Truyện thơ: Đứa con mồ côi

11/12/201821:51(Xem: 14830)
Truyện thơ: Đứa con mồ côi
indianman_painting1

ĐỨA CON MỒ CÔI

 

Nơi miền Bắc Ấn Độ xưa

Thành Ba La Nại có vua trị vì

Nhà vua có vị quan kia

Rất là khôn khéo ai bì được ngang

Biết chiều vua đủ mọi đường

Cho nên vua mến, vua thương bội phần

Thưởng công cho kẻ cận thần

Nhà vua bèn cử ông quan của mình

Đứng ra thay mặt triều đình

Trông coi làng nọ ngoại thành xa xôi

Nơi biên địa khuất phương trời

Thay vua thâu thuế của người địa phương.

Ít lâu sau ông dễ dàng

Hòa đồng với các dân làng kết thân,

Làng tôn kính khắp xa gần

Vì ông là một cận thần của vua

Mà vua thời rất nhân từ

Dân dần tin cậy ông như người nhà.

Tuy khôn khéo, chẳng thật thà

Trong lòng ông lại quả là tham lam

Bao nhiêu bổng lộc vua ban

Nào đâu thoả mãn cho quan chút nào

Nên quan chỉ ít lâu sau

Kết thân với cướp có đâu ngại ngần

Và rồi táng tận lương tâm

Nghĩ ra kế hoạch bất nhân làm giàu

Ông bàn cùng cướp như sau:

“Dân làng tín cẩn tôi lâu lắm rồi

Tôi tìm cách dụ họ thôi

Vào khu rừng rậm xa nơi xóm làng

Bày ra việc cho họ làm

Cầm chân họ thật dễ dàng nơi đây

Ở nhà các bạn ra tay

Kéo nhau xâm nhập vào ngay trong làng

Hốt tài sản. Rồi tan hàng.

Rút lui êm thấm lẹ làng khó chi

Trước khi tôi bảo họ về

Thế là kế hoạch mọi bề êm xuôi

Thứ gì cướp được chia đôi

Đền bù công trạng của tôi nửa phần.”

Cướp đồng ý, sướng vô ngần

Hẹn ngày hành động cướp dân làng này.

 Thời gian trôi, tới một ngày

Quan kia tụ họp dân ngay đầu làng

Đưa dân vào chốn rừng hoang

Theo như ý kiến của quan dẫn đầu

Đúng theo kế hoạch từ lâu

Cả làng trống trải, trước sau không người

Cướp vào hôi của tơi bời

Toàn tài sản quý có đời nào tha

duaconmocoi_ngotanggiao

Giết thêm bò sẵn nhởn nha

Xoay qua ăn nhậu tà tà thảnh thơi

Cuối ngày mới chịu rút lui

Mang theo tài sản của người hiền lương.

*

Một thương gia chợt ghé làng

Phương xa buôn bán mang hàng tới đây

Vô tình thấy bọn cướp ngày

Ông bèn vội nấp vào ngay bìa rừng

Tai nghe ngóng, mắt dòm chừng

Cướp ngồi ăn nhậu ung dung luận bàn.

Buổi chiều vừa khuất ánh vàng

Quan ra lệnh đám dân làng trở lui

Đường về đáng trống rầm trời

Ý như báo động cho người khác nghe

Đề phòng mà rút êm đi

Kẻo mà bị bắt thời nguy vô cùng.

Dân làng về thấy hãi hùng

Cướp đâu hôi của khắp trong mọi nhà

Thật tan hoang, thật xót xa

Bò thời bị giết thấy mà thảm thay.

Chợt đâu xuất hiện tại đây

Thương gia quen mặt chỉ tay nói rằng:

“Chính người phản bội phũ phàng

Là quan thâu thuế tại làng chứ ai

Dân làng quả đã lầm sai

Đặt lòng tín nhiệm vào loài gian manh

Chính ông đồng lõa đồng tình

Giúp cho bọn cướp hoành hành hại dân

Giờ đây làm bộ vô can

Ngây thơ như một anh chàng cừu non.

Nếu ta có một đứa con

Xấu xa hư đốn ta còn tiếc chi

Nên lên tiếng phủ nhận đi:

‘Đây con không mẹ!’ nghe thì xuôi hơn!”

Ít lâu tội trạng của quan

Đồn về tới tận ngai vàng ngay thôi

Vua bèn ra lệnh triệu hồi

Phạt quan theo luật, răn đời làm gương.

*

NHẬN DIỆN TIỀN THÂN ĐỨC PHẬT

Thương gia ghé làng là tiền thân Đức Phật.

