Truyện thơ: Đẹp Gái

05/12/201913:17(Xem: 10632)
Truyện thơ: Đẹp Gái
indian elephant_1

ĐẸP GÁI

 

Thành Ba La Nại thuở xưa

Có chàng voi được nhà vua cưng chiều

Chàng voi tính tốt đủ điều

Hiền lành, tuân lệnh, đáng yêu vô cùng,

Ngoài ra voi đẹp lạ lùng

So cùng  với mỹ nhân không thua gì

Mặt voi nhan sắc khỏi chê

Gọi voi "đẹp gái" còn chi đúng bằng.

Một đêm thanh vắng không trăng

Có bầy trộm cướp trong làng họp đây

Cạnh chuồng voi, dưới hàng cây

Chúng bàn kế hoạch cướp ngày, cướp đêm

Khoe khoang thành tích chẳng quên

Bạo hành, giết chóc nhiều phen hung tàn

Nạn nhân rên xiết than van

Bọn này chẳng động tâm can chút nào

Các lời độc ác tuôn trào

Xiết bao tàn nhẫn, xiết bao dữ dằn

Như mong cho các nạn nhân

Tăng niềm run sợ, thêm phần hoảng kinh.

Đêm khuya yên tĩnh chung quanh

Chàng voi rảnh rỗi một mình lắng nghe

Lọt tai bao chuyện gớm ghê

Ngàn phần ác đức, trăm bề bất nhân

Chàng nghe kỹ lưỡng vô ngần

Và rồi ghi nhớ chẳng cần nghĩ suy

Từ lâu khuất phục quyền uy

Thầy ra mệnh lệnh voi thì theo thôi,

Đêm nay nghe vọng tiếng người

Chàng voi chất phát nghĩ lời bên tai

Là lời thầy dạy chẳng sai

Nên voi dự tính nay mai thi hành.

*

Vài đêm nghe chuyện trôi nhanh

Chàng voi nay đã trở thành nhập tâm

Nghĩ mình cũng phải bất nhân

Ra tay cứng rắn bạo tàn như ai.

Một hôm quản tượng tới nơi

Là người huấn luyện lâu đời của voi

Thường dạy dỗ, mãi trông coi

Cận kề thân thiết bao hồi bên nhau

Voi giờ đen tối trong đầu

Điều hay, lẽ phải còn đâu nhớ gì

Nhớ toàn chuyện độc ác kia

Mà quân trộm cướp thầm thì đêm qua

Thế là tính ác lộ ra

Tấn công quản tượng thật là ác tâm

Lấy vòi quấn chặt quanh thân

Bóp cho nghẹt thở rồi chân dẫm nghiền

Dã man, tàn bạo, cuồng điên

Khiến cho quản tượng chết liền tại đây

Rồi voi lại tóm bắt ngay

Hai người phụ tá cũng hay cận kề

Và lần lượt giết gớm ghê

Y như giết quản tượng kia mới rồi.

Kinh thành rối loạn khắp nơi

Xôn xao nghe được tin voi điên cuồng

Một thời "đẹp gái" dễ thương

Giờ đây giết chóc chẳng nương mạng người

Bà con than khổ kêu trời

Tìm vua cầu cứu, thốt lời than van.

*

Nhà vua bèn mời vị quan

Rành về súc vật, giỏi giang lâu rồi

Tới nơi vua thuật đầu đuôi

Sai quan tìm hiểu xem voi thế nào.

Ghé chuồng voi quan thì thào

Chuyện trò êm dịu, ngọt ngào với voi

Lời hiền như gió êm xuôi

Khiến voi nghe chuyện xong rồi dịu đi

Quan xem xét thấy voi kia

Hoàn toàn mạnh khoẻ có chi bệnh tình

Khi quan nói giọng hiền lành

Hình như voi thích âm thanh dịu hiền

Vểnh tai nghe, mắt lim dim

Nên quan suy đoán ra thêm một điều:

"Chắc voi mù quáng làm theo

Những lời bạo động gây nhiều tang thương

Hành vi tàn ác bất thường

Của người voi tưởng hiền lương bậc thầy"

Hỏi thăm lính gác tại đây

Quan nghe họ báo cho hay ngọn ngành:

"Vài tuần nay giữa đêm thanh

Có bầy trộm cướp ẩn quanh chuồng này

Dữ dằn, hung hãn mặt mày

Bọn tôi không dám ra tay đối đầu,

Chúng bàn chuyện ác cùng nhau

Chắc voi nghe lọt trước sau mọi lời

Rồi tiêm nhiễm thói xấu thôi!"

