Ngắm Trăng Lăng Già (thơ)

28/07/201818:45(Xem: 13056)
Ngắm Trăng Lăng Già (thơ)
Ngam Trang Lang Gia-10

NGẮM TRĂNG LĂNG GIÀ


Phổ thơ từ bài viết
“Ngắm Trăng Lăng Già”
của TT Thích Nguyên Tạng

***
NGẮM cảnh sắc cõi không kỳ diệu
TRĂNG lung linh soi chiếu đêm trường
LĂNG GIÀ tròn sáng như gương
Soi trong bóng tối, dẫn đường chúng sanh....
Núi Lăng Già non xanh biển biếc
Đảo xa xôi Phật thuyết giảng kinh
Tên núi xưa đặt cho kinh
Lăng Già nay gọi - Bộ Kinh Đại Thừa.
Chốn nơi đây năm xưa Phật dạy
Tỉnh giác ngộ nội tại từng phần
Giúp cho Hành Giả đạt tâm
Rõ  Như Lai tạng vốn hằng chúng sanh.
Kinh giáo lý trở thành cốt tủy
Của Thiền Tông và Duy Thức Tông
Bồ Đề Sơ Tổ khai thông
Truyền cho Huệ Khả, mở dòng thứ hai...
Chúng sinh thảy ai ai cũng có,
Như Lai Tạng, tên đó cũng là
Phật tánh thanh tịnh trong ta
Vốn không biến đổi không xa hiện tiền.
Bởi ô nhiễm triền miên tà kiến
Hạt giống kia chuyển biến luân hồi
Cuốn vòng sinh tử lăn trôi
Muốn tìm trở lại.. xa xôi khó lần...


Ngam Trang Lang Gia-7Ngam Trang Lang Gia-8Ngam Trang Lang Gia-9


Kinh Lăng Già từng phần ghi rõ
Như Lai Tạng sẵn có trong ta
Bởi vì bão tố phong ba
Sóng cao biển động mưa sa dập dồn
Gió lay chuyển, biển không yên ổn
Sóng Ba Đào đảo lộn bản lai,
Làm cho tâm thức chuyển lay
Vô minh dẫn lối, Chân Như lu mờ 
Từ vô thỉ đến giờ nối tiếp
Như Lai Tạng chứa nghiệp lớn nhanh
Thiện ác lẫn lộn song hành
Đời đời kiếp kiếp trở thành vựa kho.
Kho hạt giống âu lo phiền não
Bởi vô minh mưa bão khai mầm
Luân hồi lục đạo tối tăm
Xoay vòng sinh tử xa xăm bước đường
Có hạt giống mầm ươm giác ngộ
Chờ đất lành khai trổ lớn lên
Hướng miền an lạc vô biên
Thanh lọc chuyển hóa não phiền biến tan..
Xin chớ để ngày càng chồng chất
Nặng vô minh, xa mất thiện tâm.
Lăng Già Pháp Phật kinh âm
Phương tiện trở lại chân tâm ban đầu...
Do phiền não thấm sâu chồng chất
Nên tâm linh xa mất quê hương
Luân hồi địa ngục nẻo đường
Ba ba cõi chuyển khó lường bước ra.
Nay được duyên Lăng Già hội ngộ
Phật khai thị chỉ chỗ vô minh
Căn trần sáu mối cảnh hình
Phải luôn gìn giữ tâm mình thản nhiên
Luôn chánh niệm tỉnh yên từng lúc
Khi căn trần tiếp xúc với nhau
Vượt sự chi phối, hãy mau
Đừng để ngoại cảnh thấm vào tâm ta
Được như thế, đó là tự tại,
Kinh Lăng Già Phật dạy chúng ta
Phân biệt lầm lạc vốn là
Khởi từ vô kiếp bao la chất chồng
Nhận thấy rõ sắc không, xa lánh
Để trở về Phật tánh ban sơ
Như Lai Tạng hết lu mờ
Lăng Già soi sáng bến bờ thiện tâm.


Nam Mô A Di Đà Phật
Bến Tre 26-7-2018
Quảng Pháp Ngôn




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
25/04/2017(Xem: 14168)
Thiền môn nét đẹp lắng yên Lòng người đạo sĩ an nhiên tháng ngày Mở khai tâm trí trong ngoài Như như bất động hiển bày nội tâm
24/04/2017(Xem: 13548)
Thuở xưa có một chú rùa - Sống trong hồ rộng vui đùa thảnh thơi,- Vợ chồng cò trắng tới chơi- Đôi bên kết bạn, cuộc đời thêm tươi.
24/04/2017(Xem: 13321)
Ngài từ thuở rất xa xưa - Quyền cao, chức trọng lại dư bạc vàng - Nhưng về già nhận ra rằng - Càng thêm tuổi tác lại càng khổ đau -
24/04/2017(Xem: 23455)
Thấm thoát mà nay sắp tiểu tường (1) Ngài về với Phật ngộ quê hương (2) Thong dong cất bước đường thanh thoát Bận bịu chùn chân cảnh thế thường ! Một kiếp hóa thân mong cứu khổ Ngàn đời chấp thủ thật khôn lường ! Độ tha hạnh nguyện còn dang dở Hồi nhập Ta bà Pháp xiễn dương
24/04/2017(Xem: 13346)
Ba trăm sáu lăm ngày là mấy ? Cõi hồng trần trông thấy mà thương Đời người như khói mây sương Sáng trong lấp lánh vô thường biến tan .
22/04/2017(Xem: 14292)
Nửa khuya Thức giấc giang hồ Hiên ngoài trăng xế nghiêng bờ vó câu Đêm vô thanh Thoáng hương màu Chợt nghe gỏ nhịp cuộc dâu bể nầy.
22/04/2017(Xem: 11784)
Ta đi vào chợ phỏng tay Hơn thua bỏ lại đêm dài ngắm trăng Đêm nay Phật Đản trăng rằm Nhớ về Từ Phụ giáng trần độ sanh
22/04/2017(Xem: 16960)
Tiền chỉ là tờ giấy Không là Phật là ma Phật hay ma ở tại Trong chính cõi lòng ta
22/04/2017(Xem: 13697)
Quê Ngoại tôi thơm hoa đồng cỏ nội, Biển và trăng lấp lánh ngàn sao Ruộng vườn xưa nay vắng bóng người Ai bỏ xứ ra đi tìm lẽ sống
21/04/2017(Xem: 16507)
Sao lại soi trăng tìm vết cũ Mà không là vết cũ trăng soi Nhân ảnh mờ sương phảng phất non đoài Nghiệp thức đó dõi theo từng gót ngọc