hoasen1

TÂM TƯ

Vì  đau bút gãy bỏ thi đàn

Nghiệp chướng u buồn cũng phải mang

Đã biết tinh thần luôn ở lại

Nên nhìn thể xác sẽ lìa tan

Lau tờ kỷ niệm thời trai tráng

Chuốt chữ phong trần thuở dọc ngang

Chợt thấy vô thường đang gõ cửa

Còn lay thức dậy để nâng vần

Như Thị -LĐM


hoasen2

BÀI HỌA

TÂM SỰ

Đêm sâu dạ cảm  nẫu cung đàn

Chín rạn hai vai nợ nặng mang !

Khai nụ lộc đài thân khởi sắc

Chôn mùa sương gió bóng lòa tan.

Thung dung vóc hạc quên sầu muộn

Thơi thảnh hồn hoa mặc trái ngang !

Sinh,lão,...với ai đời chẳng vậy

Tương liên thi tửu xổng đôi vần.

30-8-2019-Nguyễn Huy Khôi

hoa_sen

TỰ SỰ

Mộng gởi suông theo tiếng gió đàn
Gánh sầu trĩu nặng vẫn đa mang
Con tằm mãi kiếp tơ ràng buộc
Nghiệp mệnh đang hồi xác rã tan
Kỷ niệm vơi đầy bao lổn ngổn
Canh đời bừa bộn mấy lang ngang
Đường về mộ địa thơ còn vướng
Chút khói hoàng hôn mượn chép vần
Lý Đức Quỳnh

hoasen4

GỌI HỒN THƠ

Tơ vẫn rung trên những phiếm đàn

Từng lời thầm lặng giữa mênh mang

Cõi riêng ấm lạnh về heo hút
Tâm sự vơi đầy rụng tác tan

Cứ tưởng yên rồi thêm bạn mới

Nào ngờ loạn tới chặn đời ngang

Văn chương đôi lúc thay tri kỷ

Gọi mãi hồn thơ thả mấy vần...

Hawthorne  29 - 8 - 2019

CAO MỴ NHÂN

hoasen1a

CHÁNH NIỆM

Có phải bài ca lạc phím đàn?

Nghe lời tâm sự lắm niềm mang!

Vườn thơ mãi ước người thăm hỏi

Tứ đại khôn màng cảnh hợp tan

Mấy bữa đâu ngờ tim bối rối

Bao lần chẳng tỏ thói nghênh ngang

Tuyệt vời an trú trong hơi thở

Lãm Nguyệt từ đây gửi gắm vần!

Như Thu

hoasen-quangduc_tg

MỘT ĐỜI THI CA

Thương người thi sĩ nợ văn đàn

Khi nghiệp bút nghiên đã trót mang

Nằm viện vẫn lo Hiên Nguyệt vắng

Rời thơ cứ sợ mảnh hồn tan

Tâm tư vấn vít dòng ghi dọc

Trang giấy ngoằn ngoèo chữ viết ngang

Vừa ngớt bệnh tình, vui xướng họa

Đường thi sáng đẹp ý, thanh, vần.

Sông Thu

hoa_sen (4)

TÂM TƯ

Phân phất mành tương ngọn gió đàn

Than rằng lạnh giá phải đành mang

Nhân tình tựa rối không hề nản

Thế thái như vò chẳng nỡ tan

Đã có bao trò luôn luận nhảm

Đang còn lắm chuyện cứ bàn ngang

Để cho thi tứ về sôi sục

Ùa cả vào thơ giục chuốt vần.

Phan Tự Trí

hoa_sen (7)

NỖI LÒNG

Cụt hứng, đau chi lánh Diễn Đàn ?

Cạn nguồn, bệnh tật nỗi đau mang

Tinh thần xướng họa kia còn đó

Thể xác tiêu hao nọ sẽ tan

Kỷ niệm vàng son nay bỏ dỡ

Tình yêu dĩ vãng đã sang ngang

Tùy duyên ngày ấy em chờ cửa

Nghiệp nợ trần ai chép đúng vần !

