Luc Bát Hạnh Phương (thơ)

08/06/201820:59(Xem: 12497)
Luc Bát Hạnh Phương (thơ)

lotus 10












GIỮA VỜI
 
Nhện kia mà chẳng giăng tơ
Lấy chi để mắc bài thơ giữa vời
Em ơi ! bể khổ luân hồi
Trầm luân là để con người tìm nhau.
 
 
VÔ NIỆM
 
Hôm qua năm trước ngày mai
Bóng thời gian – nỗi ai hoài – trầm tư
Dừng chân – vô niệm nhất như
Bài thơ anh đã vô dư niết bàn.
 
 
BÊN ĐÈN
 
Nằm nghiêng thấy Phật niết bàn
Kiết già thấy Phật huy hoàng đài sen
Chân như trong đáy mắt em
Bâng khuâng ta thấy bên đèn trang thơ.
 
 
HẠNH PHÚC
 
Chia tay năm ấy lá xanh
Bây giờ tao ngộ trên nhành lá tươi
Bền duyên vẫn một nụ cười
Em ơi hạnh phúc cõi người đó chăng ?!
 
 
SAO SÁNG
 
Một đôi sao sáng nằm kề
Long lanh từ thuở mẹ về với cha
Nụ hồng ấm nắng xòe hoa
Vo tròn phúc tuệ nếp nhà từ bi .
 
 
ĐÁNH RƠI
 
Thương ai như hạt bụi hồng
Sang sông lạc bước bềnh bông phương người
Nhạt nhòa nước mắt đầy vơi
Bài thơ hạnh phúc đánh rơi bao giờ.
 
 
CHỖ NẰM
 
Cỏ xanh trải một chỗ nằm
Nữa khuya dát bạc trăng rằm về chơi
Áo em rực dậu mùng tơi
Lặn trong vô thức bỗng ngời vào thơ.
 
 
BƯỚC  ĐI
 
Bước đi như mình đi chơi
Thong dong nhàn hạ giữa trời đất thơm
Mối tình gạo nấu thành cơm
Hương còn dào dạt mùi rơm cánh đồng.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12/11/2015(Xem: 22435)
Sinh ra trên mảnh đất quê hương miền Trung; Quảng Ngãi là một trong những tỉnh nghèo nhất của Việt Nam. Khí hậu rất khắc nghiệt. Nắng gắt bỏng da giữa mùa hè, lạnh buốt da thịt giữa mùa đông. Bảo táp, lụt lội liên miên hằng năm. Do đó dân vùng quê xứ tôi sinh ra và lớn lên trong cảnh bần hàn thiếu thốn tất cả mọi mặt; thêm vào đó là thời kỳ chiến tranh loạn lạc liên miên, chỉ mong sao học cho đến hết tiểu học cũng là điều khó huống hồ là đi xứ khác học, được đi ra nước ngoài học và nay được định cư nơi xứ sở may mắn nầy.
27/10/2015(Xem: 14522)
Trên dưới Trời “ta” là người độc nhất Chỉ có “ta” quyết định hết mọi điều “Ta” tu hành bao nghiệp chướng đều tiêu Theo ngũ dục “ta” tốn nhiều năng lực “Ta” phụng sự khiến lớn dần công đức Hưởng thụ thời “ta” đày đọa phước tiêu Để sinh tồn “ta” tạo tội đủ điều Khi giác ngộ “ta” quay đầu là bến
25/10/2015(Xem: 15432)
Những máy bay ném bom chiến lược tàng hình trông dễ sợ. Những hỏa tiễn siêu thanh liên lục địa xé trời như sấm nổ. Những tàu ngầm âm thầm dưới đáy biển mang đầu đạn hạt nhân. Người ta bảo đó là những phương tiện giữ gìn hòa bình thế giới. Rồi biết bao phi cơ tàng hình mang đầy hỏa tiễn. F-22, F-16, F-35… Những biệt kích, lực lượng đặc nhiệm mang đầy vũ khí ít người biết. Trên không máy bay không người lái rình mò.
22/10/2015(Xem: 23798)
Khi vừa thức giấc mỗi ngày Bạn ơi hãy nghĩ thân này hôm nay Thật là may mắn lắm thay Vẫn còn tỉnh dậy với đầy niềm vui.
12/10/2015(Xem: 20019)
Thầy đi một sáng mùa thu Trong cơn lốc thổi Vô thường tử sinh
11/10/2015(Xem: 13464)
Có người khách hỏi lão hòa thượng: Pháp sư, con muốn hỏi ngài một vấn đề hơi bất kính một chút có được không ạ? Lão hòa thượng: Xin ông cứ nói! Người khách: Lúc ở nơi dân chúng đông đúc thì ngài ăn chay, vậy khi ở một mình trong phòng ngài có ăn thịt không? Lão hòa thượng hỏi người khách: Ông tự lái xe tới đây phải không? Người khách trả lời: Vâng, đúng ạ! Lão hòa thượng: Khi lái xe cần thắt dây an toàn, xin hỏi ông là ông thắt vì sự an toàn của bản thân hay vì cảnh sát? Nếu như vì bản thân mình thì có hay không có cảnh sát ông sẽ vẫn đều thắt thôi. Người khách: A, Con hiểu rồi!
08/10/2015(Xem: 31644)
Khi chim còn sống trên đời Chim ăn kiến nhỏ thấy thời khó chi, Nhưng khi chim bị chết đi Kiến thời ăn nó có gì khó đâu.
06/10/2015(Xem: 27176)
(1) Con nguyện luôn yêu thương tất cả chúng sanh Bằng cách xem họ quý báu Hơn ngọc như ý Để thành tựu mục tiêu tối thượng.
06/10/2015(Xem: 31989)
Con xin đảnh lễ tâm đại bi. Con xin đảnh lễ chư đạo sư cao cả. Con xin đảnh lễ chư Bổn Tôn, Là chư vị ban nguồn cảm hứng về lòng tín tâm và sùng mộ.
05/10/2015(Xem: 14148)
Lại thêm thu nửa trở về, Nghĩ thân đất khách mà tê tái buồn. Nhớ về quê mẹ cội nguồn, Khi nhìn đôi cánh lá vàng nhẹ bay, Nhón chân dạo bước vườn ngoài, Nghiêng mình nhặt lá rụng rơi bên thềm. Sắp từng chiếc lá gọi tên, Thì thầm tên lá theo miền thế gian. Cảnh thu dễ gợi u buồn, Hỏi sao tâm để rộn ràng triền miên. Nhắn lòng ta ráng tịnh yên, Đem sao cho được chữ Thiền vào Thu !