Mắt Đời Giữa Cuộc Bể Dâu (thơ)

08/10/201807:18(Xem: 14126)
Mắt Đời Giữa Cuộc Bể Dâu (thơ)



hoa-sen-vo-thuong


MẮT ĐỜI

GIỮA CUỘC BỂ DÂU.

 

Ước mơ chi cõi thiên đường

Về lo chăm sóc mảnh vườn diệu tâm

Đời thường khuya sớm thâm trầm

Hoa thơm, trái ngọt, pháp âm nhiệm mầu.

 

Đã rằng; trong cuộc bể dâu !

Cõi lòng thanh thoát, tươi màu thời gian.

Nhục vinh, mấy nhịp cung đàn

Tơ chùng, phím loạn, nghe hoang nỗi sầu.!

 

Rồi mai mốt, nữa... ra sao ?

Con đường hẹp lối dẫn vào hư vinh

Thương ta nên phải nghĩ mình

Lối đi dù nhỏ, nhưng tình mênh mông.

 

Đời đi như một dòng sông

Chở phù sa đến khắp cùng bờ xa

Tình thơ, tình nước non nhà

Tình muôn dặm ruỗi, tình hoa cỏ nầy.

 

Bóng hình, hình bóng rồi đây

Bóng nghiêng, hình có đứng ngay bao giờ !

Ta về dưới ánh trăng thơ

Nghe dư âm vọng bên bờ tử sinh.

 

Câu kinh kệ, nhịp chày kình

Vó câu muôn dặm đăng trình mây qua

Ta về lại mảnh vườn ta

Sớm hôm chim hót, cỏ hoa tươi màu.

Mắt đời giữa cuộc bể dâu !.

 

South Dakota, lập đông 2018.

MẶC PHƯƠNG TỬ.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/08/2011(Xem: 22309)
Mỗi người con khi rời xa gia đình, đều mang theo mình là cả một trời thân thương trong lời ru, trong tình thương, trong ánh mắt, trong trái tim bà mẹ.
01/08/2011(Xem: 27709)
"TámTiết thơ giúp tập luyện Tâm thức"là tựa của một bài thơ ngắn do một nhà sư Tây Tạng là Guéshé Langri Tangpa (1054-1123) trước tác với chủ đích giúp phát huy tinh thần giác ngộ qua phép thiền định về hoán chuyển giữa ta và người khác, (một phép thiền định rất phổ thông của Phật giáo Tây Tạng: đó là cách tự nguyện xin được nhận về phần mình tất cả khổ đau của người khác, và trao lại cho họ tất cả những gì đạo hạnh của mình), và xem đấy là mục đích cao cả nhất trong cuộc sống của chính mình... Từ bi là một phản ứng của tâm thức khi nó không thể chịu đựng nổi trước những cảnh khổ đau của người khác và phát lộ những ước nguyện mãnh liệt...
31/07/2011(Xem: 15016)
Làn tóc rối trải dài trên thềm vắng Trăng có về, ngây ngất bức thảm hoang Người lữ hành trên đường đời cô quạnh Từng bước chân nghe nặng nỗi vô thường
31/07/2011(Xem: 15802)
Cuộc đời người, ai là người không đi kiếm mùa xuân, một mùa xuân viên viễn, cho chính mình hoặc gia đình, thân nhân. Một sớm mai thức giấc, nhìn nhau lại hỏi xuân là gì và có mặt tự bao giờ.
31/07/2011(Xem: 14975)
Xin gửi đến nhau tâm tình của người con Phật, khi chung quanh mây mù của lòng tham sân si còn dày đặc. Bàn tay, tấm lòng của chúng ta đến với nhau với tâm tư vì người, sẽ là những hạt tư lương đẹp tràn lan trên mọi nẽo đường vũ trụ, sẽ làm ấm lòng người và nước mắt có rơi, cũng chỉ là nước mắt của hạnh phúc, vì còn những con người vẫn mang tâm nguyện làm đẹp cuộc đời…
30/07/2011(Xem: 28700)
Tiếng chuông chùa mãi ngân vang, vào lúc buổi bình minh vừa thức giấc hay lúc chiều về, đem theo âm thanh ấm cúng, chan chứa tâm tình, lan rộng ra khắp không gian. Từ bao đời qua, tiếng chuông chùa trở thành nề nếp đẹp của văn hoá tâm linh cho mọi người, với nhịp khoan thai, nhịp nhàng, trong âm vang như chứa những niềm vui, hỷ lạc, một tấm lòng nào đó, khó diễn tả được.
26/07/2011(Xem: 14495)
Quán tưởng (thơ)
26/07/2011(Xem: 14314)
Chiều thăm điệu Hảo (thơ)
25/07/2011(Xem: 13625)
Tôi bước chân qua những phố phường Bụi trần uế tạp gót chân vương… Lòng chưa nhận định niềm Chơn Giả Cảnh hý trường hay bãi chiến trường? Mây quấn non sông hận ngút trời Ngàn năm oán khí vẫn chưa trôi… Danh từ “Dân Tộc” say binh lửa Máu lệ càng thêm ngập Biển Đời.
25/07/2011(Xem: 14787)
Những giọt huyết ngà (thơ khóc con)