Mai Xuân Thanh
Ngày 20/08/2019

hoa_sen (9)

TÂM TƯ

Như Thị lâu nay vắng diễn đàn

Bởi nhiều sự cố,bệnh thời mang

Tâm tư phó mặc phần đi,ở

Thế thái không lo lẽ hợp,tan

Đâu dễ chối từ thơ bỏ lửng

Khó bề thoái thác ý buông ngang

Bạn hữu đã cùng Hiên Nguyệt Lãm(*)

Do đây thấy khỏe tiếp gieo vần.

Thái Huy,29/8/2019

(*) Lãm Nguyệt Hiên

hoa_sen (11)
NẶNG NỢ TAO ĐÀN
(Riêng tặng huynh Như Thị - LĐM)
Anh còn nặng nợ với Tao Đàn
Muốn bỏ được đâu,lỡ trót mang
Làm kiếp con tầm luôn nhã kén
Vướng thân thi sỉ phải đeo vần
Dòng thơ tâm sự  lòng Hiên Lãm
Ôm mộng thanh bần dạ nát tan
Thôi thế cũng đành....đời lận đận
Thà liều cho thỏa chí nghênh ngang
songquang -20190830


hoa_sen (13)

ĐỒNG CẢM
Vì đau khiến nhạn tạm xa đàn
Sao bỏ ân tình đã trót mang ?
Thân xác hư hao dầu biến đổi
Tinh thần minh mẫn chả tiêu tan
Lòng yêu Nguyệt Lãm luôn chồng chất
Tâm nợ Vườn Trăng mãi ngổn ngang
Tuổi hạc tìm vui nơi xướng họa
Trong mê,vẫn tưởng nhớ câu, vần...
Thanh Hoà

hoa_sen (18)
MUÔN VẦN LÃM NGUYỆT
Gắn bó bao năm Lãm Nguyệt đàn,
Thi nhân vốn dĩ giống đa mang.
Rã rời thể xác không lay chuyển,
Bất khuất tinh thần chẳng nát tan.
Nhá chữ phải vừa lòng xứng ý,
Nhai văn há bước tắt về ngang.
Một mai hạc khứ lầu không vắng...
Lãm Nguyệt còn muôn vạn họa vần !
Đỗ Chiêu Đức

hoa_sen (22)

MỘT THỞ VẪN CỨ VUI!
Đừng lo chi rẽ nghé xa đàn
Phải nghiệp bằng lòng chuyện gánh mang
Sinh diệt lẽ thường đâu ngại mất
Hợp chia lời Đạo há e tan
Thi thơ ào ạt vung tay tới
Xướng hoạ liên tu múa bút ngang
Một thở, cứ vui câu Bát Cú
Vài hơi, vẫn sướng với năm vần!
Phương Hoa - Aug 30th 2019

hoa_sen (25)


MẶC CHUYỂN VẦN.
Chỉ một ngựa đau, sầu cả đàn,​
Tuổi cao bệnh hoạn dễ đeo mang.​
Trời xanh có lúc mưa khi nắng,​
Mây trắng cũng nay tụ chốc tan.​
Nghiệp dĩ như dông ào đổ xuống,​
Vô thường tựa gió chợt bay ngang.​
Thôi thì còn thở còn bè bạn,​
Thơ phú cứ vui mặc chuyển vần.​
Nguyễn Thị Mỹ Ngọc.​-Aug. 30/2019.

hoa_sen (42)
CẢM THÔNG
Lãm Nguyệt từ nay vắng tiếng đàn,
Vì chưng bệnh tật hết đa mang.
Duyên còn hy vọng ngày sum họp,
Duyên mất đợi chờ phút rã tan.
Bè bạn vẫn dành nhiều cảm mến,
Thi huynh đừng nghĩ chuyện sang ngang.
“Đức năng thắng số” người xưa bảo,
Nghiệp quả, sát na cũng chuyển vần.
Chánh Minh-30/8/2019

