Cao Dao Trong Tâm (truyện thơ)

08/01/201806:48(Xem: 18720)
Cao Dao Trong Tâm (truyện thơ)



con dao
CON DAO

 TRONG TÂM

 

Ở bên Ấn Độ thuở xưa

Nơi thành Xá Vệ, buổi trưa một ngày

Gia đình kia thật duyên may

Phật thương hóa độ, dừng ngay tại nhà,

Tiếc thay chồng vợ tỏ ra

Tham lam, độc ác, xấu xa, hung tàn.

Hóa thành một vị đạo nhân

Phật đi khất thực dừng chân trước thềm

Ôm bình bát, đứng trang nghiêm,

Anh chồng đi vắng, vợ liền nhảy ra

Tay xua đuổi, miệng hét la

Tục tằn chửi bới thật là dữ hung.

Đạo nhân nói, giọng ung dung:

"Ta mong gia chủ mở lòng ra cho

Chút lương thực giúp người tu,

Cớ sao thô lỗ đuổi xua nặng lời?"

Chợt anh chồng về tới nơi

Thấy người khất thực tức thời nổi cơn

Bao nhiêu giận giữ trào tuôn

Sẵn dao bén nhọn giắt luôn bên mình

Rút ra định chém người lành

Dù cho là kẻ tu hành chẳng nương.

*

Bỗng đâu có một bức tường

Hiện lên bao bọc đạo nhân mọi bề

Tường kiên cố, bằng pha lê

Cửa vào không có, ngại gì gươm đao.

Anh chồng bực bội kêu gào:

"Này ông hãy mở tôi vào mau đi!"

Đạo nhân nói: "Chẳng khó gì!

Hãy quăng dao bén ta thì mở cho!"

Anh chồng tự nghĩ: "Chẳng lo

Thân ta vạm vỡ lớn to hơn người

Tay không cũng đủ giết rồi

Dao dù bén nhọn ta thời cần chi!"

Nghĩ xong quăng vội dao đi

Lạ thay tường vẫn phẳng lì, còn nguyên.

Anh chồng tức giận hét lên:

"Dao kia tôi đã quăng liền rồi đây

Sao ông không mở ra ngay?"

Đạo nhân: "Dao bén trong tay sá gì

Dao trong Tâm mới hiểm nguy

Mau quăng dao đó tức thì gần ta!"

Thấy người thấu hiểu rõ ra

Bao nhiêu tâm địa xấu xa của mình

Anh chồng bất chợt hoảng kinh

Thật thà hối lỗi, chân thành ăn năn

Mưu mô độc ác tiêu tan

Khấu đầu lạy tạ đạo nhân hết lời.

*

Ngẩng lên nào thấy bóng Người

Bức tường chia cách đồng thời lùi xa

Đạo nhân giờ mới hiện ra

Dáng hình Đức Phật thật là uy nghiêm

Hào quang rạng rỡ một miền,

Nhân từ Phật thuyết pháp liền cho nghe,

Vợ chồng hoan hỉ mọi bề

Đạo vàng hóa độ, quay về đường ngay.

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(thi hóa, phỏng theo

 Truyện Cổ Phật Giáo)

 


con dao

Con Dao Trong Tâm – Tướng tự Tâm sanh


Ngày xưa ở thành Xá Vệ nước Ấn Độ, đức Phật đến giáo hoá độ cho một gia đình kia, hai vợ chồng đều cá tánh tham lam độc ác, không biết tôn trọng đạo đức. Ngài liền hóa một vị đạo nhân, mang bình bát đến khất

thực. Lúc ấy người chồng đi vắng, người vợ ở nhà, thấy vị đạo nhân vào liền mắng chửi ầm lên. Vị đạo nhân hiền từ nói:

“Tôi là người tu hành, chỉ xin ăn mà tự sống. Lòng chỉ mong gia chủ cho bát cơm để đỡ lòng, cớ sao lại mắng chửi tôi đủ điều thậm tệ như vậy”.

Người vợ tức giận hét ngược lên, thì vừa người chồng về, trong tay sẵn cầm cao dao bén, chẳng nói chẳng rằng, người chồng lặng lẽ xông tới, định chém đạo sĩ. Bỗng một bức thành băng pha lê hiện lên, bao bọc

người đạo sĩ, bức thành trong sáng, kiên cố, không có cửa, người chồng đến xô đập, đâm chém đủ cách cũng không sao chuyển được.

Người chồng liền nói: “Ông hãy mở mau cho tôi vào với”.

Vị đạo sĩ trả lời: “Được, nhưng ông hãy quăng con dao bén đi đã”.

Người chồng tự nghĩ: “Mình to lớn như thế này, còn người đạo sĩ bé nhỏ thế kia, mình dùng hai tay không cũng đủ giết chết vị ấy trong giây lát”. Nghĩ đoạn, liền quăng con dao bén đi xa, nhưng sao bức thành pha
lê vẫn nguyên như củ, người chồng tức giận hét lên:

“Tôi đã quăng con dao bén đi rồi sao ông không chịu mở cửa cho tôi vào”.

