khỏi chê

Gọi voi "đẹp gái" còn chi đúng bằng.

Một đêm thanh vắng không trăng

Có bầy trộm cướp trong làng họp đây

Cạnh chuồng voi, dưới hàng cây

Chúng bàn kế hoạch cướp ngày, cướp đêm

Khoe khoang thành tích chẳng quên

Bạo hành, giết chóc nhiều phen hung tàn

Nạn nhân rên xiết than van

Bọn này chẳng động tâm can chút nào

Các lời độc ác tuôn trào

Xiết bao tàn nhẫn, xiết bao dữ dằn

Như mong cho các nạn nhân

Tăng niềm run sợ, thêm phần hoảng kinh.

Đêm khuya yên tĩnh chung quanh

Chàng voi rảnh rỗi một mình lắng nghe

Lọt tai bao chuyện gớm ghê

Ngàn phần ác đức, trăm bề bất nhân

Chàng nghe kỹ lưỡng vô ngần

Và rồi ghi nhớ chẳng cần nghĩ suy

Từ lâu khuất phục quyền uy

Thầy ra mệnh lệnh voi thì theo thôi,

Đêm nay nghe vọng tiếng người

Chàng voi chất phát nghĩ lời bên tai

Là lời thầy dạy chẳng sai

Nên voi dự tính nay mai thi hành.

*

Vài đêm nghe chuyện trôi nhanh

Chàng voi nay đã trở thành nhập tâm

Nghĩ mình cũng phải bất nhân

Ra tay cứng rắn bạo tàn như ai.

Một hôm quản tượng tới nơi

Là người huấn luyện lâu đời của voi

Thường dạy dỗ, mãi trông coi

Cận kề thân thiết bao hồi bên nhau

Voi giờ đen tối trong đầu

Điều hay, lẽ phải còn đâu nhớ gì

Nhớ toàn chuyện độc ác kia

Mà quân trộm cướp thầm thì đêm qua

Thế là tính ác lộ ra

Tấn công quản tượng thật là ác tâm

Lấy vòi quấn chặt quanh thân

Bóp cho nghẹt thở rồi chân dẫm nghiền

Dã man, tàn bạo, cuồng điên

Khiến cho quản tượng chết liền tại đây

Rồi voi lại tóm bắt ngay

Hai người phụ tá cũng hay cận kề

Và lần lượt giết gớm ghê

Y như giết quản tượng kia mới rồi.

Kinh thành rối loạn khắp nơi

Xôn xao nghe được tin voi điên cuồng

Một thời "đẹp gái" dễ thương

Giờ đây giết chóc chẳng nương mạng người

Bà con than khổ kêu trời

Tìm vua cầu cứu, thốt lời than van.

*

Nhà vua bèn mời vị quan

Rành về súc vật, giỏi giang lâu rồi

Tới nơi vua thuật đầu đuôi

Sai quan tìm hiểu xem voi thế nào.

Ghé chuồng voi quan thì thào

Chuyện trò êm dịu, ngọt ngào với voi

Lời hiền như gió êm xuôi

Khiến voi nghe chuyện xong rồi dịu đi

Quan xem xét thấy voi kia

Hoàn toàn mạnh khoẻ có chi bệnh tình

Khi quan nói giọng hiền lành

Hình như voi thích âm thanh dịu hiền

Vểnh tai nghe, mắt lim dim

Nên quan suy đoán ra thêm một điều:

"Chắc voi mù quáng làm theo

Những lời bạo động gây nhiều tang thương

Hành vi tàn ác bất thường

Của người voi tưởng hiền lương bậc thầy"

Hỏi thăm lính gác tại đây

Quan nghe họ báo cho hay ngọn ngành:

"Vài tuần nay giữa đêm thanh

Có bầy trộm cướp ẩn quanh chuồng này

Dữ dằn, hung hãn mặt mày

Bọn tôi không dám ra tay đối đầu,

Chúng bàn chuyện ác cùng nhau

Chắc voi nghe lọt trước sau mọi lời

Rồi tiêm nhiễm thói xấu thôi!"

