Sống với nụ cười

09/03/201917:07(Xem: 17414)
Sống với nụ cười

 ducphathoasen

 

   Namo Buddhaya

 Tại trời sinh như vậy! 

 

Ông phú hộ kia có 2 người con rể.

Con rể cả tên Nho Thông là người thạo chữ nho.

Con rể thứ hai tên Chất Phác là một anh nông dân cần cù.

Một hôm muốn thử tài 2 con rể, phú hộ bèn bảo 2 người con rể

 đi thăm ruộng với ông. Đi một đỗi gặp bầy vịt đương lội dưới ao,

 ông chỉ bầy vịt rồi hỏi 2 người con rể :

 

- Tại sao con vịt lại nổi được trên mặt nước ?

Anh Nho Thông trả lời:

- Đa mao thiểu nhục tắc phù

 (lông nhiều thịt ít thì nổi)

 

Còn anh Chất Phác thì vắn tắt:

- Tại trời sinh ra như vậy.

 

Ông phú hộ tỏ ý khen ngợi Nho Thông là người có kiến thức.

Chất Phác không được khen, vẻ mặt kém vui.

 

Lại đi một đỗi nữa thấy cặp ngỗng đang kêu lớn. Ông phú hộ 

bèn hỏi: - Con ngỗng, tại sao tiếng kêu của nó lớn như vậy ?

Anh Nho Thông trả lời:

- Trường cảnh tắc đại thanh 

(cổ dài thì tiếng kêu lớn)

 

Còn anh Chất Phác lại vắn tắt:

- Tại trời sinh ra như vậy.

Ông phú hộ lại gật gù:

- Thằng cả có lý

 

Chất Phác nghe khen như vậy mặt điềm nhiên.

 

Lại đi một đỗi nữa thấy một tảng đá lớn bị nứt ra làm hai. 

Ông phú hộ lại hỏi:

- Tảng đá không ai đánh, tại sao lại nứt ra ?

Anh Nho Thông trả lời:

- Phi thiên đã tắc nhơn đã.

 (không phải trời đánh thì người đánh)

 

Anh Chất Phác cũng lại vắn tắt:

- Tại trời sinh ra như vậy.

Lần này ông phú hộ lại nức nở khen Nho Thông trả lời 

rất thông tình đạt lý và chê Chất Phác kém hiểu biết.

 

Chất Phác khoan thai, chậm rãi trả lời:

 

- Này này, cái gì “Đa mao thiểu nhục tắc phù”, vậy chớ 

chiếc ghe có lông lá gì đâu mà cũng nổi trên mặt nước ?

 

Cái gì “Trường cảnh tắc đại thanh”, vậy chớ con ểnh ương 

cổ cụt ngủn mà sao vẫn kêu lớn ?

Cái gì “Phi thiên đã tắc nhơn đã”, vậy chớ cái..  của vợ tui có 

ai đánh đâu mà nó cũng luôn miệng la hét chí chóe tối ngày?

 

Ông phú hộ gật gù: “ Ừ nhỉ, vợ tao cũng thế! 

Thằng này mít đặc nhưng nói cũng có lý. 

Giờ thì tao chịu mày rồi!!”

 

BÌNH :

 

Trong kinh Pháp Hoa có câu: ''Chư Pháp tùng bổn lai. 

Thường tự tịch diệt tướng.''

(Các Pháp từ xưa nay, tướng thường tự vắng lặng)

- Mọi thứ chúng ta nghe chỉ là khái niệm, chưa phải là thực tại

- Mọi thứ chúng ta thấy ''nhuộm màu'' quan điểm cá nhân,

 chưa chắc là Sự Thật.

Con người đặt tên cho sự sự vật vật rồi gây phức tạp vấn đề, 

chứ các Pháp xưa chừ tự chúng đâu có '' vỗ ngực xưng tên ''?

 

- Cái thấy của Thức vốn đa sự nên chìm trong thế giới 

khái niệm và sinh diệt

Cái nhìn của Trí vốn rỗng lặng nên sáng ngời nên

bât biến giữa diệt sinh...

 

biasachannhien_ttanhtue
Mô Phật- Xin giới thiệu Sách của Tánh Tuệ 

mới ''ra lò'' , xin mời bà con đọc ủng hộ 


Sống với nụ cười

 

Những lúc thân tâm mệt mỏi

Thật khó khăn nở nụ cười

Nhưng nếu nhoẻn môi cười được

Hoa lòng khô héo dần tươi!

 

Những lúc đời bạc như vôi

Bao thiệt thòi ta gánh chịu

Ngay đó, nếu biết mỉm cười

Xả buông tâm hồn nặng trĩu..

 

Cuộc đời ghét ghanh, đàm tiếu..

Đừng sống trong miệng người ta!

Nhẹ nhàng mỉm cười không nói

Nhìn áng mây trời lướt xa..

 

- Ai sống lỗi lầm với ta

Mỉm cười, lòng thêm độ lượng

Biết đây là cõi ta bà

Con người ưng gây nghiệp chướng!

 

Những lúc khổ đau, vất vưởng..

Cứ lạc quan một nụ cười.

Khi sống tốt theo điều thiện

Trời không tuyệt lộ con người!

