Cao Dao Trong Tâm (truyện thơ)

08/01/201806:48(Xem: 15338)
Cao Dao Trong Tâm (truyện thơ)



con dao
CON DAO

 TRONG TÂM

 

Ở bên Ấn Độ thuở xưa

Nơi thành Xá Vệ, buổi trưa một ngày

Gia đình kia thật duyên may

Phật thương hóa độ, dừng ngay tại nhà,

Tiếc thay chồng vợ tỏ ra

Tham lam, độc ác, xấu xa, hung tàn.

Hóa thành một vị đạo nhân

Phật đi khất thực dừng chân trước thềm

Ôm bình bát, đứng trang nghiêm,

Anh chồng đi vắng, vợ liền nhảy ra

Tay xua đuổi, miệng hét la

Tục tằn chửi bới thật là dữ hung.

Đạo nhân nói, giọng ung dung:

"Ta mong gia chủ mở lòng ra cho

Chút lương thực giúp người tu,

Cớ sao thô lỗ đuổi xua nặng lời?"

Chợt anh chồng về tới nơi

Thấy người khất thực tức thời nổi cơn

Bao nhiêu giận giữ trào tuôn

Sẵn dao bén nhọn giắt luôn bên mình

Rút ra định chém người lành

Dù cho là kẻ tu hành chẳng nương.

*

Bỗng đâu có một bức tường

Hiện lên bao bọc đạo nhân mọi bề

Tường kiên cố, bằng pha lê

Cửa vào không có, ngại gì gươm đao.

Anh chồng bực bội kêu gào:

"Này ông hãy mở tôi vào mau đi!"

Đạo nhân nói: "Chẳng khó gì!

Hãy quăng dao bén ta thì mở cho!"

Anh chồng tự nghĩ: "Chẳng lo

Thân ta vạm vỡ lớn to hơn người

Tay không cũng đủ giết rồi

Dao dù bén nhọn ta thời cần chi!"

Nghĩ xong quăng vội dao đi

Lạ thay tường vẫn phẳng lì, còn nguyên.

Anh chồng tức giận hét lên:

"Dao kia tôi đã quăng liền rồi đây

Sao ông không mở ra ngay?"

Đạo nhân: "Dao bén trong tay sá gì

Dao trong Tâm mới hiểm nguy

Mau quăng dao đó tức thì gần ta!"

Thấy người thấu hiểu rõ ra

Bao nhiêu tâm địa xấu xa của mình

Anh chồng bất chợt hoảng kinh

Thật thà hối lỗi, chân thành ăn năn

Mưu mô độc ác tiêu tan

Khấu đầu lạy tạ đạo nhân hết lời.

*

Ngẩng lên nào thấy bóng Người

Bức tường chia cách đồng thời lùi xa

Đạo nhân giờ mới hiện ra

Dáng hình Đức Phật thật là uy nghiêm

Hào quang rạng rỡ một miền,

Nhân từ Phật thuyết pháp liền cho nghe,

Vợ chồng hoan hỉ mọi bề

Đạo vàng hóa độ, quay về đường ngay.

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(thi hóa, phỏng theo

 Truyện Cổ Phật Giáo)

 


con dao

Con Dao Trong Tâm – Tướng tự Tâm sanh


Ngày xưa ở thành Xá Vệ nước Ấn Độ, đức Phật đến giáo hoá độ cho một gia đình kia, hai vợ chồng đều cá tánh tham lam độc ác, không biết tôn trọng đạo đức. Ngài liền hóa một vị đạo nhân, mang bình bát đến khất

thực. Lúc ấy người chồng đi vắng, người vợ ở nhà, thấy vị đạo nhân vào liền mắng chửi ầm lên. Vị đạo nhân hiền từ nói:

“Tôi là người tu hành, chỉ xin ăn mà tự sống. Lòng chỉ mong gia chủ cho bát cơm để đỡ lòng, cớ sao lại mắng chửi tôi đủ điều thậm tệ như vậy”.

Người vợ tức giận hét ngược lên, thì vừa người chồng về, trong tay sẵn cầm cao dao bén, chẳng nói chẳng rằng, người chồng lặng lẽ xông tới, định chém đạo sĩ. Bỗng một bức thành băng pha lê hiện lên, bao bọc

người đạo sĩ, bức thành trong sáng, kiên cố, không có cửa, người chồng đến xô đập, đâm chém đủ cách cũng không sao chuyển được.

Người chồng liền nói: “Ông hãy mở mau cho tôi vào với”.

Vị đạo sĩ trả lời: “Được, nhưng ông hãy quăng con dao bén đi đã”.

Người chồng tự nghĩ: “Mình to lớn như thế này, còn người đạo sĩ bé nhỏ thế kia, mình dùng hai tay không cũng đủ giết chết vị ấy trong giây lát”. Nghĩ đoạn, liền quăng con dao bén đi xa, nhưng sao bức thành pha
lê vẫn nguyên như củ, người chồng tức giận hét lên:

“Tôi đã quăng con dao bén đi rồi sao ông không chịu mở cửa cho tôi vào”.

