Nhớ Một Cung Đàn (thơ)

23/06/201916:50(Xem: 12089)
Nhớ Một Cung Đàn (thơ)

 

NHỚ MỘT CUNG ĐÀN.

 

                       Chạnh nhớ về
                    Minh Hồ, Minh Đăng, Mai Quang Trí,

                                                                           hoa_sen (1)

 

 

Bao năm xuôi ngược quê người

Mấy mùa sương tuyết phận đời pha phương

Qua rồi cái thuở nhiễu nhương

Se lòng hạt bụi còn hương quê nhà.

 

Nhớ khi bến cũ chiều sa

Bên hiên đời có chén trà câu thơ.

Mây nghiêng đuổi bóng tình cờ

Bóng người cũng đổ qua bờ tử sinh.!

 

Nhớ khi trên bước đăng trình

Chiều lên Suối Nghệ cuộc tình lãng du.

Vũng Tàu Bà Rịa vào thu

Theo mây một chuyến về từ Gò Công.

 

Bến Tre một sớm mây hồng

Xuôi con phà hướng Mỹ Lòng, Giồng Trôm.

Mộ phần Đồ Chiểu một hôm

Ba Tri vẫn rạng mảnh gương cho đời.

 

...Thế rồi từ ấy... xa xôi

Người về Thành phố, ta người viễn phương.

Ai hay trong cõi vô thường

Thi đàn tan hợp còn vương mạch sầu.

 

Đời là quán trọ xưa-sau

Nhưng tình thơ vẫn vẹn màu thời gian.

Đêm nay xuống một cung đàn,

Nhớ người năm cũ lòng man mác buồn.!!!

 

                                   South Dakota, thang 6/2019.

                               MẶC PHƯƠNG TỬ.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
03/04/2013(Xem: 17533)
Được rồi Mất, Khen rồi Chê Vinh liền tới Nhục, Sướng kề Khổ đau Gió đời tám ngọn trước sau Luôn gây loạn động, đua nhau dâng trào.
02/04/2013(Xem: 16528)
Tôi được nghe nhiều người truyền tụng ngợi ca Trung niên thi sĩ từ lâu lắm rồi, dần dần tôi làm quen tìm đọc thơ của bác, lúc còn làm chú tiểu ở chùa Tường Vân-Huế.
02/04/2013(Xem: 14333)
Lối về xa ngái không cùng Non cao bể rộng trập trùng u minh Phiêu bồng phiêu lãng phiêu linh Dừng chân ngoái cổ thấy mình nhỏ nhoi.
02/04/2013(Xem: 13474)
Nhà thi sĩ nói: “ Con người sống ở đời như nhà thi sĩ.” Phải chăng, đời là một cõi mộng và con người là kẻ đi trong cõi mộng này?
01/04/2013(Xem: 25412)
Sư trưởng Như Thanh đã sáng tác, biên soạn và dịch thuật khoảng 20 tác phẩm Phật học.
01/04/2013(Xem: 15340)
Thiền lâm vi tiếu ngàn xưa Cười đời sảng khoái vẫn chưa cạn cười Cười ngất ngưỡng với héo tươi Cười đau đớn ngộ, cười ruồi nhiếp tâm.
01/04/2013(Xem: 16003)
Hai lần đánh đuổi Nguyên Mông Minh quân ngời sáng, chiến công vang rền Sử vàng ghi khắc lưu truyền Nhân Tông kiệt xuất, đức hiền tài ba.
01/04/2013(Xem: 17059)
Kiếp con người sống gởi thác về. Ai cũng vậy. Gọi là "sinh ký tử quy", Sống gởi thác về. Đời người là như vậy. Tất cả mọi người đều như vậy. Đức Phật cũng vậy, phải đọa cái xác thân tứ đại giả hợp này.
01/04/2013(Xem: 15576)
“Hãy lên đường! kìa, mặt trời rực rỡ!” Lữ khách đã nghe theo tiếng gọi thầm thì tự thẳm sâu tiềm thức, vững tin và vững tâm mà đi như thế. Túi vải đã rách, áo đã sờn vai, đôi giầy đã lủng, bàn chân từng sưng húp, nhưng lữ khách như không sờn lòng. “Hãy lên đường! Kìa, mặt trời rực rỡ!” Lữ khách đã leo qua nhiều ngọn đồi, lội qua nhiều dòng suối, đi ngang nhiều phố thị, vượt nhiều khu rừng, ngủ dưới gốc cây, tắm bên sông cạn ….
01/04/2013(Xem: 14532)
Ngọn gió đưa anh đi mười năm phiêu lãng Nhìn quê hương qua chứng tích điêu tàn Triều đông hải vẫn thì thầm cát trắng Chuyện tình người và nhịp thở của Trường sơn.