 

- Hãy để tình thương lên ngôi

Ngày thêm nồng nàn nghĩa sống

Hồn như biển rộng bên đời

Nụ cười dưỡng nuôi hy vọng.

 

- Vẫn nghèo, nếu làm tổng thống

Mà luôn túng thiếu nụ cười.

Khổ đau kia là một chuyện

Ai cấm lòng mình vắng vui ?

 

Nụ cười điểm tô hạnh phúc

- Hôm nay bạn đã cười chưa?

Hay chăng miệng cười Ca Diếp

Còn nguyên, dù đã bao mùa...

 

Như Nhiên- 

Thích Tánh Tuệ

hoahuongduong_tttue
banhxephapluan_tttue


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
25/06/2017(Xem: 12909)
Đời ai cũng có lỗi lầm Lấy tâm tha thứ rất cần trước tiên Thương nhau xoá bỏ tị hiềm Giúp nhau xoá sạch nỗi niềm trái oan .
25/06/2017(Xem: 13392)
Chuông cổ trăm năm Sư bán đi Lấy tiền trả nợ chẳng nghĩ suy Vướng vào ma tuý mong tàng trữ Một đời tu đạo chẳng còn chi .
24/06/2017(Xem: 9366)
QUAY VỀ Hít vào lại thở ra... Đường về quá đỗi xa Trước mặt khoảng trời sáng, Sau lưng bóng chiều tà. Từng ngày mãi dần qua, Hoàng hôn chim về tổ. Lặng yên rồi chìm đắm. Lẩn thẩn một mình ta. Sinh ra rồi già chết, Luẩn quẩn một vòng đời. Sinh tồn cùng hoại diệt, Biết bao giờ được ngơi. Gốc rễ và cội nguồn. Vô định rồi lang thang, Chân xiêu cùng gối mỏi, Kiếp người vẫn dỡ dang. Trải qua bao hoạn nạn, Nhiệp chướng quá sâu dày. Đi qua rồi để lại, Cứ thế mãi vòng quay. Tâm mê theo lối cũ, Bám chặt đã lâu ngày. Gập ghềnh nhiều chướng ngại, Tinh tấn nguyện đổi thay. Hôm nay lại gặp đây, Thế gian quả là vậy, Tùy duyên mà động tĩnh. Tâm sáng sẽ hiện bày. Phật dạy hãy buông ra, Buộc tâm từng sát na. Nương pháp về chốn cũ, An lạc cõi Ta bà. Nguyện đời bớt gian nan, Luân hồi theo nghiệp chướng, Chúng sinh đều ngộ thấu, Lệ đẫm bớt tuôn tràn. Bát Nhã hằng tỏa chiếu, Pháp tánh khắp đất trời, Thanh tịnh cùng mầu nhiệm. Xóa sách nhữ
22/06/2017(Xem: 13946)
Giàn khoang 981 lại tiến vào Biển Đông tờ báo Thanh Niên trong nước đưa tin , nhưng sau đó lại gỡ xuống . Trung Quốc giàn khoang lại tiến vào Việt Nam yêu dấu tự thưở nào Quê hương biển nhớ người con Việt Cả nước trong ngoài nắm tay nhau .
21/06/2017(Xem: 13736)
Duyên lành Thầy đã xuất gia, Bốn mươi năm chẳng như là chiêm bao Lăng Nghiêm vang vọng thuở nào Mà trong tiềm thức Ưu đàm rộ bông
21/06/2017(Xem: 12480)
Thị Ngạn Am ẩn hiện Mây trắng bay ngang đồi Tinh mơ sương còn đọng Côn trùng thay tiếng kinh
21/06/2017(Xem: 13717)
Trong đời tôi, có được hữu duyên gặp những pháp hữu, những người anh cùng chí nguyện và những anh chị trong văn học nghệ thuật xa gần, trong đó có anh Lưu Nguyễn Đạt. Ông là một hoạ sỹ, luật sư, nhà thơ và có nhiều học vị từ giáo sư đến tiến sỹ v.v… nhưng chúng tôi quen biết nhau và đến với nhau chỉ vì một tấm lòng trong sáng và hướng thiện, cũng không ngoài mục đích trở về với mái nhà dân tộc, mái nhà tâm linh và mái nhà nhân loại. Anh Lưu Nguyễn Đạt đã mời tôi nói về thơ của anh, nhưng làm sao chúng tôi nói hết được sức viết và cái tâm của ông trong hơn 50 năm qua. Cũng làm thơ như anh, chúng tôi hiểu được mỗi b
20/06/2017(Xem: 11218)
Tình cha nghĩa rộng bao la Âm thầm như núi cao xa ngút trời Bao năm cuộc sống đổi dời Vui buồn cha mãi một đời vì con .
20/06/2017(Xem: 10972)
Cuộc sống trăm năm có nghĩa gì ? Ở ăn mặc nghỉ cứ liên chi Chạy theo ngũ dục mờ tâm tánh Tháng rộng năm dài chẳng được chi .
18/06/2017(Xem: 14676)
NẮNG CÒN TRONG ĐÊM "Còn Cha gót đỏ như son Đến khi Cha mất gót con đen xì" Câu ca trôi với tháng ngày Ngậm ngùi nghiền ngẫm nhìn mây ngắm trời Gọi thầm hai tiếng "Cha ơi!"