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(thi hóa, phỏng dịch theo bản văn xuôi

THE MOTHERLESS SON

của Ven. Kurunegoda Piyatissa & Tod Anderson)

_________________________________________________

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/06/2025(Xem: 5355)
Là có thể vượt qua mọi chướng ngại thử thách! Là của cải đích thực của mọi cá nhân Sẽ dẫn dắt tâm trí đến vùng tri thức cao hơn Sống giữa đời thường, ung dung dạo chơi trong nắng! Tỉnh như sương sớm, vì trong ta có sẵn phẩm tính của hiền thánh! 🙏🙏🙏🌼🍁🌺🍀🌹🥀🌷🌸🏵️🌼🍁🌺🍀🌹🥀🌷🌸🏵️
22/06/2025(Xem: 5577)
Bài thơ được cảm tác khi người viết hữu duyên đọc lại lời dạy của vua Trần Thái Tông trong bài kinh HƯỚNG THƯỢNG NHẤT ĐẠO và chỉ một câu đầu thôi với lời giải thích của một vị ân sư (Sứ giả Như Lai )đã cảm hoá được mình về đường lối tu tập. Kính trích đoạn câu dạy đầu tiên trong bản dịch “Hướng Thượng Nhất Đạo của Trần Thái Tông
20/06/2025(Xem: 3904)
Em trở lại cho hồn thêm tươi mát Cho hoàng hôn tràn ngập ánh bình minh Cho đêm thôi đen cho ngày thôi dài Cho lệ bớt rơi giữa lòng nhân thế!
20/06/2025(Xem: 4140)
Kính thưa bạn, Tha thiết trân trọng có vài lời tâm huyết! Hãy cùng nhau cảm nhận được ánh sáng rất sâu nơi trái tim Một lòng giữ lấy đạo trong tình yêu thiêng liêng, Giữa thời đại mà nhiều người như bỏ quên nó.!
16/06/2025(Xem: 4693)
Chợt nhớ về người Thầy tri thức thầm lặng Từng ao ước được cận kề vì sự cống hiến tận tâm Khiêm tốn, bình dị truyền trao giáo lý uyên thâm Lại gieo trồng kiến thức, nhân cách ngay cả lối sống! Mong thế hệ sau có được hành trình học hỏi đầy ánh sáng ! Nhưng trong thời đại công nghệ, mấy ai chịu lắng nghe Mất định hướng giữa tỉnh thức, và nhu cầu xã hội nặng đè Làm sao nuôi dưỡng và mang lại niềm vui đạo đức!
16/06/2025(Xem: 4772)
Thiên tai động đất kinh hoàng Người dân Miến Điện ngỡ ngàng đau thương Nhiễu điều phủ lấy giá gương Cùng là nhân loại tỏ tường nỗi đau Động lòng Phật giáo Úc Châu Thông tư chùa viện cùng nhau góp tiền Ngày 8 tháng 6 đủ duyên Phái đoàn 8 vị 3 miền cùng đi Sáu ngày thể hiện từ bi Xuyên qua những tỉnh lâm nguy tai nàn
06/06/2025(Xem: 5996)
Hãy kiến tạo cho mình, một đời sống có giá trị như một kiệt tác! Theo phương cách của toàn bộ tâm trí chiều sâu Tinh thần khai sáng hướng vào khía cạnh nghệ thuật khác nhau Nếu chọn điêu khắc , bạn đang gọt giũa bản ngã ! Michelangelo nói: “Tôi chỉ gỡ bỏ những phần thừa thãi, còn thiên thần đã có sẵn trong đá”
06/06/2025(Xem: 4244)
Công phu niệm Phật hằng ngày Sau những ngày bịnh hôm nay Bà hành Năm giờ sáng khí trong lành Nén hương dâng Phật niệm danh hiệu Ngài Câu kinh, bài kệ thật dài Bà chuyên tâm tụng không sai chữ nào Phục Bà trí chẳng lãng xao Chân không mỏi gối đứng cao lạy gần Đứng lên lạy xuống nhiều lần Người xem cũng thấy bội phần tán dương Hạnh Bà Phật thấy cũng thương Sẽ luôn gia hộ Bà thường an yên .
01/06/2025(Xem: 5087)
Kính tri ân những bậc thầy trí tuệ truyền cảm hứng! Trong quá trình tự hoàn thiện bản thân Một sáng bâng khuâng .. như gió chờ hoa nở mới ghé sân Mạch nguồn thiêng liêng trở về đúng lúc từ vô thức !
01/06/2025(Xem: 5340)
Trần gian giã biệt Chị về rồi Xả hết vui buồn dạ thảnh thơi Cửa Phật yên bình đà hướng tới Dân tình rộn rã thảy đều vơi Lờ sân với thế, nương thềm đạo Đón pháp cầu tâm, sống cõi đời Chuyện đến, ngày trôi… chừ chẳng bận Dang tay vẫy nhẹ… Nợ duyên rời