Thơ Xướng Họa (thơ)

13/12/201819:41(Xem: 12627)
Thơ Xướng Họa (thơ)

Xướng:

 tho-xuong-hoa-1

 BÓNG CHIỀU

 

Vạt nắng tàn rơi cuối đỉnh đèo
Trên đồi vi vút tiếng thông reo
Lang thang trái núi chiều sương lạnh 
Lấp xấp triền đê buổi chợ nghèo 
Xóm vắng thu về mây bảng lảng 
Đêm buồn gió đến cảnh cheo leo
Rừng thưa lá thấp dường say ngủ 
Có kẻ nhìn trăng tủi phận bèo!

 

Tường Vân

 

 

 

  Họa:

 

KIẾP BÈO

 

Chiều nghiêng vạt nắng rớt lưng đèo
Thả gót phiều bồng ngắm suối reo 
Lãng đãng trăng gầy soi xóm vắng
Lao xao bếp muộn điểm quê nghèo
Nào lo cảnh tịnh chồn chân bước
Chỉ ngại thang đời mỏn sức leo 
Sớm biết vô thường luôn vẫy gọi
Nhàn du thoả mộng kiếp dâu bèo!

 

Thích Thiện Thông

(Chùa Sắc Tứ Minh Thiện)

 

 tho-xuong-hoa-2

 

Họa ý hòa điệu:


GIỮA HỒ TĨNH LẶNG

C
ộng sinh cộng hưởng phận bèo
Dạt trôi chìm nổi giàu nghèo chen nhau
Héo tàn, nở rộ bể dâu
Nắng mưa cùng chịu trước sau một hồ
Tịnh tâm nước lặng như tờ
Qua cầu chánh niệm mịt mờ nhân duyên
Quen rồi đón nhận chê khen
Mà quên giọt lệ, mà quên nghẹn lời
Đâu là ta cánh bèo trôi
Xanh tươi mượt mát mỉm cười gọi sương?
Tịnh tâm nghe tiếng vô thường
Niềm vui choàng cổ nỗi buồn gần xa
Dạt trôi bèo cánh bung hoa
Giữa hồ tĩnh lặng tình ca vang rền.

 

Cư sĩ Vĩnh Hữu
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
31/05/2024(Xem: 7749)
Chút băn khoăn về một nơi không thể thay thế! Xin cám ơn, mấy tuần nay truyền thông xã hội đưa người xa xứ trở về Thật sung sướng nhìn lại các tỉnh miền quê Nào Gio linh, cầu Hiền lương, Quảng Bình, Quảng Trị !
31/05/2024(Xem: 6406)
Tôi là người lưu vong Từ thuở còn thanh xuân Mang mối sầu viễn xứ Lòng muôn nỗi nhớ mong. Nhớ phố phường thân yêu Cùng bóng dáng yêu kiều Tà áo bay trong gió Như cánh bướm mỹ miều.
27/05/2024(Xem: 11875)
Thầy nắm bàn tay Mẹ Trong bàn tay của Thầy Lòng tràn đầy xúc cảm Hiếu từ dâng Mẹ yêu, Nhớ ngày xưa còn bé Bàn tay Mẹ thương yêu Săn sóc đàn con dại Tay Mẹ dãi nắng chiều Suốt ngày ngoài đồng ruộng Ươm mầm lúa nuôi con, Một mình Mẹ tần tảo. Về nhà nhìn con thảo, Mẹ quên hết nhọc nhằn
27/05/2024(Xem: 8295)
Ngôn ngữ Việt, chữ “Mùa” tự thân rất huyền ảo Mô tả được chiều dài, rộng, sâu của thời gian Nào mùa gặt, mùa thi, mùa nhãn, mùa mưa, mùa nắng khô khan Ôi đứng cạnh bên chữ Mùa, có đôi khi ước lệ nhưng rất độc đáo!
25/05/2024(Xem: 5477)
Cho con được hưởng ké Tình yêu thương Mẹ hiền Của người con chí hiếu Được nhìn Mẹ tươi vui Sáng chiều trong từng phút
24/05/2024(Xem: 7854)
Con hỏi mẹ tình cha bao lớn? Mẹ nhìn đại dương tít chân trời Kìa con thuyền căng buồm ra khơi Đương đầu với hiểm nguy giông bão.
24/05/2024(Xem: 6900)
Một triết gia cho rằng : “Bản chất con người là tổng hòa các mối quan hệ xã hội”.! Nên hãy tự nguyện “mang ánh sáng của tình thương” Luôn để tâm phát xuất những ý niệm kính nhường Đấy phương pháp tối ưu thanh lọc phiền não.!
21/05/2024(Xem: 8075)
Đường xưa rũ sạch bụi phiền, đường nay rũ sạch đôi miền có, không. Trắng thơm ta có tấm lòng thương ai phiêu dạt giữa dòng thế gian…
21/05/2024(Xem: 15692)
Phật Việt ngót hai ngàn năm Đương cơn pháp nạn lạc lầm truyền thông Dẫu rằng sương khói mênh mông Cũng xin tỏ rõ đục trong nơi mình. Tháng tư mừng Phật đản sinh Nước thơm rưới tắm tơ tình trong ta Mỗi thời khắc, dứt bôn ba Thân-khẩu-ý tịnh: Phật đà hiện thân.
20/05/2024(Xem: 8283)
nhớ thuở xưa – khi ngươi còn là đám bạch vân bay thong dong ta theo nguồn múa ca đi về đại dương mênh mông. ngươi lưu luyến chốn đỉnh cao, lắng tiếng reo cười ngàn thông ta nhấp nhô trên sóng bạc, lên xuống vào ra muôn trùng kịp đến khi thấy trần gian quằn quại lệ chảy thành dòng thì ngươi biến thành mưa, nhỏ giọt tuôn tràn đêm đông mây đen mịt mờ một phương chừ, mặt trời hấp hối ngươi gọi ta về, cùng nhau giăng tay nổi trận cuồng phong.