Hoài Niệm Tình Mẹ (thơ)

19/08/201818:15(Xem: 14703)
Hoài Niệm Tình Mẹ (thơ)
Me Hien

Hoài Niệm Tình Mẹ


1-Mẹ để con vào dạ
Nâng niu mười tháng trường
Đi, đứng, làm mọi việc...
Vun đắp tình yêu thương!

2-Rồi đủ ngày đủ tháng,
Con bật khóc chào đời.
Tròn ba năm nhủ bộ
Mẹ không hề buông lơi!

3-Dỗ dành con giấc ngủ,
Tay mẹ bế ẵm bồng,
Gian lao mẹ chẳng ngại,
Nhọc nhằn nuôi nấng con!

4-Có những đêm thức trắng,
Mẹ ôm con vào lòng,
Niềm riêng mẹ khép lại,
Ôi tình mẹ sắc son!

5-Từng bước chân chập chững
Con trẻ đi vào đời
Mang theo tình của mẹ
Đẹp như là trong mơ!

6-Hành trang con, mẹ gởi,
Trên ánh mắt vành môi,
Trong tận cùng sâu thẳm,
Lúc đứng đi nằm ngồi!

7-Giữa dòng đời nghiệt ngã,
Mẹ mong con nên người.
Từng bước chân vững chãi,
Niềm vui mẹ tràn nơi.

8-Thế rồi con khôn lớn,
Con học, con đi làm.
Gầy công danh sự nghiệp,
Mẹ mòn mỏi trông nom...!

9-Lúc con đi về muộn,
Khi con trẻ u buồn.
Lòng mẹ đau như cắt,
Mắt mẹ lệ trào tuôn.

10- Mẹ thương con như thế,
Con trẻ nào có hay.
Biển kia dẫu có cạn,
Tình mẹ mãi đong đầy.

11-Trăng sao dẫu hết sáng,
Hình ảnh mẹ rạng ngời.
Tình thâm và nghĩa nặng,
Làm sao đền mẹ ơi?

12-Mỗi lần Vu Lan đến
Kinh Báo hiếu thọ trì
Lệ nhoà bên khoé mắt
Ơn mẹ hằng khắc ghi...!

California, 16-08-2018
Thích Chúc Hiền


hoa_hong (5)

Tháng Bảy Mùa Báo Hiếu



Tháng bảy thu về lá rụng rơi,

Gợi niềm con thảo, hiếu vun bồi.

Vu Lan nhớ mẹ cài hoa áo,

Báo Hiếu thương cha niệm nghĩa lời.

Chín chữ cù lao luôn khắc cốt,

Ba năm nhũ bộ mãi gìn môi.

Thâm ân báo đáp tròn tâm hạnh,

Hiếu nghĩa chu toàn vang khắp nơi...!



California, 16-08-2018

Trúc Nguyên- Thích Chúc Hiền ( Cảm đề )

 
hoa_hong (3)

     THÁNG BẲY LỆ RƠI

Kính hoạ bài: Tháng Bẳy Mùa Báo Hiếu của Thầy Chúc Hiền.


Tháng bẳy Vu Lan bổng lệ rơi
Nhớ về hiền mẫu phước vun bồi
Công ơn nuôi dưỡng đời cơm áo
Nghĩa trọng tình cha trọn đáp lời .


Chín tháng cưu mang thường khắc cốt
Nhũ bộ năm dài chẳng hở môi
Báo đáp tình thâm lòng hiếu hạnh
Đạo nghĩa vuông tròn rạng khắp nơi .


     Dallas Texas, 20-8-2018
                Tánh Thiện
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
31/05/2024(Xem: 7749)
Chút băn khoăn về một nơi không thể thay thế! Xin cám ơn, mấy tuần nay truyền thông xã hội đưa người xa xứ trở về Thật sung sướng nhìn lại các tỉnh miền quê Nào Gio linh, cầu Hiền lương, Quảng Bình, Quảng Trị !
31/05/2024(Xem: 6405)
Tôi là người lưu vong Từ thuở còn thanh xuân Mang mối sầu viễn xứ Lòng muôn nỗi nhớ mong. Nhớ phố phường thân yêu Cùng bóng dáng yêu kiều Tà áo bay trong gió Như cánh bướm mỹ miều.
27/05/2024(Xem: 11873)
Thầy nắm bàn tay Mẹ Trong bàn tay của Thầy Lòng tràn đầy xúc cảm Hiếu từ dâng Mẹ yêu, Nhớ ngày xưa còn bé Bàn tay Mẹ thương yêu Săn sóc đàn con dại Tay Mẹ dãi nắng chiều Suốt ngày ngoài đồng ruộng Ươm mầm lúa nuôi con, Một mình Mẹ tần tảo. Về nhà nhìn con thảo, Mẹ quên hết nhọc nhằn
27/05/2024(Xem: 8294)
Ngôn ngữ Việt, chữ “Mùa” tự thân rất huyền ảo Mô tả được chiều dài, rộng, sâu của thời gian Nào mùa gặt, mùa thi, mùa nhãn, mùa mưa, mùa nắng khô khan Ôi đứng cạnh bên chữ Mùa, có đôi khi ước lệ nhưng rất độc đáo!
25/05/2024(Xem: 5475)
Cho con được hưởng ké Tình yêu thương Mẹ hiền Của người con chí hiếu Được nhìn Mẹ tươi vui Sáng chiều trong từng phút
24/05/2024(Xem: 7854)
Con hỏi mẹ tình cha bao lớn? Mẹ nhìn đại dương tít chân trời Kìa con thuyền căng buồm ra khơi Đương đầu với hiểm nguy giông bão.
24/05/2024(Xem: 6897)
Một triết gia cho rằng : “Bản chất con người là tổng hòa các mối quan hệ xã hội”.! Nên hãy tự nguyện “mang ánh sáng của tình thương” Luôn để tâm phát xuất những ý niệm kính nhường Đấy phương pháp tối ưu thanh lọc phiền não.!
21/05/2024(Xem: 8074)
Đường xưa rũ sạch bụi phiền, đường nay rũ sạch đôi miền có, không. Trắng thơm ta có tấm lòng thương ai phiêu dạt giữa dòng thế gian…
21/05/2024(Xem: 15691)
Phật Việt ngót hai ngàn năm Đương cơn pháp nạn lạc lầm truyền thông Dẫu rằng sương khói mênh mông Cũng xin tỏ rõ đục trong nơi mình. Tháng tư mừng Phật đản sinh Nước thơm rưới tắm tơ tình trong ta Mỗi thời khắc, dứt bôn ba Thân-khẩu-ý tịnh: Phật đà hiện thân.
20/05/2024(Xem: 8276)
nhớ thuở xưa – khi ngươi còn là đám bạch vân bay thong dong ta theo nguồn múa ca đi về đại dương mênh mông. ngươi lưu luyến chốn đỉnh cao, lắng tiếng reo cười ngàn thông ta nhấp nhô trên sóng bạc, lên xuống vào ra muôn trùng kịp đến khi thấy trần gian quằn quại lệ chảy thành dòng thì ngươi biến thành mưa, nhỏ giọt tuôn tràn đêm đông mây đen mịt mờ một phương chừ, mặt trời hấp hối ngươi gọi ta về, cùng nhau giăng tay nổi trận cuồng phong.