Cội trúc hoe màu nỗi nhớ thương Từng cơn tuyết đổ buốt canh trường Giầm trong bão tố gìn thanh bạch Trải giữa cơ hàn chuốc ẩm ương Mộng cảnh thanh bình xây cuộc sống Trồng tâm tự tại giữ luân thường Nao lòng tạo hóa đà xui cảnh Bến đục chen cành buổi tạm nương 22 -6 - 2018-Phạm Duy Lương
VẤN AN LÊ ĐẠI HUYNH
Trộm nghĩ thi huynh vốn xót thương
Đường mây thân hạc vượt miên trường
Rời xa dấu lửa nên xao xuyến
Lại gặp hồn thơ khiến ủ ương
Đất cũ lúc này hao điền sản
Quê xưa thủa ấy đẹp gia nương
Cao niên thì vẫn sầu nhân thế
Nhật nguyệt xuân thu có khác thường ...
Hawthorne. 21 - 6 - 2018
CAO MỴ NHÂN
PHẢI VÀO BỆNH VIỆN
Phải vào bệnh viện, thật là thương
Dai dẳng đôi khi cả tháng trường
Bệnh tật kéo dài, thân dở dở
Tâm tư kìm hãm, trí ương ương
Thèm ly tửu hậu cùng bô lão
Khát cốc trả dư với quý nương
Mong họa câu thơ vui bạn hữu
Cho đời vang dội khúc nghê thường
Thanh Trương
GỬI LÊ HUYNH
Nằm viện,...buồn tênh...bộn nhớ thương
Từng giây ngồi đếm mõm canh trường !
Phải đâu thân trước mê phàm sức,
Mà để lão giờ "dở chứng" ương !
Rượu dẫu biếng khuây tình Quý Hữu,
Thơ còn sâu nặng nghĩa Hiền Nương !
Hồn đằm ký ức...bao ân trọng...
Cao sáng lòng nhân thấu lẽ thường !
Nguyễn Huy Khôi
Chút tình chúc bạn mau lành bệnh
“Riêng chúc bạn LĐM mau hết bệnh”
Nguyệt lãm vắng rồi ,cảm mến thương
Tôi đây thiếu bạn,xót can trường
Nghĩ tình thi phú:mong người khoẻ
Nhớ nghĩa vườn thơ :thiếu kẻ ương
Vui vẻ gieo vần cùng đệ muội
Say sưa chấp bút với Huynh nương
Thân già bệnh hoạn đâu lường trước
Kính chúc hiền Lê thoát lẽ thường
Song Quang
CHÚC SỨC KHỎE
Đời người ngẫm nghĩ lắm đau thương
Thi phú cùng vui vượt dặm trường
Chớ xót ân tình màn họa xướng
Quên buồn thế sự lãng ngang ương
Còn đây vạn nỗi niềm mơ tưởng
Vẫn đó nghìn trùng dấu tựa nương
Nằm viện mà lòng chưa tịnh dưởng
Chúc huynh sức khỏe chóng bình thường
Hải Rừng-22/6/2018
CHIA SẺ CÙNG ANH
Được tin anh bệnh vào nhà thương
Nay đã vượt qua đau đớn trường
Xuất viện trở về lo dưỡng sức
Nhập gia cố gắng thoát cơn ương
Minh-Hồ chia sẻ lời cầu nguyện
Như Thị chóng mau bình phục, nương
Tuổi tác cao niên nên bảo trọng
Thân tâm an lạc mãi bình thường
Minh-Hồ-23.06.2018
CẦU MONG
Biết anh điều trị tại nhà thương,
Hễ bệnh thâm tâm nghĩ ngợi trường.
Lúc khỏe yêu thơ luôn xướng họa,
Đau nằm mệt lả khiến tâm ương.
Cầu thân hết bệnh điều mơ ước,
Chúc trí an lành cuốn vận nương.
Quấn quýt nàng thơ điều giải trí,
Mong anh sức khỏe chóng bình thường.
Thanh Khang-Toronto 23-6-2018
CHÚC LÊ HUYNH
Lo buồn lắm mối để vương thương,
Đêm ngủ mơ mơ suốt giấc trường.
Thế sự lòng vòng sao khó tưởng,
Đời người luẩn quẩn cũng phai ương.