Quan bèn trở lại lâu đài nhà vua

Đầu đuôi mọi chuyện trình thưa

Nhà vua nghe nói rất ư bàng hoàng

Không ngờ voi quý cung vàng

Giờ đây học thói của phường sát nhân

Vua bèn hỏi ý kiến quan,

Quan thưa trước hết là cần đổi thay

Thay quân gian bằng người ngay

Đưa thầy tu tới chốn này cạnh voi

Gửi người hiền đức mà thôi

Tính thời lương thiện, lời thời dịu êm

Có tâm địa tốt vô biên

Những lời họ nói tất nhiên tốt lành

Đầy thiện tâm, thắm đạo tình

Từ bi, hỷ xả đã thành nếp quen.

Chương trình đem thực hiện liền

Voi kia được kề cận bên người hiền

Được nghe chuyện tốt vài đêm

Giờ đây bỗng lại trở nên hiền từ

Và còn thuần tính hơn xưa

Ông quan mừng rỡ báo vua tỏ tường:

"Voi bây giờ quá hiền lương

Như cừu non lứa tuổi đương rỡn đùa

Rất dễ thương, rất đáng ưa

Quả là vô hại, không như thuở nào!"

Vua bèn phán: "Thật lành sao

Đúng là gần mực thế nào cũng đen

Gần đèn thì sẽ sáng lên

Thần dân ghi nhớ! Chớ quên điều này!"

Vua thầm nghĩ cũng lạ thay

Ông quan thật giỏi, thật hay tuyệt vời

Hình như đọc được ý voi

Đoán ra tư tưởng của loài vật kia

Quả là hiếm có kể chi

Vua bèn ban thưởng! Còn gì vui hơn!

*

NHẬN DIỆN TIỀN THÂN:

Ông quan giỏi về súc vật là tiền thân Đức Phật.

Vua là Ananda.

*

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(thi hóa, phỏng dịch theo bản văn xuôi LADY FACE

