Trộm Vàng (thơ)

19/06/201919:52(Xem: 11584)
Trộm Vàng (thơ)

TRỘM VÀNG

hoasen1a 

Hai thương gia nọ từ lâu

Ở cùng một chỗ cạnh nhau bán hàng

Một người buôn bán bạc vàng

Một người bông vải. Hai chàng thảnh thơi.

Một hôm có khách tới nơi

Mua vàng nên muốn tức thời thử ngay

Xem vàng thật, giả sao đây

Để vàng vào lửa là hay biết liền.

Người bông vải nổi tham lên

Trộm luôn một cục vàng trên lửa hồng

Vội vàng đem giấu trong bông

Sợ ai nhìn thấy thời không hay gì.

Vàng đang nóng đỏ kể chi

Khiến cho bông vải cháy đi điêu tàn

Sạch sành sanh, cháy tiêu tan

Thế là bại lộ chuyện gian manh rồi

Vàng không trộm được của người

Bao nhiêu bông vải mình thời tiêu ma.

*

Đôi khi ngoại đạo quanh ta

Trộm luôn Chánh Pháp Phật Đà quang vinh

Đem làm giáo lý của mình 

Nhưng mà nguyên lý quả tình hiểu đâu

Vụng về sử dụng cùng nhau

Việc làm kết quả trước sau tiêu tùng:

“Đạo mình pha trộn lung tung

Rất là mâu thuẫn, vô cùng kỳ khôi.”

Khi cơ mưu bại lộ rồi

Làm trò cười mãi cho người bàng quan.

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(thi hóa Kinh Bách Dụ)

 

A Trader Steals Gold

     Once upon a time, two traders ran some business together. One was a seller of genuine gold, while the other, Tula cotton. A buyer of gold came along and asked for a fire test before buying it. The cotton trader stole the burnt gold and wrapped it with his Tula cotton, which got all burnt up by the red-hot gold.

     Thus the stealing was revealed. Consequently, he lost both gold and Tula cotton.

     Like them are the heretics, who steal from Buddhism and write in their own religion. They wrongfully claim Buddhism to be their own teaching and deny copying from it. For this reason, they burn and destroy their heretic scripture, which is disappeared from the world.

     This is just like the story of the disclosure of the stealing of gold.

 

(Phần tiếng Anh trích dẫn trong “Sakyamuni’s One Hundred Fables”

của Tetcheng Liao)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
23/01/2015(Xem: 15856)
Đâu đợi có Mai, Có Đào trước ngõ Hay nến hồng, câu đối, quả đưa. Lòng ta như ngọn gió vờn biếc cỏ Mênh mông về theo mỗi bước chiều trưa.
23/01/2015(Xem: 14629)
Rừng thiền diện mục thị thường thôi! Đông khứ, xuân lai, vận tự hồi! Hang đá, đùn len làn khói núi Triền non, vun thả đám mây trời Nắng mưa biến đổi theo mùa tiết Vui khổ vần xoay đúng nghiệp thời
23/01/2015(Xem: 16189)
Kính Thầy, tôi không hiểu câu: "Tự do là ung dung trong ràng buộc'' là thế nào? Hai chữ " ràng buộc " ở đây có phải là Nghiệp duyên hay nói theo cách khác là Định mệnh đã an bài cho mỗi một con người? Nhưng ở trong tư thế " ràng buộc " thì làm sao có được sự " tự do " và bằng cách nào để chúng sinh "thoát" ra khỏi sự "ràng buộc" này?!
22/01/2015(Xem: 13208)
Có niềm tin khi thực hành Chánh Ngữ Nói chân thành thu nhiếp được người nghe Mang yêu thương qua câu hát lời vè Dùng lời nói nghiệp thiện lành gieo tạo
22/01/2015(Xem: 15412)
Niềm an lạc mọi người đang sẳn có NGŨ DỤC mê làm khổ lụy suốt đời Do tham TÀI phải kiệt sức tàn hơi Tạo của cải bất kể điều thất đức
22/01/2015(Xem: 12675)
Đời hạnh phúc khi không còn phân biệt Với lục căn không đắm nhiễm lục trần (1) Sống buông thư an lạc mãi trào dâng Không dính mắc là cuộc đời giải thoát
22/01/2015(Xem: 14833)
Trắng đục ngàn sương ngọn gió bồng Xa trông chiều quạnh buổi tàn đông. Tiết thời thoáng đã đùa mây bạc Ngày tháng chừng đang kết nụ hồng. Đã biết cành trơ chờ nẩy lộc Mới hay mai lạnh để thơm bông. Bên trời lãng đãng tình hoa cỏ Thì đấy, hương xuân giữa vạn lòng !
20/01/2015(Xem: 16433)
Nhiều lắm Phù Du sống một ngày Đời mình cũng rứa, có ai hay, Diễm mộng đêm qua thành triệu phú Thức giấc, bật cười.. vẫn trắng tay!
20/01/2015(Xem: 13766)
Ta là Tiên Nữ trên trời Mê Thơ nên xuống dạo chơi Dương trần Gặp toàn Tài tử Thi nhân Lời Thơ thanh kiết bội phần ru êm
19/01/2015(Xem: 14643)
Trong giao tế hàng ngày, hàng bữa Gặp bạn bè thù tạc nọ kia Qui kết lỗi người, thị phi vô bổ Tổn thương nhau đào hố rẽ chia