Hoa Sen Trang
CÒN THỞ CÒN THƠ
Đời vui sớm tối giữa tao đàn
Niêm luật ngôn từ chót nặng mang
Bút bám giao lưu bao hạnh đọng
Nghiên hòa xướng họa mọi buồn tan
Ô Giang muôn thuở dòng xuôi thuận
Hiên Nguyệt đôi lần gió tạt ngang
Còn thở còn thơ còn lướt sóng
Mặc cho thời thế nó xoay vần .
Trần Như Tùng

hoasen_1
GHÉ HỘI
Tơ rung phím lạc nhỡ cung đàn
Một kiếp thi nhân lắm luỵ mang
Dệt gấm tươi màu ươm mộng vỡ
Thêu tình đậm sắc cản mơ tan
Lòng đau đáu đợi người tri kỷ
Dạ mỏi mê chờ những chuyến ngang
Phận hẩm nên thơ hoài khắc khoải
Khi nao giũ hạn lại gieo vần
PHƯỢNG HỒNG

hoasen_4

BẠN VỚI VÔ THƯỜNG
Một kiếp trần gian sống với đàn
Thơ Đường xướng họa phải cưu mang
Vận gieo kẻ đọc lòng buồn bã
Ý gợi người nghe dạ nát tan
Dạo khúc tình quê chờ bến cũ
Mơ thời chinh chiến đón đò ngang
Vô thường lẩn quẩn coi như bạn
Lãm nguyệt bên hiên thảo mấy vần !
NS-CANADA

hoasen_3

TÂM SỰ
Qúy hữu cùng vui trải nhịp đàn
Duyên trời đã định kiếp đa mang
Vào trang xướng họa tình luôn nở
Vẫy bút giao hòa nghĩa chẳng tan
Suối nhạc vườn thơ hoài phấn khởi
Khung trời kỷ niệm hổng nghênh ngang
Dù cho tuổi tác, nàng thu gọi..!
Vẫn cứ an nhiên trổ những vần…
Đức Hạnh-31 08 2019

hoasen_6

VỮNG TIN
Bỏng dạ hoàng oanh buổi lạc đàn
Ân tình một thuở nặng lòng mang
Lời thơ xướng họa tâm hồn mở
Bản nhạc giao hòa gió bụi tan
Vẫn thắm trên đồng hoa nở rộ
Cho dù giữa chặng sóng tràn ngang
Qua cơn bỉ cực sang hồi thái
Ngọn bút làng quê lại nối vần
31- 8 -2019-Phạm Duy Lương

1QDHoasen

TÌNH NGHĨA KHÓ QUÊN
Chuyên lo xẻ nghé đến tan đàn
Bè bạn thân yêu đã trót mang
Hằng tưởng Tri âm rồi tất hợp ,
Càng mong tri kỷ khó tiêu tan ...
Tình xưa đậm nét theo chiều dọc
Nghĩa cũ in sâu giữa lối ngang !
Há ngại mau quên vì tuổi tác :
Mà không  giữ nổi đủ năm vần
LTĐQB

hoasen_7
CẢM ĐỀ
Tâm tư sâu lắng thấm tao đàn
Trót nợ thi ca nghiệp chướng mang
Nhân nghĩa ân thâm cao bể lượng
Lương duyên tri ngộ khó bề tan!
Cố hương thấu cảnh lòng day trở
Bằng hữu nặng tình dạ ngổn ngang
Lãm Nguyệt khởi trang đầy nhiệt huyết
Hồn còn mê đắm chuốt trau vần!
01-9-2019-Nguyễn Huy Khôi

Hoa Sen Quang Duc

VẤN DẠ
Vẳng giữa chiều thu một tiếng đàn
Cung trầm phách bổng nỗi niềm mang
Rằng câu thế sự không còn thửa
Hỏi bóng vô thường những kịp tan
Cái thuở hùng anh giờ đã liệm
Kia dòng bệnh khổ khách vừa ngang
Thường ư? Vạn pháp chưa ngừng nghỉ
Đoạn hở? Làm sao tiếp những vần...!
Thích Tín Thuận-03.09.2019