của Ven. Kurunegoda Piyatissa & Tod Anderson)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/09/2010(Xem: 14458)
Mười con nhạn trắng về tha Như Lai thường trụ trên tà áo xuân Vai nghiêng nghiêng suối tơ huyền Đôi gò đào nở trên miền tuyết thơm
08/09/2010(Xem: 14155)
Nắng Sài gòn anh đi mà chợt mát bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng
06/09/2010(Xem: 23594)
Văn Tế Thiên Thái Trí Giả Tác giả Đại Sư Tuân Thức Việt dịch: Từ Hoa Nhất Tuệ Tâm *** 1. Nhất tâm đảnh lễ Thiên Thai Trí Giả trong núi Đại Tô tu Tam Muội Pháp Hoa Tâm tâm tịnh thường lại qua pháp giới Như mặt nhật trên không chẳng trụ không Ba ngàn thật tướng tức khắc viên thông Tám vạn trần lao đều đồng chân tịnh. Xưa hội kiến Linh Sơn còn hoài niệm Nay toàn thân bảo tháp thấy rõ ràng Nếu chẳng cùng sư Nam Nhạc tương phùng Ai biết được tướng thâm sâu thiền định?
06/09/2010(Xem: 18305)
Trước khi viết loạt bài thơ trong phần 1 (Hương Đạo Pháp) của thi tập này, tôi đã có gần 900 bài thơ, xoay quanh các đề tài như quê hương đất nước, lịch sử, địa lý, giáo dục, cuộc sống hiện thực, triết lý sắc không, nhân sinh quan - vũ trụ quan Phật giáo, xưng tán Phật và Bồ-tát….. Tôi đang tạm thời dừng lại công việc sáng tác và chuẩn bị làm một số công việc chuyên và không chuyên khác. Nhưng chợt nhớ lại nhiều năm trước đây, thỉnh thoảng có trao đổi với vài vị thân, quen, những người đã đọc gần hết thơ tôi. Họ nói, trong số gần 900 bài thơ đã đọc qua, tuy cũng có nhiều bài khuyến tu, nhiều bài mang tính giáo lý sâu sắc, có khả năng tịnh hóa lòng người, tuy nhiên những bài đó nằm tản mạn chưa tập trung. Hơn nữa cũng cần một loạt bài có nội dung giáo lý căn bản với thuật ngữ, danh từ, pháp số thông dụng, nếu có thể cho thành một tập riêng biệt thì càng tốt.
06/09/2010(Xem: 14339)
Phù Sinh Nhiễm Thể Ca, TNT Mặc Giang
06/09/2010(Xem: 18781)
Mùa hạ mà hơi lạnh xông ướp cả gian phòng. Tắt điện, thắp lên ngọn bạch lạp cắm vào một quả thông, nhựa sống vẫn còn mơn man đâu đây, nồng nàn. Mấy mươi năm hiên ngang sừng sững, một cơn bão thổi qua, thông bật gốc ngã quỵ, vương vãi xác xơ. Có gì tồn tại mãi đâu! Rồi tất cả, cũng bị thiêu rụi như ngọn bạch lạp đang cháy dỡ…
06/09/2010(Xem: 20876)
Được sinh ra, lớn lên, đi vào trường học, đi vào trường đời, rồi dong ruổi muôn phương, và dù có ra sao, Quê Hương vẫn Còn Đó ! Từ thuở phôi sinh xuất hiện Lạc Hồng, Hùng Vương - Văn Lang, xuyên qua chiều dài lịch sử, cấu thành mảnh dư đồ Chữ S, với Bắc Nam Trung gấm vóc, với núi non hùng vĩ, biển rộng sông dài, với những tên gọi thân yêu Huế - Sài Gòn - Hà Nội, với từng thời kỳ dù có qua đi, không gian dù có biến đổi, và dù cho vật đổi sao dời, Quê Hương vẫn Còn Đó !
06/09/2010(Xem: 19908)
Người phương tây thường nói “trẻ ước mơ, già hoài niệm”, nhưng sau khi đọc xong tập thơ Hành Trình Quê Mẹ, tôi thấy tác giả, một nhà thơ ở tuổi tri thiên mạng, nhưng lại luôn ghi lòng tạc dạ, nâng niu trân trọng các giá trị được tài bồi bởi tiền nhân; tác giả còn hoài bảo, mơ vọng một hướng sống thiết thực cho người Việt Nam nói chung. Với Mặc Giang, hoài niệm và ước mơ nào có hạn cuộc bởi tuổi tác. Hoài niệm và ước mơ ấy đã trở thành chất liệu tài bồi cho dòng thơ với chủ đề Hành Trình Quê Mẹ tuôn chảy không mỏi mệt, để nguồn thơ của thi nhân vốn nhào nặn từ cuộc sống, trở lại phụng sự cuộc sống ấy, trở thành niềm tự hào kiêu hãnh của trào lưu thi ca hiện đại.
06/09/2010(Xem: 23397)
Qua năm mươi năm, tiếp bước tiền nhân tôi trót vào con đường khảo cứu lịch sử văn học dân tộc. Tôi đã đọc rất nhiều thơ và cũng làm được một số việc cho các thế hệ thơ ca. Nhưng khi may mắn được đọc tập thơ Quê Hương Nguồn Cội (và khoảng 650 bài khác nữa) của nhà thơ Mặc Giang, một tập thơ chan chứa tình quê hương dân tộc, với tâm hồn bao la, sâu rộng bằng trái tim và dòng máu của người Việt Nam, tập thơ đã làm cho tôi hòa đồng trong tác phẩm không còn phân biệt được tâm tư và cảm giác của mình và chỉ còn là một con tim, một dòng máu chung của dân tộc trộn lẫn vào sự cấu tạo chung trải qua mấy ngàn năm lịch sử của núi sông.
06/09/2010(Xem: 17630)
Nhịp Bước Đăng Trình, TNT Mặc Giang