Quan bèn trở lại lâu đài nhà vua

Đầu đuôi mọi chuyện trình thưa

Nhà vua nghe nói rất ư bàng hoàng

Không ngờ voi quý cung vàng

Giờ đây học thói của phường sát nhân

Vua bèn hỏi ý kiến quan,

Quan thưa trước hết là cần đổi thay

Thay quân gian bằng người ngay

Đưa thầy tu tới chốn này cạnh voi

Gửi người hiền đức mà thôi

Tính thời lương thiện, lời thời dịu êm

Có tâm địa tốt vô biên

Những lời họ nói tất nhiên tốt lành

Đầy thiện tâm, thắm đạo tình

Từ bi, hỷ xả đã thành nếp quen.

Chương trình đem thực hiện liền

Voi kia được kề cận bên người hiền

Được nghe chuyện tốt vài đêm

Giờ đây bỗng lại trở nên hiền từ

Và còn thuần tính hơn xưa

Ông quan mừng rỡ báo vua tỏ tường:

"Voi bây giờ quá hiền lương

Như cừu non lứa tuổi đương rỡn đùa

Rất dễ thương, rất đáng ưa

Quả là vô hại, không như thuở nào!"

Vua bèn phán: "Thật lành sao

Đúng là gần mực thế nào cũng đen

Gần đèn thì sẽ sáng lên

Thần dân ghi nhớ! Chớ quên điều này!"

Vua thầm nghĩ cũng lạ thay

Ông quan thật giỏi, thật hay tuyệt vời

Hình như đọc được ý voi

Đoán ra tư tưởng của loài vật kia

Quả là hiếm có kể chi

Vua bèn ban thưởng! Còn gì vui hơn!

*

NHẬN DIỆN TIỀN THÂN:

Ông quan giỏi về súc vật là tiền thân Đức Phật.

Vua là Ananda.

*

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(thi hóa, phỏng dịch theo bản văn xuôi LADY FACE