Hoa Sen 6

BÓNG HOÀNG HÔN
Lãm Nguyệt Hiên luôn vọng tiếng đàn
Dù đời trắc trở bệnh đeo mang
Văn nhân bút vẫy chiều sương đọng
Mặc khách thơ cài bóng tối tan
Tuổi trẻ vì non sông bước dọc
Anh hùng với tổ quốc đèo ngang
Nay thời đã hết thân già lão
Lặng lẽ bày thi trải ý vần
Minh Thuý-9/3/2019

 

hoasen_10



Vọng hướng cố hương 

 

Xin hãy ngân lên những cung đàn

Dù cho nghiệp chướng vẫn còn mang

Còn đó tình Thơ luôn hiện hữu

Dương trần rực sáng của Tâm Đan

Nhắm nhìn Vũ trụ hồn thanh thản

Vọng hướng cố hương lệ băng ngang

Vô thường thoáng chốc trong huyễn  mộng

Thơ vẫn an nhiên khắp nhân gian


Melbounre 5/9/2019

Thích Hạnh Phẩm





 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/02/2026(Xem: 2103)
Có đôi khi trong cuộc sống …nếu bị nhiều mệt mỏi quá lại là không cần thiết nhất là vì những việc mà chẳng hề quan trọng, cũng không đến từ việc phải sống thế nào để an yên mà đến từ việc phải trở thành một ai đó trong đầu mình .
30/01/2026(Xem: 1977)
Nhà hiền triết Krishnamurti đã nhắc nhở gì cho nhân loại hôm nay? Thích Phước An Tôi còn nhớ hồi giữa thập niên 60 của thế kỷ trước, nhà xuất bản An Tiêm đã cho ra đời tác phẩm Tự do đầu tiên và cuối cùng (The First and Last Freedom) của Krishnamurti do Phạm Công Thiện dịch. Mở đầu tác phẩm, dịch giả còn dịch bài viết của Henry Miller, văn hào hàng đầu nước Mỹ thời bấy giờ, trong đó có đoạn Henry Miller tóm tắt tư tưởng của Krishnamurti như thế này: “Con người là kẻ tự giải phóng chính mình”, phải chăng đó là đạo lý tối thượng của đời sống? Biết bao bậc hiền nhân trác việt đã nhắc nhở và đã thể hiện bao lần giữa lòng đời? Họ là những đạo sư, những con người đã làm lễ cưới của đời sống, chứ không phải những nguyên tắc, tín điều, luân lý, tín ngưỡng. Những bậc đạo sư đúng nghĩa thì chẳng bao giờ bày đặt ra lề luật hay giới luật, họ chỉ muốn giải phóng con người. Điều làm nổi bật Krishnamurti và nói lên sự khác nhau giữa Krishnamurti và những bậc giáo chủ vĩ đại tro
30/01/2026(Xem: 1674)
MEISTER ECKHART, sinh tại nước Đức, là nhà thần bí vĩ đại của Thiên Chúa Giáo thời Trung Cổ. Sự xuất hiện của Eckhart đả làm đảo lộn những người đi trước ông. D.T Suzuki trong Mysticism, Christian and Buddhist[*] đã nói rằng, lần đầu tiên khi đọc Eckhart, ông đã xúc động tràn trề, và D. T. Suzuki cho rằng, Eckhart đúng là “một tín đồ Thiên Chúa Giáo phi thường” và Thiên Chúa Giáo của Eckhart, D.T. Suzuki nghĩ là “thật độc đáo và có nhiều điểm khiến chúng ta do dự không muốn xếp ông thuộc vào loại mà ta thường phối hợp với chủ nghĩa hiện đại duy lý hóa hay chủ nghĩa truyền thống bảo thủ. Ông đứng trên những kinh nghiệm của riêng mình, một kinh nghiệm phát sinh từ một tư cách phong phú, thâm trầm, và đạo hạnh” Và như vậy D.T. Suzuki viết tiếp về Eckhart: “Ông cố hóa giải những kinh nghiệm ấy với cái loại Thiên Chúa Giáo lịch sử rập khuân theo những truyền kì và huyền thoại. Ông cố đem cho chúng một ý nghĩa ‘bí truyền’ hay ‘nội tại’ và như thế ông bước vào những địa vực mà đa số những tiề
