Rồi Một Ngày (thơ)

13/08/201908:45(Xem: 13840)
Rồi Một Ngày (thơ)
Vu Lan 2019_cong qua (5)

RỒI MỘT NGÀY…
Thích Nữ Liên Hòa
 
Sáng nay con về… không thấy mẹ,
Biết mẹ con quang gánh phiên chợ xa,
Lòng con vui, thể nào cũng có quà,
Nhưng đỏ mắt, nghĩ đường xa thương mẹ.
 
Chiều nay con về … không thấy mẹ,
Đặt túi đồ, con vội chạy ra sau,
Dáng liu xiu, mẹ nhổ cỏ tưới rau,
Lòng thắt lại, lưng mẹ còng quá đỗi.
 
Đêm nay con về … không thấy mẹ,
Mẹ nguyện cầu, lần chuỗi nơi hương phòng,
Câu niệm Phật đâu đó nghe vang vọng,
Tiếng mẹ buồn mà ấm cả thinh không.
 
Sáng ấy con về … không thấy mẹ,
Bước vào phòng, mẹ mệt thiếp trên giường,
Tóc bạc, nếp nhăn hằn bấy gió sương,
Đau xót, con biết mẹ không còn bao lâu nữa.
 
Rồi một chiều, trở về con thấy mẹ,
Trong quan tài thinh lặng trắng màu tang,
Hương nghi ngút, giọt lệ nến chảy tràn,
Đời của mẹ, giờ cho con tất cả.
 
Rồi một ngày, con về không còn mẹ,
Con biết tìm, tìm mẹ ở nơi đâu,
Ôi đường đời vắng mẹ hun hút sâu,
Con mới hiểu câu vô thường Phật dạy.
 
 

Vu Lan 2019_cong qua (2)
 
TIẾNG VÕNG
Thích Nữ Liên Hòa
 
Tiếng võng trưa kẽo kẹt,
Mẹ nằm ru thời gian,
Hiên trưa vài giọt nắng,
Quãng đời mẹ mênh mang.
 
Mênh mang tình thương con,
Thương chồng thương nhân thế,
Thương cho hồn dâu bể,
Vòng luân hồi đê mê.
 
Dòng sông đời vẫn trôi,
Cuốn theo vui buồn nhớ,
Khổ oán thương trăn trở,
Vẫn bám kiếp con người.
 
Mắt mẹ dần nhỏ lại,
Vết chân chim hằn sâu,
Lũ con còn nơi đâu,
Khắc khoải niềm thương đợi.
 
Mẹ ơi phương trời này,
Con vẫn nhìn thấy mẹ,
Nghe võng trưa se sẽ,
Chuỗi ngày bềnh bồng xa.
 
Thời con gái của mẹ,
Thoáng chốc tan đâu rồi,
Thế sự mặn bờ môi,
Ấm tiếng cầu kinh sớm.
 
Dáng mẹ hiền Quán Âm,
Là dáng mẹ tình thâm,
Lần chuỗi bên song vắng,
Dõi mắt chốn xa xăm.
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
31/07/2011(Xem: 14820)
Xin gửi đến nhau tâm tình của người con Phật, khi chung quanh mây mù của lòng tham sân si còn dày đặc. Bàn tay, tấm lòng của chúng ta đến với nhau với tâm tư vì người, sẽ là những hạt tư lương đẹp tràn lan trên mọi nẽo đường vũ trụ, sẽ làm ấm lòng người và nước mắt có rơi, cũng chỉ là nước mắt của hạnh phúc, vì còn những con người vẫn mang tâm nguyện làm đẹp cuộc đời…
30/07/2011(Xem: 27817)
Tiếng chuông chùa mãi ngân vang, vào lúc buổi bình minh vừa thức giấc hay lúc chiều về, đem theo âm thanh ấm cúng, chan chứa tâm tình, lan rộng ra khắp không gian. Từ bao đời qua, tiếng chuông chùa trở thành nề nếp đẹp của văn hoá tâm linh cho mọi người, với nhịp khoan thai, nhịp nhàng, trong âm vang như chứa những niềm vui, hỷ lạc, một tấm lòng nào đó, khó diễn tả được.
26/07/2011(Xem: 14129)
Quán tưởng (thơ)
26/07/2011(Xem: 13925)
Chiều thăm điệu Hảo (thơ)
25/07/2011(Xem: 13221)
Tôi bước chân qua những phố phường Bụi trần uế tạp gót chân vương… Lòng chưa nhận định niềm Chơn Giả Cảnh hý trường hay bãi chiến trường? Mây quấn non sông hận ngút trời Ngàn năm oán khí vẫn chưa trôi… Danh từ “Dân Tộc” say binh lửa Máu lệ càng thêm ngập Biển Đời.
25/07/2011(Xem: 14401)
Những giọt huyết ngà (thơ khóc con)
24/07/2011(Xem: 13492)
Trầm mặc lầu hương (thơ)
23/07/2011(Xem: 14189)
Mưa rơi trong Chùa (thơ)
23/07/2011(Xem: 17032)
Khóc Cha (thơ)