của Ven. Kurunegoda Piyatissa & Tod Anderson)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18/03/2026(Xem: 1004)
Ở đây có một ngôi chùa Có vườn cỏ biếc bốn mùa yên an Tùng reo suối nước nhẹ nhàng Chuông ngân thanh thoát khói trầm thoảng bay Đào hồng nở thắm trên cây Xuân về vẻ đẹp khiến say lòng người Trăng vàng tỏa sáng nơi nơi Tòa sen Phật ngự cứu đời trầm luân Nụ cười thanh thản vô vàn Pháp mầu lan tỏa hào quang rạng ngời
18/03/2026(Xem: 1002)
Nhìn lá vàng rơi rơi Biết vạn vật vô thường Ngắm đóa hoa tươi nở Thấy rõ pháp duyên sanh. Thương cánh nhạn lạc đàn Kêu vang giữa trời xanh Thân phận ta nào khác Lạc lối xa cội nguồn.
18/03/2026(Xem: 1206)
Mãi miết bon chen theo trần gian hư vọng Quên mất hoàng hôn đã phủ mái đầu thưa Cái Tôi khổng lồ vẫn bám mãi dây dưa Khiến trở thành tù nhân trong chiếc lồng tri thức!
16/03/2026(Xem: 1548)
Khi biết rằng danh vọng sẽ qua, ký ức rồi phai thân người cũng trở về đất! Biết đời như áng mây trôi, nên trân quý từng khoảnh khắc đang lúc ở thế gian. Bạn. ơi , hãy nhẹ nhàng với cuộc đời mà chẳng chút bi quan Cứ sống ngay thẳng với lòng tốt , sự chân thành Và điều còn lại trở nên rất giản dị:!
13/03/2026(Xem: 1073)
Tri ân tất cả cõi này Tri ân cha mẹ bạn Thầy dạy khuyên Tri ân Tam Bảo của Thiền Tri ân đất nước Tổ tiên cội nguồn Tri ân những chuyện vui buồn Tri ân mọi sự vẫn luôn thạnh hành Tri ân các loại chúng sanh Tri ân hết những duyên lành diễn ra
13/03/2026(Xem: 1577)
“Đời người như áng mây trôi bồng bềnh giữa hư không. Biết buông nhẹ giữa nhân gian, để mai này thong dong trở về với mênh mông.” Có những lúc giữa dòng đời tất bật, ta bỗng dừng lại và tự hỏi: rốt cuộc mình đến với thế gian này để làm gì? rồi mai này sẽ đi về đâu? Bao năm tháng mải miết chạy theo danh lợi, tình tiền, hơn thua, được mất… đến khi ngoảnh lại mới thấy tất cả chỉ như một giấc mộng dài. Những điều từng khiến ta vui buồn, giận hờn hay tiếc nuối, rồi cũng sẽ lặng lẽ trôi qua như áng mây bay cuối trời.
10/03/2026(Xem: 1688)
Tình hình chiến tranh bây giờ khó làm chúng ta hình dung về một Iran cổ đại nơi được nghe kể về những cổ tích thơ mộng, nơi các nhân vật mang tâm hồn Bồ Tát bước ra từ sương khói của truyện Ngàn Lẻ Một Đêm. Chúng ta cũng sẽ kinh ngạc khi nhớ rằng lịch sử đã từng có các nhà thơ sáng tác trong ngôn ngữ Ba Tư cổ đại (Persian: Farsi), tiền thân của tiếng Iran hiện nay, hay và thâm sâu tới mức không dễ có bao nhiêu thi sĩ hiện nay bước tới mép bờ giấy mực của họ. Và bạn sẽ thấy truyện võ hiệp Kim Dung cũng đã từng lấy một mảng Minh Giáo của Iran cổ đại rất mực từ bi và khắt khe – nơi tu sĩ phải sống độc thân, khổ hạnh, bất bạo động, ăn chay, không rượu thịt -- để chế biến thành cảm hứng văn học, nơi các truyền nhân đều lãng mạn và võ học phi thường như Trương Vô Kỵ, Dương Tiêu...
10/03/2026(Xem: 1788)
Chia tay bước tiếp đường dài Tự mình lựa chọn tương lai vững vàng Đi tìm tâm niệm lạc quan Cậy nhờ nương tựa là ngàn mối nguy. Chia tay xa nghiệp sân si Đến gần hạnh nguyện từ bi đêm ngày Chẳng còn phiền lụy hôm mai Rõ ràng an lạc dưới ngay chân mình.
10/03/2026(Xem: 1816)
Chi tiết về Tứ Bất Hoại Tịnh: Bất hoại tịnh đối với Phật (Phật bất hoại tịnh): Niềm tin vững chắc vào sự giác ngộ, các công hạnh và trí tuệ của Đức Phật. Bất hoại tịnh đối với Pháp (Pháp bất hoại tịnh): Niềm tin vào giáo pháp chân lý mà Đức Phật truyền dạy, giúp mang lại an lạc và giải thoát. Bất hoại tịnh đối với Tăng (Tăng bất hoại tịnh): Niềm tin vào cộng đồng tăng chúng tu hành chân chính, sống đúng chánh pháp. Thành tựu Thánh giới (Giới bất hoại tịnh): Giữ gìn các quy tắc đạo đức (như ngũ giới) một cách kiên định, thanh tịnh, không vi phạm
10/03/2026(Xem: 2245)
Kính bạch Thầy Thật là một trùng hợp cho con, khi nghe các pháp thoại gần đây theo các bài giảng của Đức Đạt Lai Lạt Ma được nhiều kênh thu lại và post trên YouTube, con đã gặp các tiêu đề như sau : “Cái Tôi không phải là bạn “ “Thấy rõ cái Tôi- tiến đến Vô Ngã “ Ta là ai? “Cái Tôi càng lớn, khổ đau càng nhiều “