30/01/2026(Xem: 1625)
Đây là bút ký của thầy Thích Phước An viết về ngài Tuệ Sỹ, mà thầy vừa mới gởi cho tôi chiều qua. Tôi đã từng, hơn một lần, đọc lại những bài viết hay, viết về ngài Tuệ Sỹ, lúc ngài viên tịch hôm 24.11.2023 vừa qua tại chùa Phật Ân, trong đó có bài này của thầy Thích Phước An – Thơ Tuệ Sỹ, Tiếng Gọi Của Những Đêm Dài Heo Hút. Văn hay thì đọc lại bao lần cũng hay. Đó là chưa kể, đây là một áng văn rất thơ của một nhà sư, viết về một nhà sư. Thầy Thích Phước An và ngài Tuệ Sỹ, vốn là huynh đệ, gắn bó cùng nhau đã từ lâu lắm trên bước đường tu hành. Thân thiết với ngài Tuệ Sỹ, có lẽ chẳng ai bằng thiền sư Lê Mạnh Thát, cùng các huynh đệ của ngài, trong đó, có một người luôn kề cận, từ lúc còn gian khó của gần năm mươi năm về trước, cho đến khi ngài mất, đó là thầy Thích Phước An.
24/01/2026(Xem: 2136)
Bính Ngọ Xuân về tỏa ngát hương Hoa ngàn cỏ nội đẹp muôn phương Yên bình vũ trụ qua tai chướng Tĩnh tại mây trời lắng họa vương Thế sự chan hòa xa ác tưởng Nhân dân vững mạnh hướng an tường Nghĩa ân mầu nhiệm lòng luôn dưỡng Phật pháp thâm huyền phát nguyện nương..!
23/01/2026(Xem: 1624)
Một lần tịch tĩnh rừng hoang Sao Mai huyền diệu óng vàng trời đêm Cỏ lau thức giấc êm đềm Khuya bên bếp lạnh khưi niềm ủ tro Tâm tư hạt thóc rợp cờ Viễn trình sinh tử phất phơ năm màu Nỗi hờn tủi nhục tan mau
22/01/2026(Xem: 1319)
Hai ngàn năm Thế Tôn khuất bóng Lời dạy xưa còn vọng đến nay Chỉ là nắm lá trong tay Vẫn tròn huệ mạng Như Lai ba đời Đúng diệu pháp, một lời cũng đủ Đủ bao hàm pháp nhũ Phật thân Một lời như thật, như chân Cho ra diệu dụng vạn lần hư ngôn Biển trầm luân sóng dồn gió dập
20/01/2026(Xem: 1558)
QUÁN Mắt trông năm cùng tháng tận Ngắm dòng sống hiểu thực hư Không gian không ngừng tĩnh động Sáu thời vẫn vậy phù hư. LẶNG Xập xình hòa vui tiếng nhạc Xóm quê thay sắc rộn ràng Hẻm cùng gió tung bụi rác Thi nhân ngưng nhịp gác đàn.
15/01/2026(Xem: 1847)
chén cơm tù cúng Phật xiềng xích hóa bụi tro hư không nhập lòng đất trăng trời trải ngàn hoa chén cơm chiều nguội ngắt tâm ý vẫn trắng trong khói nào cay đôi mắt khưi thơ chảy tuôn dòng
13/01/2026(Xem: 2440)
Tuệ Nhân vững chãi cuộc đăng trình Cùng với tăng đoàn trải nghiệm linh Tâm ước mong cho thế giới thịnh Ý nguyền muốn được quốc gia vinh Từ bi chẳng nản trong sương lạnh Hỷ xả không màng dưới nắng hanh Thẳng tiến đường xa ngàn bộ dặm Thong dong tự tại bước yên bình. .!