Vị đạo sĩ đáp: “Không, tôi không có nói ông quăng con dao bén trong tay ông, tôi muốn ông quăng con dao bén trong tâm ông kia mà”.

Người chồng giựt mình kinh sợ, nhận thấy vị đạo sĩ thấu hiểu tâm lý thầm kín của mình, nên đã bớt độc ác, cúi đầu lạy tạ, ăn năn hối lỗi. Bức thành pha lê kiên cố ấy bỗng biến mất, vị đạo sĩ hiện thành Đức Phật, phóng muôn ánh hào quang chói sáng rực rỡ một phương trời, và ngay khi đó Đức Phật thuyết pháp để hóa độ cho hai vợ chồng người ấy.

Cổ Tích Phật Giáo

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/03/2018(Xem: 13513)
Chúng tôi là những vong linh Đang bay trong cõi vô hình Ba Lê Nhìn cảnh chết chóc quá ghê Xác nằm đó, lòng tái tê, bất ngờ Đang nghe nhạc như giấc mơ Trong rạp bắn nhiều như mưa không ngừng Máu đào ngập ướt một vùng Ô kìa, bắn loạt vệ đường quán ăn Bắn như vãi đạn băng băng Nhiều người ngả gục trên bàn máu rơi Chết đường, chết quán, khổ ơi!
24/03/2018(Xem: 11784)
Mừng rơi nước mắt người ơi! Đa khoa phòng khám từ thiện Đông Tây Ước vọng ôm ấp bấy lâu Cho người bệnh khổ gần xa mọi miền Duyên lành hội đủ từ khi Chung tay góp sức cho tình nở hoa Chư Phật, Thánh, Chúa hòa ca Hiện đời an ổn, phước lành mai sau. Tâm Tịnh
24/03/2018(Xem: 12993)
Tuổi già hưu trí sống thảnh thơi Buông bỏ chấp tham đẹp cuộc đời Tư lương tu tập hương định giới Xứng tánh tuỳ duyên thuận ý người .
24/03/2018(Xem: 13968)
Kính lạy hồn thiêng Sông Núi Kính lạy Anh Linh nhị vị Nữ Vương Ngược dòng thời gian nghe sóng gầm Sông Hát Tán dương ca gương liệt nữ trung trinh Trưng Nữ Vương nhị vị Hùng Anh Lau phấn son vạch hướng đường cứu Nước
24/03/2018(Xem: 15894)
Mạng điện tử là bạn hay Ma Vương? Mê hoặc là đi lầm đường Ai không trĩu nặng vấn vương bồi hồi Hởi người bạn chốn xa xôi Dặm ngàn cây số nay ngồi cạnh bên Đêm khuya vắng lặng gọi tên Hỏi thăm sức khỏe vẫn bền bình yên An tâm liền rời e-mail Chạy đi công việc hằng ngày lo toan Miếng cơm manh áo thời gian Tối về thư đáp hỏi han bạn chờ Lắm lúc chỉ kể tầm phào Thị phi tránh bỏ, sợ vào nghiệp duyên
23/03/2018(Xem: 14838)
ĐỜI đang vui sao mãi hoài nhăn nhó ! Có phải chăng vì thọ nhận tứ tung Đối Cảnh Vô Tâm tức thì an lạc Vạn Pháp bản nhiên thanh tịnh vô cùng ĐỜI đáng chán sao mà người tự tại ! Tràn gió mưa do tập khí tham si
23/03/2018(Xem: 13468)
Trang nghiêm Cung kính Dưới cờ Năm màu hợp sắc Hai bờ Khổ Vui Nhiệm mầu chánh pháp Thảnh thơi Thấm nhuần tâm ý bao lời thiêng linh Tung bay
21/03/2018(Xem: 11979)
Ước Nguyện Đầu Xuân Vầng dương hiển hiện ánh quang minh, Chiếu sáng non sông cảnh thái bình. Nắng ấm xuân về, hoa nụ thắm, Năm lành phúc đến, lộc mầm xanh. Tai ương, dịch họa đều tan biến, Phú quý, vinh hoa thảy đạt thành. Quốc độ mỗi ngày thêm mỗi mới, Cửa nhà thịnh vượng, ánh trăng thanh...! California, Xuân Mậu Tuất-2018 Thích Chúc Hiền
21/03/2018(Xem: 12798)
Cũng chẳng có ai hoài công đưa tiễn, Hát khúc chia tay đêm cuối mùa Đông. Co ro áo ấm mong trời thôi gió, Ngồi sát vào nhau bên ánh lửa hồng…
20/03/2018(Xem: 13724)
AN nhiên tâm không níu kéo TRÚ xứ thường lạc phút giây TỪNG bước thảnh thơi vui sống GIÂY oan chẳng vướng bủa vây .