Tâm kềm bối rối, đừng quay hướng,
Trí ủ chiêm Thiền, giữ đở nương.
Thân chúc Lê Huynh hòa sắc tướng
Rồi đây sức khỏe chóng bình thường. Bảo Trâm-USA 6/2018
Tháng tám mưa giăng ngập lối về
Nom hình bóng ấy cảm lòng tê
Gian nan quẩy gánh bao niềm gởi
Khổ cực ươm mầm dặm nghĩa lê
Để lại đời sau gương trọng đức
Hoài ghi cảnh trước lấy thân kề
Bây chừ dáng Mạ còn mô nữa
Con cháu xin nguyền sống chẳng chê
Này các con của Mẹ
Đang đắm nhiễm lầm than
Hãy mau mau thức tỉnh
Tay thôi lấm vết chàm.
Đời người không vĩnh cửu
Sao cứ mãi tranh đua
Tham vọng gây tội ác
Hơn thua kết oán thù.
Sức tàn phá của thiên nhiên thật khủng khiếp. Chiến tranh và hận thù giữa con người với nhau đôi khi cũng có thể gây ra những niềm đau đáng tiếc. Nếu trận bão Yagi lưu lại những vết thương trên dải đất quê hương, thì chúng ta cũng cứ hãy dìu nhau trong gió trong mưa…
Con người với nhau
Thơ : Hoang Phong
Bà cụ ngồi ôm gối
Nhìn khắp nơi vùng đất lở
Tay bà chỉ :
Hướng trái, vớt được 9 xác người phủ bùn lầy
Hướng phải, 2 chân người nhô lên
Mắt xa xôi,
Cầu mong tìm được xác người
Bà không còn nước mắt!
Tất cả đã đổ nát!
Đằng xa kia người vớt được cánh tay,
còn quờ quạng trong đám bùn lầy
Chiếc quần Jeans nửa thân người
Có Điều Gì Đất Trời Muốn Nói
Mà ta vẫn vô tình chưa hiểu
Ôi Katrina Ôi Rita
Các nàng đến tự trời cao
để bao gia đình khổ đau
Đổ nát
Và trên những xa lộ thênh thang
miền Nam nước Mỹ
Tìm về nơi đâu?
Trú ẩn phương nào?
Những con tim âu lo
Vất vưỡng trong đêm tối
Mịt mờ
Hôm nay Thầy giảng về tâm
Cái tâm loạn động tối tăm con người
Bao nhiêu ác nghiệp trong đời
Tích luỹ do bởi ta bơi xuôi dòng
Như trâu ngựa hoang ngoài đồng
Kéo ta lẩn quẩn trong vòng tử sanh
Ảo tưởng là cơn mê ngày…rất nguy hiểm
Đâu biết rằng: chính tự mỗi con người,
phải hoàn bị trôi tròn
Trách nhiệm , bổn phận thật chu đáo mỗi ngày hơn
Với tất cả tâm thành trong nhân cách, tài năng đích thực!
Và động lực xuất phát
giá trị sâu xa ấy luôn được tiếp tục !
Ngày nắng rồi lại ngày mưa
Làm sao cho hết những mùa phôi pha
Nhân hòa gió thuận triền xa
Đầu non gánh nỗi ta bà khói sương
Đượm buồn mắt lệ hoài thương
Đồng hoang cỏ biếc vô thường chân mây
Khởi đầu mới cũng là ngày kết thúc
Chu kỳ tròn số bảy lúc khởi nguyên
Trong tâm linh số bảy thật thiêng liêng
Tôn giáo nào cũng dè kiêng như thế.
Tây quan niệm ngày nghỉ ngơi thượng đế
Xứ ta thì ngày để mọi người vui
Nên đến chùa lễ Phật ngập tiếng cười
Hay vào khóa tu cho đời huân tập.
Nắng rọi, trời hồng trải mọi miền
Lung linh hoa vẫn nét trinh nguyên
Nồng nàn mùi đất nhiều năm trước
Bước nhịp chuyển đều theo cách riêng
Ước nguyện dù đường ngàn nẻo lối
Bờ này, bờ kia đâu chẳng thiêng
Tịnh độ trần gian khơi nguồn Đạo
Thắp sáng chân tâm, dấu ấn Thiền!
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.