Vị đạo sĩ đáp: “Không, tôi không có nói ông quăng con dao bén trong tay ông, tôi muốn ông quăng con dao bén trong tâm ông kia mà”.

Người chồng giựt mình kinh sợ, nhận thấy vị đạo sĩ thấu hiểu tâm lý thầm kín của mình, nên đã bớt độc ác, cúi đầu lạy tạ, ăn năn hối lỗi. Bức thành pha lê kiên cố ấy bỗng biến mất, vị đạo sĩ hiện thành Đức Phật, phóng muôn ánh hào quang chói sáng rực rỡ một phương trời, và ngay khi đó Đức Phật thuyết pháp để hóa độ cho hai vợ chồng người ấy.

Cổ Tích Phật Giáo

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/03/2018(Xem: 13451)
Mong sao ý thức được rằng Thiên nhiên tài sản không gì quý hơn Luôn luôn gìn giữ sớm ngày Chăm lo coi ngó như người con thân Rừng vàng, biển bạc, núi non Là nơi muôn thú cá chim sinh tồn Nhưng nay biển chết rừng thưa Trăm ngàn cá chết thú chim vơi dần Than ôi trái đất nóng dần Như trong lò lửa thiêu thân hữu tình Lúc thì bão tố đùng đùng Mưa tuôn xối xả nước dâng trùng trùng Nhân do cái ngã lòng tham Ngu si khờ dại tan tành thế gian!
09/03/2018(Xem: 17808)
Tuy là thầy của Nhật Hoàng Thiền sư vẫn thích lang thang du hành Ngài tuy đã rất nổi danh Vẫn làm khất sĩ dạo quanh khắp vùng. Một hôm ngài chợt tạm ngừng Ghé ngôi làng nhỏ trên đường lãng du Trời chiều tăm tối âm u Mưa rơi tầm tã, gió ru lạnh lùng Thân ngài thấm ướt vô cùng Dép rơm tơi tả muốn bung đứt rồi. Tại ngôi nhà nhỏ ven đồi Thấy vài đôi dép bày nơi cửa ngoài Ngài bèn ghé lại tìm người Hỏi mua dép mới thay đôi cũ này, Một bà ở tại trong đây Biếu ngài đôi dép. Lòng đầy xót xa
09/03/2018(Xem: 12553)
Từ lâu gánh nỗi muộn phiền Oằn lưng gánh những nỗi sầu oan khiên Chân bước nặng, mắt đoanh tròng Rưng rưng dấu lệ trên đường vòng vo
09/03/2018(Xem: 13789)
Cho nhau nụ cười thân thương Cho lời nói mật mang lại niềm vui Cho nhau ánh mắt hiền hòa Mang lại giây phút ân tình người ơi Cho nhau những lúc cơ hàn Phật Bà vừa ý, Phật Ông vui cùng Cho nhau ý nghĩ trong lành Đẹp đời sáng đạo người người lạc an! Brisbane, Úc Châu 9/3/2018 Tâm Tịnh
08/03/2018(Xem: 9786)
Sỏi tròn rơi động bàu sen Từ đâu Ai ném hỏi tìm thăm nhau Lặng yên Rồi động đậy bàu Sen lay gọi gió Gió cau có buồn
07/03/2018(Xem: 13985)
Bốn mùa tang tóc cứ mãi chia đều Hạnh phúc đem trồng giữa cảnh hắt hiu Chưa đủ mầm an vội vàng giã biệt Cút côi đau đớn tựa cửa trông chiều Nước bồng Đất hối hả đắp quê hương Đâu biết bùn non ẩn giấu đoạn trường Đất Nước vô tình tìm về bản quán Nào hay em vùi thân giữa đêm trường
07/03/2018(Xem: 11186)
Ai chưa hội đủ duyên lành Hành hương Xứ Phật, tâm thành hướng nơi Quê Cha ngời rạng bầu trời Phật Tích Xứ Ấn! Chao ơi nhiệm huyền!..
07/03/2018(Xem: 12246)
CẢM HỌA LẠC QUAN Lòng người lúc buồn lúc vui Chấp ghì Ngã - Pháp ngậm ngùi Nhân sinh Hoa kia nở rộ đẹp xinh Đến khi tàn úa tội tình sắc hương !
06/03/2018(Xem: 10720)
Kính cảm tạ Thi Hữu Bạch Xuân Phẻ ( Tâm Thường Định ) đã gởi tặng tập thơ : Vẻ Đẹp Đa Văn Hoá . Trong đời thường tâm thường định tỉnh Đạo và Đời chung sức phát huy Một lòng sống đạo từ bi Đông Tây hoà hợp đường đi lối lối về . Tuổi trung niên lòng đầy nhiệt huyết Theo quý Thầy khai phóng tâm linh Đứng trên bục giảng một mình Lời hay ý đẹp chân tình thuyết ra .
06/03/2018(Xem: 11503)
Thầy một cái đầu, Con cái đầu Cũng đều là Đầu mà khác nhau Đầu không có tóc là đầu trọc ( quy y thế phát ) Tóc không có Đầu trụ ở đâu ?