Truyện thơ: Tu ngồi, tu nằm

16/03/201921:43(Xem: 11933)
Truyện thơ: Tu ngồi, tu nằm

ngoithien -1a
TU NGỒI, TU NẰM

 

Ngày xưa có một ông thầy

Tu hành ngồi mãi cả ngày thật chăm

Lạ thay thầy chẳng thích nằm

Trụ trì chùa lớn, tiếng tăm vang rền,

Bao nhiêu đệ tử kề bên

Chẳng ai có được cơ duyên trọn đầy

Học theo khổ hạnh của thầy

Ba oai nghi giữ hàng ngày mãi thôi

Chỉ đi, chỉ đứng, chỉ ngồi

Không nằm chi cả. Mọi người gắng theo

Thật là khó biết bao nhiêu

Tuy nhiên đệ tử sớm chiều quản chi.

*

Một hôm có chú sa di

Từ xa lưu lạc xin về đây tu

Và xin ở lại trong chùa

Thầy nghe biểu lộ tâm từ nhận ngay,

Chú xin hầu cận bên thầy

Để hòng học được cái hay đạo mầu

Hạnh tinh tấn đứng hàng đầu,

Thầy vui chấp thuận! Trước sau đẹp lời!

Nhưng hằng đêm khi thầy ngồi

Suốt cho tới lúc sáng trời, rất chăm!

Thì trò kia cũng cứ nằm

Suốt cho tới sáng, cũng hăng vô cùng!

Thầy lưu ý thấy lạ lùng

Nhưng mà thấy chú cũng không chây lười

Luôn luôn tỉnh táo đáp lời

Thầy vừa sai bảo, chú thời làm ngay

Chu toàn bổn phận tốt thay

Thầy đâu có cớ la rầy trò đâu!

Ông thầy thầm nghĩ trong đầu

Tiếc cho đệ tử trước sau tận tình

Lại thêm rất mực thông minh

Cứ nằm ỳ mãi! Tu hành uổng thay!

*

Cuối cùng rồi đến một ngày

Ông thầy phải dạy chú hay biết rằng:

"Chớ nên tu cái hạnh nằm

Nếu tu nằm mãi cũng bằng uổng thôi

Coi chừng thành rắn mất rồi!"

Sa di kính cẩn trả lời thầy ngay:

"Bạch thầy! Suốt cả năm nay

Nếu thầy ngồi mãi có ngày không xa

Thân hình thầy sẽ biến ra

Cũng thành con cóc thôi mà! Khác đâu!"

Thầy nghe trò nói dứt câu

Tức thời chợt ngộ đạo mầu! Lành thay!

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(thi hóa, phỏng theo bản văn xuôi trong

TRUYỆN CỔ PHẬT GIÁO)

______________________________________________

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/02/2025(Xem: 10300)
Kính nguyện là cánh én xua tan đi giá lạnh Mang lại mùa Xuân ấm áp tình người Ước mong chuyển được … Giọt nước mắt thành nụ cười ! Hãy cùng nhau đón Tết mang sắc màu hy vọng!
01/02/2025(Xem: 6348)
Thêm một mùa Xuân chốn viễn phương Nhớ về quê cũ trắng canh trường! Tháp xưa chuông sớm luôn vang tiếng Chùa cũ nhang khuya mãi ngát hương.
01/02/2025(Xem: 7465)
Ngày xưa còn MẸ, còn CHA Con không xin “chữ”, chữ nhà còn “nguyên” Giờ thì hai chữ “thiêng liêng” Con rưng rưng nhận treo riêng cõi lòng Từ nay Xuân chẳng còn mong “Mồ Côi Cha-Mẹ” đời không Xuân về!
26/01/2025(Xem: 14614)
CHIA SẺ PHẬT PHÁP: TẠO PHƯỚC BẰNG TẤM LÒNG và HỌC ĐỨC KHIÊM TỐN. Âm Đức và Dương Đức: Xin mời quý vị đọc những đoạn thơ bên dưới và cùng chúng tôi cố gắng thực tập:
22/01/2025(Xem: 11749)
Vần Thơ Tiễn Biệt Bạn Hiền Phật tử Nguyễn Thị Truyên Pháp danh: Quảng Hoa (1957-2024)
12/01/2025(Xem: 6618)
Trong những ngày bận rộn chuẩn bị Tết Nhìn lại bao nhiêu vật vã của năm qua Suy ngẫm lại ba bài thơ, trí tuệ phát sinh ra (1) Chân lý chỉ có một nhưng phải nhờ tinh hoa người giảng giải!
12/01/2025(Xem: 8117)
Xuân đến lá hoa cây cảnh tươi, Đông đi mai mĩm miệng cười vui, Nhã hương thơm ngát cho nhân thế, Thổi gió mát tươi đến lòng người. Ân oán tan dần thêm bạn hữu, Tri kỷ thâm giao hợp đạo trời. Cố giữ cho lòng luôn như thế, Để xuân mãi mãi với cõi đời.
02/01/2025(Xem: 9278)
Nhân dịp đầu năm mới xin kính chúc Đạo tràng Tu Viện Quảng Đức Úc châu Quý Chư Tôn được tăng thêm tuổi Đạo Dẫn chúng con về bến Giác nhiệm mầu Quý Thầy mãi là bóng Tùng tỏa mát Che chở chúng con vượt mọi can qua Cuộc sống khổ đau hay đời an lạc Do tâm tạo ra ở cõi sa-bà.
25/12/2024(Xem: 6628)
Kiết Đông Tôn Đức dưỡng tâm thiền Tu Viện Quan Âm kết thắng duyên Lễ Phật trì kinh vun gốc thiện Tham thiền niệm chú hướng bờ thiêng Chuông ngân mõ nhịp chơn hương nguyện Trống vận trầm xông diệu đạo truyền Bốn chúng chung lòng hòa tịnh tiến Huân tu định tuệ giới châu viên..!